Một nữ nhân quen thuộc gửi thư - Chương 18

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

“Người khác sợ đắc tội cô ấy, sẽ giảm bớt sự kinh thường và làm nhục phụ nữ, người khác vì muốn lấy lòng cô ấy, sẽ ca tụng mọi thứ cô ấy có, bao gồm quê cũ của cô ấy, sở thích của cô ấy và giới tính của cô ấy.”

“Tới ngày đó, tự nhiên cô sẽ biết, cô có thể vì đồng bào làm được gì.”

Cô ấy vừa nói xong, một  bức bản đồ rất lớn của Nữ Việt Giới được mở ra trước mặt tôi.

Trên bản đồ có sông núi, có biển hồ không ngừng lớn lên, kéo lại gần, hoá thành những thành trấn.

Linh lực điều khiển máy móc chuyển động, cho dù già trẻ, tất cả phụ nữ đều vui vẻ làm việc của mình.

Thần nữ vỗ lên đỉnh đầu tôi trấn an.

“Có thấy không? Cô đã cứu vớt thế giới một lần, cô từng cứu rất nhiều phụ nữ, thay đổi quỹ đạo vận mệnh của bọn họ.”

“Hiện giờ cô làm lại từ đầu, đầu tiên không cần nghĩ là đi cứu ai. Đi cứu người nhỏ yếu hay cứu người mông muội, đó không phải là việc cô có thể làm. Cô còn nhỏ yếu, còn mông muội, có thể cứu ai được chứ?”

“Đầu tiên cô phải cứu lấy bản thân mình đã. Cô sống sót rồi mới có nguồn khả năng vô hạn.”

Trong ký ức cuối cùng, thần nữ nhẹ nhàng phẩy tay qua gò má của tôi, “Cô mệt rồi, ngủ đi thôi. Con gái cô còn đang chờ cô đó!”

25.

Cuối cùng cũng có phán quyết của Lưu Húc Minh.

Hắn bị phán xử hình phạt lưu đày, đi tới một thời đại đen nối, nơi phụ nữ bị bao vây giết hại làm phụ nữ một trăm kiếp.

Trước khi hắn lên đường, Lâm Hà không đi tiến hắn.

“Sau này hắn sẽ trở nên tốt hơn ư?” - Cô bé hỏi tôi.

“Có thể có, có thể không,” Tôi trả lời cô bé, “Nhưng mẹ biết, con nhất định sẽ càng ngày càng tốt.”

Lâm Hà im lặng một lát, giơ kiếm bản mệnh của mình lên, nhẹ nhàng vẽ một đoá hoa kiếm.

Cô bé khẳng định gật đầu, “Người nói đúng, mẹ!”

Sau khi tôi chính thức nhận nuôi Lâm Hà, Đinh Dung Nguyệt cũng được một hộ gia đình nhận nuôi.

Hai nhà chúng tôi thường xuyên giao lưu với nhau, lão phu nhân của gia đình kia vô cùng hiền hoà, thương tôi giống như con gái.

Một ngày, Lâm Hà ra ngoài rèn luyện về nhà, mang cả Lưu Đan về theo.

Lưu Đan đi thẳng vào vấn đề, “Cô đã từng báo án, tôi muốn nói với cô một tiếng, đã tìm thấy người đàn ông của cô rồi, nhưng mà hiện tại hắn đã bị phán xử tử hình, sắp phải hành hình rồi.”

Tôi cố gắng nghĩ một chút.

Người kia là ai, hình như là đối tượng từng kết hôn của tôi?

“Hành hình ư? Hắn phạm vào tội gì?”

“Hắn thông qua thủ đoạn phi pháp vào trung tâm nuôi dạy trẻ em, bắt hai bé gái, muốn thông qua việc nuôi dưỡng tẩy não để nuôi ra hai người vợ chỉ coi hắn là duy nhất, sau đó sinh sản quy mô lớn ở một vùng núi sâu.”

“Cô ấy lắc đầu, “Sau việc này, cô cũng biết những quy định đó là tới từ đâu rồi chứ! Không để đàn ông tự tiện nuôi dưỡng trẻ con cũng là có nguyên nhân. Loại hành vi tẩy não thay đổi suy nghĩ này là tội lớn ở Nữ Việt Giới, hắn phạm vào cấm kỵ, cần phải tử hình.”

Nói xong, cô ấy hỏi tôi: “Hắn còn chưa hành hình đâu, cô có muốn gặp hắn lần cuối không?”

Tôi nghĩ một chút, “Vẫn là thôi đi, tôi muốn viết một phong thư, nhờ cô mang tới cho hắn.”

26.

Khi viết thư, tôi lại nhớ tới quyển sách mà trước kia tôi rất thích, “Thư của một người phụ nữ không quen biết”

Trước kia, tôi cũng giống như nữ chính trong quyển sách này, điên cuồng ngưỡng mộ hắn, ghen ghét hắn.

Ghen ghét thế giới khoan dung và yêu thương hắn, trong mắt của mọi người, hắn là cha, là anh, là con.

Vì thế, bọn họ không có cách nào bạc đãi hắn.

Mà tôi thì sao, tôi mong mỏi, thông qua phương thức lấy lòng hắn, cũng được thế giới đó tiếp nhận, yêu thương.

Tôi nhớ tới quá khứ, khi vừa mới biết bản thân mình bị ung thư, hắn tuyên bố câu chuyện của chúng tôi ở trên mạng.

Mọi người đắm chìm trong câu chuyện tình yêu của chúng tôi, không ngừng thổn thức vì giai thoại bi thương này.

Khi tôi sống, là vợ hiền của hắn, làm hậu phương chắc chắn để hắn bên ngoài dốc sức, là người ủng hộ tốt nhất của hắn, là thứ có thể giúp cho hắn có thể khoác lác.

Khi tôi gần chết, bi kịch của tôi không phải là bi kịch của tôi, mà trở thành bi kịch của hắn.

Tất cả mọi người đều nói, nhìn kìa, người nam nhân này sắp mất vợ rồi, thật là đáng thương.

Ngay cả tôi cũng thấy thương hắn, chỉ lo không có ai chăm sóc cho hắn.

Lại quên mất mình mới là người sắp chết, người đáng thương thật ra là tôi.

Phụ nữ thật sự cả người đều là  bảo bối, ngay cả một người phụ nữ sắp chết cũng có thể trở thành thứ để đàn ông buôn bán sự si tình, trở thành công cụ trìu mến hấp dẫn những cô gái trẻ tuổi.

Sau khi tôi tự hỏi, để nhớ lại câu chuyện này, tôi sửa chữ ký thành, “Thư của người phụ nữ không quen biết.”

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo