Năm Thứ 7 Thầm Yêu Chàng Trai "Thẳng Ngầm" - Chương 5

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

15

Ngồi đối diện Hạ Kim An, bên cạnh là Từ Dung Thừa vừa tuyên bố "đang hẹn hò", chéo phía đối diện là Từ Dung Tuyên với gương mặt phức tạp. Dạ dày tôi như thắt lại, tiếng dao nĩa chạm vào đĩa nghe chói tai vô cùng.

“Anh, chuyện này là sao...?” Từ Dung Tuyên lên tiếng trước, giọng lạnh lùng.

“Không rõ ràng sao? Anh và Tiểu Phong đang bên nhau. Kim An cũng coi như nửa người anh của em, người một nhà ăn bữa cơm thôi.”

Đốt ngón tay Hạ Kim An siết chặt ly rượu đến trắng bệch, nhưng anh lại nhếch môi cười: “Người một nhà?”

Từ Dung Thừa mặt không đổi sắc: “Em rể, cậu và Tiểu Phong là bạn thân nhiều năm, chúng ta thế này gọi là thân càng thêm thân đúng không?”

Từ Dung Tuyên đột ngột đứng phắt dậy: “Anh thừa biết tại sao chúng em lại liên hôn! Bây giờ diễn trò này là muốn hủy giao kèo hay muốn làm nhục ai?”

“Dù là quan hệ gì đi nữa, việc hai người đính hôn đã là chuyện chắc chắn rồi.” Hai anh em nhà họ Từ giương cung bạt kiếm.

“Đính hôn là vì ai chứ? Nếu anh có chút bản lĩnh thì tôi có cần phải hy sinh lớn như vậy không?! Anh còn dám dắt một người con trai về đây?” Từ Dung Tuyên tức đến mất kiểm soát, còn không quên bồi thêm một câu: “Anh Liễu, tôi không nhắm vào anh đâu, nhưng anh ta không thể ở bên con trai được.”

Từ Dung Thừa quát lớn: “Im miệng! Nếu mẹ không qua đời, bây giờ anh căn bản không cần đến em!”

Cô ấy sững sờ: “Em vì anh mà bỏ rơi bạn gái để về nước hạ mình cầu xin người ta hợp tác liên hôn, sao anh có thể nói như vậy...”

Không khí đột nhiên đông cứng. Bạn gái?

Tôi ngơ ngác nhìn Từ Dung Tuyên. Cô ấy mặt trắng bệch, vành mắt đỏ hoe.

“Phải, tôi là người đồng tính. Thì đã sao? Ít nhất tôi không lừa dối chính mình, cũng không lừa dối người khác!”

Lời nói này như một nhát dao, đâm thẳng vào lồng ngực tôi và Hạ Kim An cùng một lúc. Hạ Kim An đứng bật dậy, tiếng ghế ma sát với mặt sàn chói tai.

“Đủ rồi.” Giọng anh trầm xuống, “Từ tiểu thư, hợp tác của chúng ta chấm dứt tại đây. Cô muốn tranh giành nhà họ Từ, tôi sẽ cho cô tài nguyên khác, không cần liên hôn nữa.”

Anh quay người, nắm chặt lấy cổ tay tôi: “Đi theo tôi.”

Tôi đứng chôn chân tại chỗ, không nhúc nhích.

Anh quay lại, mắt vẩn đục những đám mây u ám: “Liễu Phong, đừng để tôi phải nói lần thứ hai.”

Từ Dung Thừa giữ tay tôi lại: “Tiểu Phong không muốn đi.”

Hạ Kim An cười lạnh, gạt tay Từ Dung Thừa ra. Giây tiếp theo, anh trực tiếp nhấc bổng tôi khỏi ghế, bế thốc lên, sải bước rời đi trong sự im lặng đến chết chóc của căn phòng.

16

Suốt dọc đường, Hạ Kim An không nói một lời. Mãi đến khi về đến "ngôi nhà" quen thuộc nhất của tôi, anh mới mở lời:

“Chuyện đúng như cậu nghe thấy đấy, tôi và Từ Dung Tuyên là thỏa thuận liên hôn, tôi không thích cô ấy. Cô ấy gánh vác sự dằn vặt vì đã khiến mẹ qua đời nên những năm qua luôn nghe lời bà ấy, thậm chí vì giúp anh trai đoạt quyền mà chia tay bạn gái để về nước.”

Hóa ra cô ấy cảm thấy tội lỗi với người yêu của mình...

Hạ Kim An vẫn lẩm bẩm: “Xin lỗi, tôi không nên cãi nhau với cậu, không nên không tôn trọng cậu. Những ngày qua tôi đã nghĩ thông suốt rồi, cậu rất quan trọng với tôi, tôi không thể mất cậu. Chúng ta cứ như trước đây có được không?”

Tôi lắc đầu.

“Hạ Kim An, anh nói anh không thể rời xa tôi, vậy anh có yêu tôi không?”

Anh khựng lại, giọng nói im bặt. Dù liên hôn là giả, nhưng việc Hạ Kim An kỳ thị đồng tính là thật.

“Chúng ta... dừng lại ở đây thôi. Không liên quan đến ai cả, đây là quyết định của chính tôi. Cảm ơn anh những năm qua đã chăm sóc...”

Tôi chưa nói hết câu, anh đột nhiên tiến lại gần, nâng lấy mặt tôi một cách đầy thương xót.

“Không được đâu... Cậu là Tiểu Liễu của tôi, chỉ có thể ở lại bên cạnh tôi thôi.”

Ý thức dần tan biến, mọi thứ chìm vào bóng tối.

17

Tôi mơ thấy một giấc mơ bị bạch tuộc quấn chặt. Khi giật mình tỉnh dậy, tôi nhận ra Hạ Kim An chính là con bạch tuộc đó. Anh nằm phía sau, ôm chặt lấy tôi, chân mày nhíu lại, ngủ không yên giấc.

“Đừng ngủ nữa!”

“Sao vậy? Buồn ngủ lắm, ngủ thêm lát nữa đi.”

Tôi đá anh một cái: “Đã bảo là đừng ngủ!”

Sao chân tôi nặng thế này?

Cúi đầu nhìn xuống, tôi bàng hoàng thấy trên cổ chân mình là một sợi xích vàng óng ánh. Sợi xích rất dài, đủ để tôi hoạt động trong phòng ngủ và phòng tắm, nhưng tuyệt đối không chạm tới cửa phòng. Tôi giật mạnh, vòng xích kim loại phát ra tiếng kêu lanh lảnh, đầu kia được khóa chặt vào chân giường gỗ nặng trịch, rõ ràng là đã được thiết kế tỉ mỉ.

“Hạ Kim An, anh điên rồi sao? Mở ra ngay!”

Tôi giẫm lên vai anh, hơi dùng sức. Anh chậm chạp ngồi dậy, tóc tai có chút rối loạn:

“Mở ra, rồi sao nữa? Để cậu đi tìm Từ Dung Thừa? Hay để cậu hoàn toàn rời xa tôi?”

Anh ngẩng đầu nhìn tôi, đột nhiên đưa tay nắm lấy cổ chân tôi đang giẫm trên vai anh, ngón cái vô thức mơn trớn vết hằn đỏ nhạt trên da do sợi xích vàng để lại.

“Không nỡ để cậu đi, đành phải giữ cậu lại bằng cách này.”

“Anh đây là giam giữ người trái phép!”

“Cậu muốn nói sao cũng được.” Anh nhếch môi.

“Hạ Kim An, anh đâu có thích tôi, hà tất phải vậy?” Tôi thực sự không hiểu nổi anh nữa.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo