Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chào anh, một người chưa từng quen biết về tôi!
Bốn năm không gặp, anh có khoẻ không? Tôi nghĩ, có lẽ là không tốt phải không. Rốt cuộc anh sắp chết rồi!
Có người sẽ nghĩ đến cuộc đời của mình vào khoảnh khắc trước khi chết, sẽ thoả mãn và cảm thấy không sống uổng sống phí, tự hào với những gì mình sống.
Có người sẽ tiếc nuối vì những gì mình không có được, buồn chán với những việc mình chưa làm xong.
Nhưng tôi biết anh sẽ không như thế! Tám phần là anh đang oán trách ông trời, nhiều đàn ông trên đời như thế, vì sao lại chỉ có anh xui xẻo như vậy, đi vào nơi cướp đoạt mọi hạnh phúc trong tay anh.
Khác với anh, tôi cảm thấy mình rất may mắn.
Chỉ trong một ngày, tôi đã từ một người phụ nữ bất hạnh, biến thành người phụ nữ hạnh phúc nhất trên đời.
Nếu anh cảm thấy hứng thú, tôi rất vui vẻ muốn chia sẻ với anh niềm vui hiện tại của tôi.
Khi viết phong thư này, con gái lớn của tôi đang luyện kiếm trong đình viện, kiếm thuật của con bé tốt hơn tôi rất nhiều, nghe nói còn có thể nhận được khen thưởng khích lệ của quốc gia cơ đấy!
Mà tôi đang dựa vào lòng một người đàn ông đẹp trai.
Khuôn mặt anh ấy rất đẹp, lại tâm lý tình cảm, cũng có chừng mực, không can thiệp vào việc gì của tôi cả.
Tất cả những giá trị cảm xúc mà tôi mong muốn anh ấy tuổi trẻ khoẻ mạnh đều có thể thoả mãn tôi.
Trong bụng tôi còn có một đứa con gái nữa, con bé còn chưa sinh ra đã trở thành bảo bối của cả nhà.
Cha của đứa bé là ai tôi cũng không biết.
Nhưng như thế thì có sao đâu?
Con bé sẽ tự do lớn lên, không cần phải mẫn cảm, không cần phải áy náy, không cần phải lấy lòng ai, không cần vì ánh mắt của người khác mà giữ dáng người và sắc đẹp.
Chờ đến khi nó lớn lên, nó có thể lựa chọn trở thành người như nó muốn.
Nó có thể mạnh mẽ, cũng có thể yếu đuối.
Nó có thể yêu người khác, cũng có thể được người khác yêu thương.
Nó có thể lang bạt khắp nơi, cũng có thể rất bình thường, luôn luôn bên cạnh tôi.
Nó không cần phải xinh đẹp, không cần phải hiểu chuyện, không cần hy sinh vì ai, không cần ngoan ngoãn nghe lời.
Cho dù nó có tệ thế nào đi nữa, thế giới này cũng sẽ bao dung nó, cổ vũ nó, dùng sự dịu dàng không gì sánh nổi tới để che chở và nuông chiều. Giống như là thế giới trước kia của chúng ta đã nuông chiều anh.
Kính thư
Đi đường khoẻ mạnh, lên đường vui vẻ!
Một người phụ nữ anh chưa từng hiểu biết.
___________
LND: Đọc truyện này mình có rất nhiều cảm xúc.
Lần đầu tiên, cảm thấy truyện quá phiến diện, mặc dù cũng có điều mới mẻ nhưng khá phiến diện, và ban đầu mình không có ý định dịch đâu. Nhưng khi bắt tay vào dịch, được một nửa thì cảm thấy nó hay thật sự.
Nó hay ở chỗ, khiến cho người ta cảm thấy loáng thoáng có mình ở trong đó.
Vì sao cảm thấy câu chuyện phiến diện và không thích? Bởi vì những gì viết trong truyện quá là…. xa lạ với chúng ta, phụ nữ sống theo kiểu tộc bầy, mặc kệ đạo đức, làm những điều mà chính chúng ta không muốn, đối xử với đàn ông theo cách mà họ đã đối xử với ta, vậy thì tệ hại khác gì họ đâu? Đại để là suy nghĩ không khác so với nữ chính.
Nhưng càng đọc thì lại càng có cảm giác bị thuyết phục, có thể là do mình bị “thao túng tâm lý” bởi cái “thuyết” của Thần nữ nói. Vả lại, chỉ là ước mơ thôi mà.
Nhưng có một phần trong truyện khiến mình cảm thấy rất thú vị, đó là khi nói về tộc bầy mẫu hệ, khiến cho mình nghĩ đến lịch sử loài người.
Loài người khi mới xuất hiện, họ chính là sống theo tộc bầy mẫu hệ, đàn bà là trung tâm của thế giới, hái lượm, sinh con, lẽ ra là phần không thể thiếu. (Công xã Nguyên Thuỷ)
Lại kể từ khi xuất hiện “nô lệ”, người ta bắt đầu chiếm hữu, bắt đầu tranh giành, hơn thua, và chiến tranh nổ ra khắp nơi (Xã hội CHNL)
Lại xuất hiện việc chia ra từ giai tầng, phân biệt tầng lớp trong xã hội, để có thể “quản lý”, “ngu dân” (Nhà nước Phong Kiến)
Nói chung là truyện có khá nhiều điều để mình mong chờ, cũng như thoả mãn.
Cảm ơn đã đọc!
Vài dòng cuối này là cảm nghĩ sau khi mình dịch truyện này, rất cảm ơn tác giả vì những điều mới lạ trong tác phẩm này.