Một nữ nhân quen thuộc gửi thư - Chương 6

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

8.

Tôi lắc đầu, cô ấy thần bí mỉm cười, nói một dự đoán rất cao so với tôi có thể tưởng tượng được.

“Bị doạ rồi phải không?” Cô ấy cười, “Chỉ là phụ nữ ở Nữ Việt Giới cho dù không làm việc cũng không bị người khác coi thường, cô biết vì sao không?”

Tôi đương nhiên là không biết.

“Bởi vì ở Nữ Việt Giới, phụ nữ mới là giới tính có ưu thế, cho dù phụ nữ làm gì cũng là đúng, cũng là tốt. Cô có thể đi làm, cũng có thể không đi làm, cô có thể chung thuỷ, cũng có thể phong lưu. Tóm lại là người khác đều sẽ khen cô, đều sẽ cảm thấy cô ghê gớm.”

“Ở thế giới trước kia của cô, phụ nữ là giới tính ở nhược thế, cho dù phụ nữ làm gì cũng đều không thoải mái. Người phụ nữ đi làm sẽ bị phê bình, người phụ nữ không đi làm cũng bị khinh thường.”

“Người đàn ông của cô khinh thường cô là bởi vì hắn khốn nạn, hắn hưởng thụ những lợi ích khi cô không đi làm, lại muốn hưởng thụ cảm giác về sự ưu việt khi có thể đạp cô ở dưới chân, trong khi cô là người bị hao tổn.”

Khốn… khốn nạn ư?

Từ này có thể hơi…

“Các chị em phụ nữ khinh thường cô là bởi vì cô làm tổn hại đến lợi ích nhóm của mình. Tôi có thể nói cách khác về thế giới của cô nhé, khi đồng đội của cô đồng tâm hiệp lực đánh Boss, cô không chỉ không có mặt, mà còn buff máu cho boss.”

“Tất cả mọi người đều giống với cô thì nhóm phụ nữ sẽ xong đời, cô đã hiểu chưa? Chờ đến khi nhóm các cô chiến đấu thắng lợi, cô mới có thể đạt được tự do, muốn lựa chọn cách sống gì cũng được. Nhưng rõ ràng là các cô vẫn chỉ mới đang ở dưới kênh mương, còn lâu mới lên được bờ.”

“Cho nên những người phụ nữ khác mới khinh thường cô, bọn họ phải dùng dư luận để ép buộc những người giống như cô, những người dễ bị mắc mưu, dễ dàng dao động, mong muốn những phụ nữ giống như cô sửa đổi quyết định, một lần nữa tự hỏi lại lựa chọn của bản thân mình.”

“Dù sao thì cô cũng là phụ nữ, nếu liên minh phụ nữ đạt được điều tốt đẹp thì cô cũng có thể thơm lây, nếu như liên minh phụ nữ này bị đạp dưới lòng bàn chân, cả người cô cũng bị dính bùn lầy.”

“Còn bản thân cô nói mình có mới nới cũ, tôi có thể rất có trách nhiệm mà nói cho cô, đúng là như thế, hầu hết mọi người đều là có mới nới cũ. Nữ Việt Giới cấm kết hôn chính là để duy trì quyền lợi có mới nới cũ này của mọi người.”

“Yêu cầu một người vĩnh viễn chung thuỷ đối với một người khác, vĩnh viễn không nhàm chán, vốn chính là phản nhân tính. Thế giới của các cô chỉ là vì dùng hôn nhân để trói buộc phụ nữ, lừa gạt phụ nữ, mới cổ xuý việc trung trinh đối với tình cảm, thuận tiện cũng trói buộc một bộ phận nhỏ đàn ông.”

“Nếu cô đã đi tới Nữ Việt Giới, không ngại nhập gia tuỳ tục, giải trừ loại quan hệ vặn vẹo kia đối với người đàn ông kia, rất nhiều cậu trai xinh đẹp đang xếp hàng chờ được thân cận với cô đó!”

Nghe xong một loạt những lời khuyên giải của cô ấy, tôi nghi ngờ nói: “Vậy… hắn thì sao? Tôi đang nói đến… người đàn ông kia của tôi. Không có tôi, hắn phải làm gì bây giờ?”

“Khu vực di dân có khu vực dành riêng cho đàn ông, hắn ở nơi đó có thể tìm được rất nhiều bạn bè có cùng sở thích, cũng không phải là không có người đến từ cùng một vị diện với các cô, việc này không cần lo lắng.”

Lòng tôi vô cùng lẫn lộn hoang mang.

“Được rồi, cảm ơn cô, để tôi suy nghĩ đã.” Tinh thần của tôi không tập trung mà trả lời.

“Không có gì.” Liệu tâm sư cười tủm tỉm, “Đúng rồi, sau Nữ Việt Giới chúng tôi gửi lời mời nhập cư quy mô lớn đến các giới, số lượng người di cư từ dị giới đã tăng vọt. Các chương trình giảng dạy tại trung tâm hòa nhập di dân của các quốc gia đang thiếu nhân lực. Không biết cô có sẵn lòng đến giảng dạy không?”

Tôi hoảng loạn lắc đầu từ chối, đứng dậy rời đi.

9.

Trên đường về nhà, tôi nhận được rất nhiều điểm tâm và hoa quả của các chàng trai xinh đẹp và những người đàn ông trưởng thành đẹp trai.

Về đến nhà, người chồng đã mập lên rất nhiều đang nằm chờ ở kia chờ tôi nấu cơm.

Tôi đột nhiên cảm thấy rất mệt mỏi.

Lần này vừa nấu cơm vừa suy nghĩ miên man, sau khi cơm nước xong, chồng tôi lại không hề nhắc tới việc rửa bát, cứ như không có việc gì mà ra ngoài.

Một cảm giác giận dữ xông thẳng lên đỉnh đầu của tôi, sau khi tìm được việc làm thì mọi chi tiêu trong nhà đều là tôi phụ trách, chồng tôi hứa hẹn là tôi nấu cơm hắn rửa bát, nhưng lần nào hắn cũng giả ngu, không dọn dẹp nhà cửa, chờ tôi ngứa mắt mới dọn dẹp.

Lần này ta không muốn chiều theo ý hắn nữa.

Tôi nhịn lửa giận ra ngoài, kết quả thiếu chút nữa đụng vào người khác.

Là một cô gái cũng là người nhập cư, tên là Trình Tâm Mão, ở phòng bên cạnh đã hơn hai tháng, đang đưa mấy người bạn trai ra ngoài.

Thấy bọn họ hôn tạm biệt, tôi cảm thấy hơi xấu hổ, cảm thấy mình quấy rầy chuyện tốt của người ta.

Không ngờ cô ấy lại gọi tôi lại, nói là muốn tâm sự với tôi.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo