Năm Thứ 7 Thầm Yêu Chàng Trai "Thẳng Ngầm" - Chương 1

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

1

Sau buổi xem mắt, tôi trở về nhà với tấm thân rã rời.

Hạ Kim An đi tăng hai rồi, trong nhà chỉ còn mình tôi. Căn hộ cao cấp ở trung tâm thành phố này là quà trưởng thành của anh ấy. Sau khi tốt nghiệp, Hạ Kim An vừa khuyên nhủ vừa lừa lọc đưa tôi về đây ở, đến nay đã được ba năm.

Mọi thứ trong căn nhà này đều do chúng tôi cùng nhau sắm sửa từng chút một. Đôi khi, tôi cũng hoang mang ảo tưởng rằng đây là tổ ấm của hai đứa. Nhưng suy cho cùng, tôi cũng chỉ là một người bạn cùng phòng.

Dọn dẹp xong xuôi, Hạ Kim An đẩy cửa bước vào với mùi rượu nồng nặc.

"Tiểu Liễu... Tối nay vui cực, cậu không biết đám thằng Phó Xuyên buồn cười thế nào đâu..."

Tôi vừa dỗ dành anh đi vệ sinh cá nhân, vừa phụ họa theo. Hạ Kim An hễ uống say là sẽ trở thành kẻ lắm lời, chia sẻ đủ thứ chuyện mà anh thấy thú vị. Đa phần là chuyện tào lao, nhưng hôm nay, anh lại nói:

"Có một cô gái trông rất giống cậu, khá là thú vị..."

Tôi sững người, như bị giáng một đòn chí mạng. Hạ Kim An là "trai thẳng". Nhưng đây là lần đầu tiên anh biểu hiện sự hảo cảm với phái nữ trước mặt tôi. Thanh kiếm Damocles treo lơ lửng trên đầu bấy lâu, dường như cuối cùng cũng sắp rơi xuống.

2

Tâm trạng tồi tệ khiến tôi không sao ngủ được. Tôi mở cuốn Nhật ký thầm yêu mình đăng trên diễn đàn ra, chậm rãi đọc lại.

Bài đăng này kéo dài từ ngày đầu tiên tôi thầm yêu Hạ Kim An cho đến trước khi tốt nghiệp. Mỗi lần đọc, tôi đều có thể nhớ lại quãng thời gian xanh ngắt và tươi đẹp đó, để rồi lại yêu Hạ Kim An thêm một chút.

Nhưng hôm nay thì không. Thậm chí tôi còn độc ác tự nhủ:

Mày sao mà rẻ rúng thế, rõ ràng biết người ta thẳng, tại sao không cút đi cho xa?

Bài đăng đã ngừng cập nhật từ ba năm trước, dòng cuối cùng là:

【Sắp tốt nghiệp mỗi người một ngả rồi, mình vẫn muốn dũng cảm một lần. Nếu thành công, nhất định sẽ quay lại báo hỉ cho mọi người!】

Bữa tiệc chia tay tối đó, tôi uống hơi quá chén, mượn rượu để tỏ tình với anh. Hạ Kim An không nói gì. Anh kiên nhẫn lau mặt, thay quần áo rồi đắp chăn cho tôi.

Tôi nắm chặt tay không cho anh đi: "Hạ Kim An, tớ thật sự thích cậu, ở bên tớ đi!"

Anh khẽ nhíu mày: "Tiểu Liễu, sau này đừng uống nhiều rượu như vậy nữa."

"Không, tớ không say!" Tôi định dùng một nụ hôn để chứng minh, nhưng anh đã dùng tay chặn lại.

"Xin lỗi, tớ là trai thẳng."

Im lặng hồi lâu, tôi buông tay anh ra: "Ngại quá, tớ say thật rồi."

3

Câu chuyện đáng lẽ nên kết thúc ở đó, đường ai nấy đi. Thế nhưng cơn bạo bệnh của bà ngoại như một trận lở tuyết bất ngờ, vùi lấp cả cuộc đời mà tôi vừa mới gượng dậy định leo tiếp. Tôi xé bỏ mọi thư mời làm việc, đâm đầu vào những tụ điểm ăn chơi đêm – nơi kiếm tiền nhanh nhất.

Chính Hạ Kim An đã đá văng cửa từng phòng bao để đưa tôi đi.

"Tại sao không hỏi mượn tiền tớ?"

"Không trả nổi."

"Liễu Phong, cậu không tin tưởng tớ đến thế sao? Với quan hệ của chúng ta, tớ thèm đòi tiền cậu chắc?!"

Tôi im lặng. Anh tức đến mức đi đi lại lại: "Cậu có biết nhúng tay vào chỗ tiền này là không quay đầu lại được không?!"

Tôi vẫn im lặng. Anh không nói nhảm nữa, ép tôi lên xe, lái thẳng về nhà anh. Sau đó, anh liên hệ bệnh viện tốt nhất, đón bà ngoại vào, thanh toán mọi hóa đơn, từ đầu chí cuối không để tôi xen vào một lời nào.

Bà ngoại cuối cùng vẫn không qua khỏi, nhưng nhờ có anh, tôi đã tròn đạo hiếu. Anh còn đưa tôi vào công ty làm trợ lý cho anh. Năm nào cũng thăng chức tăng lương, giờ tôi đã là Trợ lý cấp cao cho Tổng giám đốc.

Trên đời này tìm đâu ra người anh em trượng nghĩa đến thế? Chính sự tử tế đó đã nuôi dưỡng ảo tưởng trong tôi, khiến tôi mơ mộng rằng anh cũng có chút ít tình cảm với mình.

"Tiểu Liễu, sáng nay ăn gì?" Giọng Hạ Kim An lười nhác vang lên.

Tôi bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ. Anh không mặc áo, tám múi cơ bụng săn chắc, đường nhân ngư thoắt ẩn thoắt hiện nơi cạp quần ngủ. Tôi hơi mất tự nhiên nhìn xuống: "Sandwich trứng ốp."

Anh sải bước dài ghé sát lại xem chảo, gần như ôm trọn tôi vào lòng. Chưa kịp xao xuyến, anh bỗng nhìn điện thoại:

"À, 9 giờ rồi, Từ Dung Tuyên hẹn tớ đi cưỡi ngựa, tớ phải đi gấp đây. Cậu tự ăn đi, không cần quản tớ đâu!"

"Ơ..."

Vốn định nói chuyện chút... Anh sắp yêu đương rồi, tôi ở lại nhà anh nữa thì không tiện. Nhưng không ngờ, kẻ mang danh "vua trì hoãn" như anh, khi có người muốn gặp lại có thể đi nhanh đến thế.

Từ Dung Tuyên, chắc là cô gái đó rồi.

4

Tôi gói bữa sáng mang đến công ty. Gặp tiểu Lâm – cậu thực tập sinh tôi đang hướng dẫn, tôi chia cho cậu ấy một cái sandwich, thế là cậu nhóc bắt đầu "tám" chuyện:

"Anh Liễu, anh nghe tin gì chưa? Sếp đi xem mắt cuối tuần qua đấy!"

Tôi biết, thậm chí tôi còn có mặt tại hiện trường.

"Trên Weibo có người bóc phốt kìa, nhìn này, em là người phát hiện đầu tiên đó!"

Trong ảnh, Hạ Kim An đang trêu chọc cô gái bên cạnh khiến cô ấy cười rạng rỡ. Trái tim vốn đã bình lặng bỗng nhói lên đau đớn.

 

"Người ta đào ra thân phận cô ấy rồi, tiểu thư nhà giàu mới về nước – Từ Dung Tuyên. Họ là thanh mai trúc mã lớn lên bên nhau, "thiên giáng" (người từ trên trời rơi xuống) đấu sao lại "trúc mã"? Đôi này 'đẩy thuyền' dính quá..."

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo