Năm Thứ 7 Thầm Yêu Chàng Trai "Thẳng Ngầm" - Chương 2

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Tôi không nghe nổi nữa, vừa vặn Lisa bước vào, tôi vội tìm cớ: "Tiểu Lâm, em ăn đi, anh có chút việc."

Tiểu Lâm là lính mới ngây ngô, còn hỏi Lisa: "Anh Liễu sao thế nhỉ, mặt trắng bệch ra kìa?"

"Đồ ngốc, cậu vào bộ phận trợ lý một tuần rồi mà chưa nhìn ra quan hệ giữa bọn họ không bình thường à?"

Tiểu Lâm ngẩn người: "Chẳng phải mọi người hay gọi đùa là 'Hôn quân và Hiền phi' sao? Boss là 'khủng đồng' (kỳ thị đồng tính) mà lị!"

Lisa lắc nhẹ ngón tay: "Chưa nghe câu 'càng kỳ thị thì càng là kín' à? Nhưng giờ có người sắp vào làm chủ trung cung rồi, cũng không biết chừng..."

5

Tâm thần tôi bấn loạn. Như một kẻ oán phụ bắt quả tang chồng ngoại tình mà không dám lên tiếng. À không, cùng lắm chỉ là một tên đầy tớ nam mà thôi. Ý nghĩ này làm tôi tự bật cười chua chát, nhưng khóe miệng vừa mới cong lên thì đã nghe thấy giọng nói quen thuộc của Hạ Kim An từ phía phòng thư ký.

Tôi vội đứng dậy.

"... Cái sandwich này là Liễu Phong cho cậu?"

"Ơ... dạ vâng thưa Hạ tổng, sáng nay anh Liễu thấy em chưa ăn nên cho em ạ."

"Anh Liễu? Gọi thân mật gớm nhỉ."

Giọng Hạ Kim An lạnh lẽo, có chút khó chịu khó hiểu. Tiểu Lâm sắp khóc đến nơi, tôi vội vàng ra giải vây:

"Hạ tổng, xin lỗi vì đã ngắt lời, có vài văn kiện chờ anh ký ạ."

Anh nghe tiếng thì quay người lại, để lộ ra Từ Dung Tuyên vốn bị dáng người cao lớn của anh che khuất. Tóc xoăn màu hạt dẻ, lớp trang điểm tinh xảo, chiếc váy trắng thanh lịch, cô ấy đẹp như một búp bê bằng sứ.

Thấy tôi nhìn mình, cô ấy cong mắt cười, chào tôi một cách thân thiện. Nhưng ánh mắt Hạ Kim An lại rơi trên mặt tôi, lộ vẻ không hài lòng: "Cậu bênh cậu ta à?"

"Không có," tôi cụp mắt, né tránh ánh nhìn của anh, "Văn kiện thật sự rất gấp."

Linh hồn tôi như tách rời khỏi cơ thể, lơ lửng trên không trung, lạnh lùng nhìn xuống khung cảnh này: Một Hạ Kim An tuấn tú hiên ngang, một Từ Dung Tuyên rạng rỡ kiều diễm. Dù có quan sát kỹ thế nào, cũng chỉ có một kết luận duy nhất: Họ rất xứng đôi.

"Được rồi, nghe cậu hết, tôi đi ký văn kiện." Hạ Kim An quay đầu, "Đúng rồi Liễu Phong, cậu đưa Tuyên Tuyên đi tham quan một vòng đi, cậu là người hiểu công ty nhất."

Dứt lời, tất cả đồng nghiệp trong phòng thư ký đồng loạt ngẩng đầu nhìn tôi. Kinh ngạc có, đồng cảm có, hóng hớt có, mà đầy ẩn ý cũng có. Lisa cắn chặt môi dưới, đứng bật dậy:

"Hạ tổng, hay là để tôi đi cho, Trợ lý Liễu và tiểu Lâm lát nữa còn phải tiếp khách..."

Hạ Kim An cắt ngang: "Để cậu ấy đi."

Anh thậm chí còn mỉm cười với tôi, nói một cách hiển nhiên: "Cậu làm việc, tôi yên tâm nhất."

Tôi nuốt ngược vị tanh ngọt đang trào lên cổ họng vào trong.

"Vâng thưa Hạ tổng. Lisa, phiền cô và tiểu Lâm đi tiếp khách giúp tôi."

Tôi nghe thấy tiếng mình nói: "Từ tiểu thư, mời đi bên này."

Trong cổ họng như bị nhét một cục bông thấm đẫm nước, mỗi lần thốt ra một chữ đều kéo trái tim rơi xuống vực sâu.

6

Từ Dung Tuyên mỉm cười ái ngại với tôi: "Làm phiền anh rồi, trợ lý Liễu."

"Đó là việc tôi nên làm."

Tôi dẫn cô ấy đi về phía trước, lưng đứng thẳng tắp: "Đây là phòng marketing, bên kia là trung tâm nghiên cứu... ban công tầng này là khu vực nghỉ ngơi của nhân viên, tầm nhìn rất tốt."

Giọng nói của tôi đều đều vang lên, như một cỗ máy thuyết minh không cảm xúc. Từ Dung Tuyên đi bên cạnh tôi, bước chân nhẹ nhàng. Im lặng vài giây, cô ấy bỗng cất lời:

"Anh Kim An nói với em hai người ở cùng ký túc xá hồi đại học, anh có biết anh ấy có thân thiết đặc biệt với bạn nam nào không?"

Bước chân tôi khựng lại một nhịp rất nhỏ khó lòng nhận ra.

"Hạ tổng quan hệ với mọi người đều tốt cả, không biết tiểu thư muốn hỏi về ai?"

"Thế à?" Cô ấy nghiêng đầu nhìn tôi, ánh mắt trong vắt như nhìn thấu tâm can, "Nhưng em nghe nói, người đó có chút khác biệt. Nếu chúng em liên hôn, hình như em thấy hơi có lỗi với người đó."

Giọng cô ấy không hề có ác ý, ngược lại còn mang theo chút áy náy khó hiểu. Cô ấy dừng bước, nghiêm túc nhìn tôi, khẽ hỏi:

"Anh Liễu này, anh nói xem, người mà anh ấy nâng niu bấy lâu nay, nếu biết anh ấy sắp kết hôn thì có buồn lắm không?"

Tôi im lặng một lát rồi đáp:

"Sẽ không đâu, người đó sẽ chúc phúc cho hai người."

Đó là lời thật lòng của tôi. Tôi sẽ lùi lại, đứng từ xa mà nhìn.

7

Dẫn Từ Dung Tuyên đi tham quan xong, Hạ Kim An cũng vừa hay xử lý xong công việc. Anh nhất quyết đòi lôi tôi đi chơi cùng.

"Hạ tổng, tôi còn công việc chưa làm xong."

"Khách sáo thế làm gì, việc thì bao giờ mới hết, đi cùng đi."

Giọng anh không cho phép từ chối. Hạ Kim An luôn như vậy, chẳng mấy mặn mà với công ty, phần lớn thời gian tôi còn lo lắng cho sự nghiệp của anh hơn cả chính chủ. Bình thường trốn việc đi chơi cũng chẳng phải chuyện lạ, cùng lắm là tôi về nhà lén làm thêm giờ.

Nhưng bây giờ thì khác—

Đôi nam nữ đang trong giai đoạn mập mờ đi hẹn hò, lôi theo một cái bóng đèn làm gì? Con người ta không thể, ít nhất là không nên sai càng thêm sai.

Tôi vẫn lắc đầu.

 

"Đi gặp khách hàng với tiểu Lâm thì đi ngay, còn đi với tôi thì không được?"

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo