Một nữ nhân quen thuộc gửi thư - Chương 12

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

“Tôi bị đông lạnh đến nỗi phát run, buổi tối mẹ tôi ôm tôi khóc, bà ấy nói là mình vô dụng, ngay cả bộ quần áo cũng không giữ nổi.”

“Lúc ấy tôi đã thề ở trong lòng, nhất định là phải thi đại học, nhất định phải là một người đứng trên người khác, để mẹ tôi có thể sống tốt.”

“Trước khi mẹ tôi qua đời, tôi còn đảm bảo với bà ấy, tôi nhất định sẽ thi đỗ trường đại học nổi tiếng, thực hiện ước mơ mà năm đó bà ấy không thể thực hiện nổi.”

“Vì ước mơ mà mẹ tôi đã nhắc cả đời, tôi đi làm thuê, trộm gom tiền, trốn ở trong mương ở thôn, nhân dịp buổi tối mà trốn khỏi thôn.”

Hiệu trưởng trường trung học ở thị trấn đã giữ tôi lại, thầy cô giảm học phí cho tôi.

Cuối cùng tôi cũng đạt được ước mơ, thi đậu vào trường đại học nổi tiếng.

Nhưng sau đó thì sao? Tôi ngẩn ngơ nghĩ lại.

Sau đó, vì sao tôi lại từ bỏ công việc mà thật vất vả tôi mới có được, cam tâm chui rúc trong nhà giặt quần áo nấu cơm cho chồng.

Rốt cuộc là điều gì đã mê hoặc tôi?

17.

Bút trong tay tôi đột nhiên bay đến giữa không trung, dừng ở một trang giấy.

Một dòng chữ xinh đẹp hiện ra sau ngòi bút, “Chị ơi, ở thôn nhà chị có phải là nhà cấp bốn không, còn bị dột nữa không?”

Là Lâm Hà. Cô bé giống như không cần tôi phải trả lời, chỉ tự mình viết tiếp.

“Khi còn nhỏ, mỗi khi trời mưa phòng của em sẽ bị dột.”

“Bên ngoài mưa to trong phòng mưa nhỏ, em chỉ có thể dùng đủ loại chum ấm xô chậu để trên giường hứng nước.”

“Khi đó khát vọng lớn nhất của em là có một nóc nhà kiên cố, có thể ngủ ngon giấc trong những ngày mưa.”

“Sinh nhật mười bảy tuổi của em, cuối cùng em cũng có một nóc nhà như thế!”

“Bởi vì nhờ có linh khí sinh sôi, bố em thức tỉnh năng lực thổ hệ, ông ấy thu linh dược chữa bệnh cho anh trai em làm sính lễ, lại sợ em chạy trốn mất, mới sửa lại nhà cửa một lần, chỉ để lại một cửa sổ nhỏ để đưa cơm”

“Em bị nhốt kín lại, không làm được cái gì, chỉ có thể ôm đầu gối ngồi ở trên giường, lặng im học thuộc từ mới tiếng Anh trước kia đã học.”

“Sau khi học từ mới rồi em lại bắt đầu học thuộc những bài thơ hiện đại trong sách do Dung Nguyệt và những nhà hảo tâm quyên tặng.”

“Sau đó, ở trong bóng tối, có một chấm sáng bay về phía em, biến thành một tấm thẻ, trên tấm thẻ đó viết: Thư mời người nhập cư tới Nữ Việt Giới - Mẫu hệ vị diện”

“Nước, để trong cốc thì khô, để trong lu thì chết, để trong ao thì hỏng, để trong suối thì trong, để trong sông thì tràn đầy, để trong biển thì rộng lớn”

“Nữ Việt Giới chân thành mời tất cả những giọt nước trong cốc muốn dấn thân vào sông bào biển. Nếu các vị thuộc tính nữ hoang mang phẫn nộ đối với thế giới mình sinh ra, cảm thấy khó có thể chịu đựng nổi. Hãy tỉnh lại, bạn vốn chính là chủ nhân của thế giới!”

“Thật là tốt! Thật là tốt!”

“Mỗi một chữ trong thư mời em đều đọc đi đọc lại, đọc thuộc hết lần này tới lần khác. Chị ơi, chị có biết lúc ấy em vui đến mức nào không?”

“Nhưng mà bố mẹ em, bọn họ cầu xin em, bọn họ quỳ trên mặt đất để cầu xin em. Anh trai em bị tàn tật là bởi vì đi làm với bố em ở công trường bị ngã. Bố em nói cả đời này ông ấy có lỗi với anh trai em. Ông ấy nói, chỉ cần em đồng ý cứu anh trai em, kiếp sau ông ấy sẵn sàng làm trâu làm ngựa cho em.”

“Chị à, em xin lỗi các chị, xin lỗi Nữ Việt Giới. Một nơi tốt như vậy, cơ hội tốt như thế, vốn không nên chọn em. Là em gây phiền toái cho mọi người, em vô cùng xin lỗi.”

“Không cần phí sức vì em nữa, em là một người chỉ biết làm hỏng mọi thứ mà thôi. Có thể đi vào thế giới này, tự nhìn một cái, tự nghe một chút, em đã rất thoả mãn rồi!”

“Hãy giúp em nói một tiếng cảm ơn với Dung Nguyệt, em không có mặt mũi nào để gặp cô ấy nữa, cũng không có mặt mũi để nói chuyện với cô ấy, hy vọng cô ấy sau này khoẻ mạnh vui vẻ.”

“Lâm Hà”

“Em có hận cha mẹ mình không?”

“Em không biết!” Viết đến đây, nét bút của Lâm Hà nghiêng một chút, “Em hy vọng là có thể hận bọn họ, nhưng hiện tại em vẫn như cũ, cảm thấy… vẫn còn khát vọng tình yêu của bọn họ, có phải là em rất hèn nhát hay không? Nhưng mà em thật sự không làm được!”

“Em… em còn muốn hỏi bọn họ là vì sao, trong khi rõ ràng bản thân em cũng biết chẳng vì sao cả.”

Tôi hít sâu một hơi, “Đừng từ bỏ, Lâm Hà. Bọn tôi đều rất vui lòng được giúp đỡ em. Đinh Dung Nguyệt đã nói, có thể quen biết em là một chuyện vô cùng may mắn. Tôi cũng cảm thấy việc giúp đỡ em là một việc khiến tôi cảm thấy hạnh phúc.”

“Chờ đến khi em khoẻ rồi, tôi sẽ nhận nuôi em, chúng ta sẽ sống cùng nhau, tôi làm mẹ nuôi của em, sẽ rất yêu em, để em không bao giờ phải hỏi người khác vì sao, được không?”

“Đột nhiên cảm thấy, làm một cái bút cũng khá tốt!” Chữ viết của Lâm Hà hơi run, “Thật là mất mặt, hiện tại nếu em làm người, nhất định em sẽ khóc, rất xấu xí!”

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo