Năm Thứ 7 Thầm Yêu Chàng Trai "Thẳng Ngầm" - Chương 6

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Anh đứng dậy, nhìn xuống tôi từ trên cao: “Tôi cũng không biết. Nhưng cứ nghĩ đến việc cậu sẽ đi, chỗ này lại đau đến mức không thở nổi.” Anh chỉ vào trái tim mình. “Liễu Phong, cho tôi chút thời gian, đợi tôi nghĩ kỹ, có được không?”

18

Đến ngày thứ tư bị khóa, tôi từ bỏ sự phản kháng. Hạ Kim An vẫn đi làm như thường lệ, chỉ là buổi trưa sẽ đột ngột quay về kiểm tra xem tôi còn đó không, rồi im lặng ăn cơm cùng tôi.

Chiều hôm đó, tôi đang tựa vào sofa đọc sách thì nghe thấy tiếng bước chân. Cửa mở. Bà Hàn (mẹ Hạ Kim An) trong bộ đồ leo núi đứng ngay cửa, phong trần mệt mỏi, tay cầm gậy leo núi. Nhìn thấy sợi xích vàng trên chân tôi, vành mắt bà lập tức đỏ hoe.

“Tiểu Liễu...” Giọng bà run rẩy.

Tôi vô thức muốn giấu chân đi, nhưng chẳng có chỗ nào mà giấu. Bà sải bước lại gần, quỳ xuống chạm vào thứ kim loại lạnh lẽo kia.

“Mẹ nuôi...” Tôi vừa mở lời, bà đã lắc đầu. Bà không nói gì, rút từ trong túi nhỏ ra một chiếc chìa khóa vạn năng tinh xảo – tôi không biết sao bà có, nhưng bà luôn có cách.

Cạch—! Khóa đã mở.

Bà Hàn cầm cây gậy leo núi, xoay người chỉ thẳng ra cửa: “Thằng ranh con, cút lại đây cho mẹ!!”

Hạ Kim An cúi đầu đi tới. Trên áo sơ mi trắng dính bụi, trên mặt có một vết đỏ rõ rệt – chắc hẳn đã bị ăn đòn rồi.

“Quỳ xuống!” Anh không do dự, quỳ thẳng trên sàn đá cẩm thạch.

“Xin lỗi.”

“Con xin lỗi.” Hạ Kim An nhìn tôi, ánh mắt đầy đau khổ nhưng vẫn bướng bỉnh, “Nhưng con vẫn chưa nghĩ kỹ, không thể để cậu ấy đi.”

Bà Hàn quất một gậy vào lưng anh, phát ra âm thanh trầm đục. Tôi hốt hoảng đứng dậy: “Mẹ nuôi!”

“Con đừng quản.” Bà Hàn ngăn tôi lại, rồi nhìn Hạ Kim An: “Mày muốn nghĩ thông cái gì? Nghĩ cách giam giữ người ta cả đời? Nghĩ cách học theo cái thói kinh tởm đó của bố mày đến mười phần vẹn mười sao?!”

Cơ thể Hạ Kim An run lên bần bật, như thể bị câu nói đó đâm xuyên qua. Bà Hàn không đánh anh nữa, quay lại nắm lấy tay tôi, nhét vào tay tôi một chiếc thẻ đen:

“Tiểu Liễu, đây là tiền bồi thường tổn thất tinh thần mẹ cho con, không phải tiền bịt miệng, cấm từ chối, đi thư giãn đi con.”

“Cái này nhiều quá...” Tôi cầm chiếc thẻ mà như cầm một khối sắt nung đỏ.

“Con còn nhận người mẹ nuôi này không?” Bà nghiêm mặt lại, nhưng nước mắt trong mắt vẫn chưa khô, “Đi mau, không là mẹ đánh luôn cả con bây giờ.”

Tôi bị bà đẩy ra cửa. Khi quay đầu lại, tôi thấy Hạ Kim An vẫn quỳ ở đó, lưng thẳng tắp, nhưng trông giống như một bức tượng đang vỡ vụn từng mảnh.

19

Bà Hàn sau khi an ủi tôi xong thì vội vàng rời đi, nói là phải về "dọn dẹp môn hộ".

Tôi nằm trên giường, cổ chân dường như vẫn còn vương lại cái lạnh lẽo của kim loại. Điện thoại rung lên, là tin nhắn của Từ Dung Tuyên:

【Anh Liễu, anh ổn chứ? Dì Hàn liên lạc với em rồi, dì nói dì sẽ xử lý. Em xin lỗi.】

Tôi hồi đáp: 【Anh không sao, cảm ơn em.】

Cô ấy nhanh chóng gửi thêm một tin nữa:

【Có một chuyện... em nghĩ anh nên biết. Bố của Hạ Kim An là gay, năm đó lừa hôn, sau này vì tuẫn tình mà chết. Hạ Kim An rất hận chuyện này.】

Tôi nhìn chằm chằm màn hình, đầu ngón tay lạnh toát.

Tại căn hộ, bà Hàn ngồi trên sofa, nhìn đứa con trai vẫn đang quỳ dưới đất.

"Đứng lên đi."

Hạ Kim An không nhúc nhích.

"Mẹ bảo con đứng lên!" Bà cao giọng.

Anh chậm chạp đứng dậy, đầu gối có chút tê cứng, nhưng lưng vẫn thẳng tắp.

"Mẹ, có phải con... thực sự rất giống ông ta không?" Giọng anh khản đặc.

Bà Hàn nhìn anh, người đàn ông đã cao hơn bà một cái đầu này, dường như vẫn là cậu thiếu niên mười ba tuổi chịu cảnh nhà tan cửa nát chỉ sau một đêm.

"Con và bố con không giống nhau." Bà khẽ nói, "Ông ta ích kỷ, con cố chấp; ông ta nhu nhược, con điên cuồng; ông ta lừa người, còn con tự lừa chính mình."

Hạ Kim An nhếch môi, trông như đang khóc lại như đang cười.

"Nhưng chúng ta đều yêu phải người không nên yêu, chẳng phải sao?"

"Ai là người mà Tiểu Liễu không nên yêu?" Bà Hàn nhìn thẳng vào mắt anh, "Con sao?"

Hạ Kim An im lặng.

"Kim An, mẹ chưa bao giờ phản đối con yêu ai." Bà tiến lại gần, chạm vào vết đỏ trên mặt anh do chính tay bà đánh, "Mẹ chỉ phản đối việc con làm tổn thương người khác. Bố con sai ở chỗ làm tổn thương tất cả mọi người, kể cả chính ông ta. Con đừng học theo ông ta."

"Nhưng con không nhịn được..." Giọng anh nghẹn ngào, "Cứ nghĩ đến việc cậu ấy sẽ đi, sẽ ở bên người khác, con... con chỉ muốn nhốt cậu ấy lại, không cho đi đâu hết."

Bà Hàn ôm lấy anh, vỗ về lưng anh như hồi nhỏ.

"Vậy thì đi học cách yêu cho đúng đắn. Hãy nói cho cậu ấy biết con sợ điều gì, nói cho cậu ấy biết con muốn gì, nói cho cậu ấy biết con sẵn sàng sửa đổi điều gì. Chứ không phải coi cậu ấy là vật sở hữu, xích vào chân giường."

Hạ Kim An vùi mặt vào vai bà, bả vai khẽ run rẩy.

"Cậu ấy còn cần con không?"

"Cái đó phải xem con đã học được cách chân thành hay chưa."

20

Tôi quay lại nhịp sống bình thường, hôm nay định ra ngoài mua đồ. Vừa đẩy cửa ra thì gặp ngay Từ Dung Tuyên từ phía đối diện đi tới.

Cô ấy trông hoàn toàn khác hẳn hai lần gặp trước, tóc búi gọn gàng, ra dáng một người phụ nữ sự nghiệp. Vừa mở miệng đã thấy bóng dáng cô gái nhiệt huyết:

"Anh Liễu, anh về rồi! Anh... không sao chứ?"

"Không sao, cảm ơn em đã quan tâm." Tôi chào cô ấy, "Vào nhà ngồi chút đi."

Cô ấy nhìn quanh phòng khách trống trải, cười nói: "Nhà anh đúng là... chủ nghĩa tối giản thật đấy."

 

"Anh mới dọn qua, chưa kịp sắp xếp." Tôi rót nước cho cô ấy, "Anh trai em thế nào rồi?"

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo