Một nữ nhân quen thuộc gửi thư - Chương 10

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

14.

Không tới mấy ngày sau, nữ tu chuyên nghiệp về hồn phách tới, người bị hại Đinh Dung Nguyệt cuối cùng cũng tỉnh lại.

Đinh Dung Nguyệt vừa mới mở mắt đã kêu to: “Mau mau cứu cô ấy! Lâm Hà không phải là Lâm Hà! Cô ấy bị đoạt xá!”

Nữ tu chuyên nghiệp về hồn phách kiểm tra một lượt, cuối cùng dứt khoát rút ra linh hồn đàn ông đã thành niên từ trong cơ thể Lâm Hà.

Hồn phách của Lâm Hà lại không thấy tung tích.

Đinh Dung Nguyệt nói, cô ấy biết Lâm Hà từ trước khi di dân.

Nhà cô ấy giàu có, khi đu idol thường lấy danh nghĩa của idol để quyên góp mấy thư viện ở quê của Lâm Hà.

Lâm Hà rất thích những cuốn sách mà Đinh Dung Nguyệt lựa chọn. Cô ấy viết thư, thường xuyên gửi mười mấy cân các loại hoa quả ngũ cốc để tặng đáp lễ cho Đinh Dung Nguyệt.

Kể từ đó bọn họ trở thành bạn qua thư.

Đinh Dung Nguyệt từng gửi cho Lâm Hà băng vệ sinh, áo ngực, gửi bút vở. Lâm Hà rất quý trọng, cũng thường xuyên gửi cho cô ấy một ít đặc sản ở quê mình.

Sau mấy năm hai người không liên hệ với nhau, sau đó lại không biết vì sao không còn nhận được thư của Lâm Hà nữa.

Sau khi Đinh Dung Nguyệt di dân, không ngờ có thể gặp được một cô gái cũng có tên là Lâm Hà.

Cô ấy vốn cho rằng đó chỉ là trùng tên trùng họ, nhưng có rất nhiều điều kiện ở phía đối phương đều đúng.

Cô đã hỏi bóng hỏi gió một ít vấn đề liên quan đến quê nhà, xác định đây chính là bạn qua thư Lâm Hà của cô ấy.

Nhưng Lâm Hà lại hoàn toàn không biết gì về chuyện bạn qua thư, lại còn làm ra một vài hành vi rất là đáng sợ, giống như quái vật vậy.

“Cô ấy luôn luôn dùng ánh mắt không được tự nhiên lắm để nhìn tôi… Có đôi khi sẽ đột nhiên khen tôi xinh đẹp, cũng có lúc giống như vô tình duỗi tay lên người tôi”

“Tôi bắt đầu nghi ngờ cô ấy, không phải là thường xuyên có những chuyện khó tin như tiểu thuyết hay sao? Xuyên qua hay trọng sinh gì đó, nhưng người kia lại luôn luôn ra vẻ quen thuộc lại khinh thường đối với cái tên Lâm Hà này, giống như người quen ấy.”

“Tôi cố ý cho hắn ăn đồ ăn mà Lâm Hà bị dị ứng, cô ấy đã nói với tôi trong thư, nói là muốn xin lỗi, hắn không đề phòng mă ăn, dị ứng rất nghiêm trọng, sau đó hắn nói với người khác là tôi đầu độc hắn.”

“Tôi cảm thấy… đó là một người đàn ông.”

“Tôi không có chứng cứ, lại sợ rút dây động rừng, chỉ có thể cố gắng ngăn cản những người khác cùng vào nhà vệ sinh hoặc ở chung một phòng với Lâm Hà. Sau này tôi muốn báo cáo với cục quản lý, nhưng hắn lại phát hiện ra tôi nghi ngờ, mới đánh tôi bất tỉnh rồi ném vào trong nước.”

“Cô có sợ không?”

Cô bé lắc đầu, “Tôi không sợ! Có gì sợ đâu? Hắn sợ tôi mới đúng! Tôi chỉ sợ Lâm Hà sẽ gặp di chứng gì đó.”

Trong mắt cô bé tràn đầy sự mong chờ mà nhìn, “Lâm Hà thế nào? Khi nào cô ấy có thể tỉnh?”

Mọi người không biết phải trả lời cô ấy thế nào.

Ai có thể nhẫn tâm nói với cô ấy là  không tìm thấy hồn phách của Lâm Hà chứ?

15.

Sở chấp pháp xin phép với cấp trên quyền hạn tối cao về “Điều lệ chống đoạt xá”, quyết định công khai thẩm tra xử lý người đàn ông tên là Lâm Húc Minh, kẻ đã đoạt xá em gái ruột của mình.

Bị nhiếp hồn, linh hồn bị giam giữ vẫn luôn khóc lóc, ấm ức không thôi, giống như một đứa trẻ vậy.

“Tôi không hiểu! Em gái tôi, nó cũng đồng ý, dùng cơ thể của nó thì có làm sao?”

Hắn gào khóc nói: “Tôi thật sự cả đời tuân thủ pháp luật! Chưa từng làm chuyện gì xấu, các người dựa vào cái gì chứ!”

“Đây là em gái tôi, không phải em gái của mấy người! Việc trong nhà vì sao các người muốn xen vào? Em gái tôi vui vẻ nhường thân thể cho tôi hưởng phúc! Các người có hiểu tình thân là gì không? A a a!”

Lưu Đan lạnh mặt, nắm chặt dây trói hồn ở trong tay.

Lâm Húc Minh gào lên một tiếng: Đừng! Đau!”

“Mày đau à?” Lưu Đan cười nhạo. “Lúc này mới thấy đau à? Mày có biết là đoạt xá bị đau đến cấp mấy không?”

“Khi bác tôi lấy linh hồn của tôi ra khỏi cơ thể, tôi cũng rất đau! Tôi cũng là người bị hại!” Hắn kêu rất to, vẻ rất có khí khái.

“Vậy rốt cuộc mày có biết là hồn phách của em gái mày ở đâu đúng không?”

Dưới sự uy hiếp của sở chấp pháp, ý chí vốn không kiên định của Lâm Húc Minh cũng bị kéo sạch, hắn khóc lóc mở miệng, “Để tôi nói! Nó, nó ở…”

Nghe hắn nói xong, tất cả mọi người đều vô cùng khiếp sợ.

Hồn phách mất đi thân thể tựa như đồ ăn vặt bị xé bỏ bao bì, có xác suất tương đối là sẽ mài mòn tiêu tán, cũng có xác suất thấp là sẽ đầu thai luân hồi một lần nữa.

Mà người Lâm gia, vì muốn Lâm Húc Minh có thể được đảm bảo hơn một chút ở thế giới tu tiên, không ngờ lại điên cuồng tới nỗi luyện linh hồn của Lâm Hà thành linh khí cấp thấp.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo