Một nữ nhân quen thuộc gửi thư - Chương 4

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

6.

Trước kia, trên Internet có một câu hỏi, nếu đàn ông trên đời đột nhiên đều biến mất, bạn sẽ làm gì?

Ở phía dưới có rất nhiều cô gái đã trả lời, không mặc áo ngực ra ngoài đi dạo, một mình ra ngoài lúc nửa đêm…

Giấc mơ đó, hiện giờ tôi đã thực hiện ở Nữ Việt Giới rồi.

Lần đầu tiên ra cửa một mình vào đêm khuya, tôi vừa kích động vừa lo lắng.

Nhưng sau khi đi ra ngoài đi dạo một vòng, tôi phát hiện việc này cũng không có gì ghê gớm.

Trên đường có rất nhiều phụ nữ ra ngoài một mình, đương nhiên cũng có người kết bạn với đàn ông ra ngoài.

Có lão phu nhân vừa hoà khí lại nhanh nhẹn, mang theo cả gia đình ra ngoài, cho dù là nữ hai nam cũng đều trông nom bên cạnh mẹ già, vô cùng quyến luyến.

Trên đỉnh đầu là đường kiếm khí phi hành thường xuyên xẹt qua mấy thanh kiếm đang bay, đứng phía trên là những nữ tu có tư thế hiên ngang lẫm liệt.

Mỗi khi có nữ tu bay qua, những cậu con trai sẽ nhìn về phía không trung, toát ra thần thái mong ngóng.


Từ trong ánh mắt của bọn họ, tôi tự nhiên phát hiện ra, bản thân mình giống như là một phần trong những gì mà họ hâm mộ.

Loại cảm giác này vừa xa lạ vừa mới mẻ.

Làm phụ nữ, một chuyện đơn giản như thế, hoá ra cũng có thể được người khác hâm mộ ư?

Loại cảm giác này cũng không phải là chỉ xuất hiện trong thời gian ngắn.

Sau khi sinh sống một thời gian ở Nữ Việt Giới, tôi rất nhanh đã phát hiện ra, tôi không giống với chồng tôi lắm.

Ở thế giới này, trong nhà chỉ có tôi có thể ra ngoài vào buổi trưa, chồng tôi mà ra ngoài vào giữa trưa sẽ bị dương khí nồng đậm gây tổn thương.

Khi tôi ra ngoài không cần phải lo lắng nơi nào mình không được đi, không cần để ý tới cách ăn mặc, dù sao ai cũng khích lệ tôi, rằng tôi rất ghê gớm. 

Đàn ông ở Nữ Việt Giới ai nấy đều xinh đẹp anh tuấn, dáng người cao gầy, vẻ ngoài rất đáng chú ý.


Bọn họ thường xuyên tới gần tôi, trực tiếp khen tôi trước mặt chồng.

“Cô rất đặc biệt, từ trước tới giờ tôi chưa từng thấy có nữ quân nào giống như cô, đồng ý sống cùng người mình yêu như thế.”

Ta không khỏi xấu hổ, “Thật không, nhưng mà tôi rất bình thường, cái gì cũng không làm tốt.”

Ở thế giới trước kia, tôi chỉ là một người phụ nữ không có tướng mạo xuất chúng, lại dựa vào chồng, được chồng nuôi, chỉ phụ trách việc đi chợ, làm việc nhà…

Những người con trai xinh đẹp phía đối diện nghe xong thì bắt đầu kể ra đủ loại ưu điểm của tôi, cẩn thận, chịu làm việc nhà, chịu để chồng tôi sống cùng với tôi dưới một mái nhà.

Đôi khi chồng tôi mắng tôi, tôi cũng không tức giận, là người phụ nữ ôn hoà nhất mà hắn đã từng gặp.

Thậm chí ngay cả việc sức khoẻ của tôi không tốt, trong mắt bọn họ cũng rất đặc biệt, nói là tôi có vẻ nhợt nhạt rất hấp dẫn.

Đàn ông ở Nữ Việt Giới đều rất lễ phép, khi bọn họ nói chuyện thì vô cùng săn sóc, tuyệt đối không hề cảm thấy tôi khó chịu hay mạo phạm.

Mỗi lúc như thế, tôi sẽ bị người chồng nổi giận đùng đùng túm về nhà.

Không biết vì sao, nhìn dáng người biến dạng của hắn, tôi đột nhiên sinh ra cảm giác chán ghét.

Sau khi phát hiện ra cảm giác chán ghét này, tôi lại vội vã tỉnh lại.

Tôi nghĩ như thế, chẳng phải là sẽ giống với chồng tôi trước kia hay sao?

Trước kia hắn luôn khen phụ nữ bên ngoài để dìm tôi xuống, nói là tôi không hấp dẫn, khiến cho hắn ghét bỏ.

Mỗi lần nghe thấy điều đó, ngoài miệng tôi không nói gì, trong lòng lại luôn khổ sở.

Tôi không giống hắn, tôi phải làm một người phụ nữ trung thành, nhất định không làm một kẻ khốn nạn, tôi nghĩ thế.

Buổi tối khi ăn cơm, đột nhiên chồng tôi hỏi, “Dạo này khi em ra ngoài, sao không gọi anh là chồng nữa.” Hắn nhìn chằm chằm vào tôi.

Tôi cắn đũa: “Người ở đây đều không kết hôn, hai người chúng ta gọi như thế, cảm thấy rất kỳ lạ.”

“Không được, anh muốn nghe!”

“Thế thì hiện tại em gọi, chồng ơi, chồng à!”

“Anh muốn nghe ở bên ngoài cơ!”

“Hay là thôi đi…” Tôi do dự: “Em không muốn khác biệt như thế, hơn nữa gọi như thế cũng không dễ nghe, quê lắm!”

Sau khi nghe xong, không biết hắn nghĩ tới cái gì, ném bỏ chiếc đũa chạy đi.

Thái độ gì thế?

Tôi thấy rất phiền, sao người này lại như thế?

Không thể hiểu nổi!

7.

Dạo này chồng tôi tìm được một việc, nhất định muốn ra ngoài vào giữa trưa, tôi ngăn cản cũng không được.

Hắn vốn dĩ đã bị thương vì cưỡng ép tu luyện, lần này quả nhiên không chịu được dương linh khí, bị y tu nâng về.

Tôi nhịn không được nhắc nhở, “Không ra ngoài không phải là tốt hơn à? Đây là vì tốt cho anh, biết rõ là giữa trưa ra ngoài sẽ có chuyện rồi. Trong nhà chỉ có một mình em làm việc còn chưa đủ hay sao? Cũng không khiến anh bị thiếu ăn thiếu mặc.”

Trước kia, mỗi khi tôi lải nhải, chồng tôi thường lạnh lùng trừng mắt, ghét bỏ tôi dông dài.

Nhưng lần này hắn kiên nhẫn nghe hết, lại không nói lời nào.

Đối mắt với ánh mắt nghèn nghẹn của hắn, đột nhiên tôi lại có một loại cảm giác kỳ diệu. 

Người đàn ông thành công tự tin hào phóng trước kia, hiện tại dường như… có chút không giống.

Hắn đã bắt đầu có cảm giác sợ hãi và bất an, hắn sợ tôi không cần hắn nữa, hắn cuối cùng cũng không tìm thấy một người phụ nữ gọi hắn là chồng, sinh con cho hắn. 

Dù sao thì liên hệ trên người chúng ta cũng chỉ có một cuộc hôn nhân không được pháp luật nơi đây chấp nhận. 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo