Một nữ nhân quen thuộc gửi thư - Chương 9

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

13.

Hung thủ là Lâm Hà, người bị hại là Đinh Dung Nguyệt, hai người đều là bé gái mười bảy tuổi, xuất thân từ thế giới số 13465, mới đến Nữ Việt Giới được một tháng.

Vị diện này cùng một loại với thế giới xuất thân của tôi, khác nhau ở chỗ, thế giới số 13465 từ hai năm trước đã xuất hiện hiện tượng sinh ra linh khí với quy mô cực kỳ lớn, hiện tại cũng coi như bước chân vào hàng ngũ ma vị diện bậc thấp.

Nghe nói Lâm Hà và Đinh Dung Nguyệt vốn là một đôi bạn rất tốt.

Lâm Hà xuất thân từ nông thôn, Đinh Dung Nguyệt xuất thân từ gia đình giàu có.

Đinh Dung Nguyệt đã từng trộm lục ba lô và túi tiền của Lâm  Hà, bị Lâm Hà bắt được trước mặt mọi người.

Sau đó Đinh Dung Nguyệt ghi hận trong lòng, cố ý cầm đầu cô lập Lâm Hà, không cho những người khác rủ Lâm Hà đi WC, thậm chí còn tìm mọi cách đuổi những người cùng phòng ngủ của Lâm Hà đi, khiến cho cô ấy buộc phải sống một mình.

“Cho nên tôi cảm thấy… Lâm Hà đẩy Đinh Dung Nguyệt xuống nước là rất bình thường, sớm muộn gì cô ấy cũng phải bùng nổ.”

Hình ảnh trong lưu ảnh thạch đã được chiếu ra, bạn cùng phòng trước kia của Lâm Hà nói như thế.

Xem xong những hình ảnh Đinh Dung Nguyệt lục túi tiền và đầu độc Lam Hà, tôi lại muốn xem phần ghi hình trong khu vực công cộng suốt một tháng qua.

Xem xong, tôi cau mày và lâm vào trầm tư.

“Có suy nghĩ gì?” Lưu Đan hỏi tôi.

“Tôi cảm thấy… rất kỳ lạ.” Tôi chần chừ lên tiếng.

“Chỗ nào lạ? Không cần sợ, cô cứ nói đi!”

“Thế thì để tôi nói,” Tôi chỉ vào Lâm Hà, “Ở chỗ các cô có người tu tiên nào tinh thông linh hồn học, hồn phách hoặc tinh thông nguyên thần không? Với tiền đề là không gây tổn thương về thân thể, tốt nhất là tra cô ấy một chút.”

Lưu Đan kinh ngạc: “Tra Lâm Hà ư? Vì sao?”

“Cô xem ở đây,” Tôi nhấn mở lưu ảnh thạch, tìm đến chỗ Đinh Dung Nguyệt lục ba lô.”

“Cô ấy mở ba lô của Lâm  Hà ra, chính xác là tìm thấy ví tiền, lại không ngờ lấy được băng vệ sinh ở trong đó.”

Lưu Đan hỏi: “Thế thì sao, điều này có ý nghĩa gì? Băng vệ sinh là ở trung tâm hoà nhập người di dân phát cho những bé gái phàm nhân mới đến, có vấn đề gì không?”

“Các cô là người tu tiên, ngày thường dùng pháp bảo trữ vật, tiêu linh thạch, không hiểu là tiền bạc bẩn thế nào. Các cô tu hành là để chém xích long đúng không? Vì thế cũng không có kinh nguyệt.”

“Phụ nữ phàm nhân chúng tôi, trong tình huống bình thường, tuyệt đối không nhét băng vệ sinh vào ví tiền. Điều này rất kỳ lạ.”

“Trừ cái này ra, cô có để ý không? Trong những phần ghi hình này, các bé gái đến từ các giới đều ngoan ngoãn mặc áo ngực, chỉ có Lâm Hà là không có. Cô ấy giống như căn bản không có ý thức về việc này.”

“Tôi cũng không mặc!”

Tôi lắc đầu, “Phụ nữ sinh ra và lớn lên ở Nữ Việt Giới đúng là không có thói quen này. Nhưng những cô gái bình thường ở vị diện khác làm sao có thể nhanh chóng nhập gia tuỳ tục như thế đâu? Luôn phải có một quá trình!”

“Còn nữa, khi Lâm Hà ngồi ghế dài hoặc tàu bay, luôn có thói quen tách hai chân ra, tuỳ tiện xâm chiếm vị trí của người khác.”

“Khi cô ấy nói chuyện với những cô gái khác, ánh mắt luôn dừng ở ngực hoặc mông của họ. Số lần cô ấy ra đường vào ban đêm nhiều bằng tất cả những cô gái khác cộng lại, giống như không có tâm lý sợ hãi đối với việc đi đường vào ban đêm.”

Tôi thở dài, “Khó trách các cô không phát hiện ra có gì không đúng, có những thứ chỉ có những người phụ nữ sinh ra ở thế giới bình thường của chúng tôi mới có thể chú ý được.”

“Phụ nữ không cần phải cố ý đóng vai phụ nữ, bởi vì bọn họ sinh ra đã thế rồi. Chỉ là Lâm Hà có đôi khi lại cố ý cong ngón tay, bĩu môi, dậm chân, lâu lâu lại làm ra chút hành động… uhm, giống như là những động tác nữ tính hoá trong ấn tượng của đàn ông vậy. Tóm lại, tôi cảm thấy Lâm Hà có thể là đàn ông.”

“Ý của cô là, cô ấy bị một người đàn ông đoạt xá?”

Ánh mắt của Lưu Đan trở nên nghiêm trọng.

“Tôi chỉ là nói thế thôi, có khả năng này. Vì thế đề nghị các cô tìm một người chuyên nghiệp về vấn đề này để tra một chút,” Tôi hỏi cô ấy, “Tư liệu cá nhân của Lâm Hà có ghi về bối cảnh gia đình không? Cô ấy có anh trai hoặc em trai không?”

Lưu Đan: “Có một người anh trai đã bị liệt mấy năm rồi!”

Tôi: “Thế thì đúng rồi!”

“Nếu cha mẹ Lâm gia biết được con gái mình đạt được cơ hội quý giá di dân tới Tu Tiên Giới, có thể có hy vọng cho con trai được đi hưởng phúc hay không?”

“Con trai đã bị tê liệt, nửa đời sau không có trông chờ gì, con gái lại có thể một bước lên trời, trở thành tiên nữ. Bọn họ có thể nói, con gái ngoan, cha mẹ nuôi lớn con, cả đời này chỉ cầu xin con một việc, cầu con cứu anh trai con.”

Lưu Đan nghẹn họng nhìn trân trối, tôi đột nhiên cảm thấy chua xót trong lòng.

Tôi cố gắng giữ bình tĩnh, tiếp tục nói: “Nếu thế giới mà cô ấy sinh ra có xuất hiện linh khí, có lẽ là cũng có thủ đoạn đoạt xá rồi.”

“Tra lại đi, nhanh lên, nếu muộn mấy ngày, tôi chỉ sợ là linh hồn của đứa bé gái kia không tìm thấy nữa.”

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo