Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô ta ra dấu tay cho tôi xem:
"Đừng trách anh ấy, là tôi chủ động tìm anh ấy giúp đỡ."
"Nếu cô thấy không vui, cứ nhắm vào tôi đây này."
Cố Văn thấy cô ta nỗ lực bảo vệ mình, ánh mắt tràn đầy sự xót xa.
Anh ta đưa tay kéo người ra sau, che chắn cho cô ta một cách hoàn hảo.
Lúc này mới nhíu chặt lông mày nhìn tôi.
"Sao em lại đến đây?"
"Anh ở trong bệnh viện thấy khó chịu, thấy cô ấy bày sạp ở đây nên giúp một chút."
"Ngay cả chuyện này mà em cũng muốn để tâm sao?"
Hai người họ tình sâu hơn vàng.
So với họ, tôi quả thực trông giống như một nữ phụ độc ác tội lỗi đầy mình vậy.
Đạn mạc cũng cuồng nhiệt đẩy thuyền:
【Huhu, Tiểu Mạt Ly đau lòng cho Cố Văn quá.】
【Phê quá đi, một người vì đối phương mà giả điếc ba năm, một người vì đối phương mà trở nên dũng cảm, đây chính là sự cứu rỗi tuyệt vời nhất!】
【Nam nữ chính chính nghĩa ơi, mau chóng đánh bại nữ phụ độc ác để ở bên nhau đi!】
Nhưng rõ ràng là tôi vẫn chưa nói gì mà.
7
Tôi mỉm cười ra dấu tay:
"Hai người căng thẳng quá rồi, tôi chỉ đến gặp bạn, tình cờ thấy hai người thôi."
"Hoa hồng bán thế nào vậy? Phiền cho tôi một bó."
Hai người nhất thời sững sờ.
Tiểu Mạt Ly phản ứng lại, cảnh giác nhìn chằm chằm tôi.
Thấy tôi đã thanh toán tiền.
Cô ta gói cho tôi một bó hoa hồng rồi đưa qua.
Tôi lập tức quỳ một chân xuống, tặng bó hoa đó cho Cố Văn.
Phía sau, một đám sinh viên đang "ồ" lên xem náo nhiệt.
Họ reo hò "Ở bên nhau đi", "Hôn một cái đi".
Tiểu Mạt Ly không nghe thấy, nhưng có thể nhận ra mọi người đang chúc phúc cho chúng tôi.
Sắc mặt cô ta tái mét.
Đột nhiên có người nhận ra họ, kinh ngạc thốt lên: "Đây chẳng phải là cặp đôi câm điếc đó sao? Cô gái kia không biết quan hệ của họ à?"
Tôi quay sang nhìn người vừa nói, giải thích giúp họ:
"Anh ấy là bạn trai tôi, chúng tôi đã yêu nhau được ba năm rồi."
"Mọi người hiểu lầm rồi, họ là bạn bè chứ không phải tình nhân."
Vẻ mặt Cố Văn xẹt qua một tia chột dạ, nhưng vẫn giả vờ như không nghe thấy.
Đám sinh viên kia lúc này cũng đã hiểu ra ngọn ngành.
"Kinh tởm thật, có bạn trai rồi mà còn mập mờ với cô gái khác như vậy."
"Cô gái kia xem ra cũng chẳng phải loại vừa, biết người ta có bạn gái rồi mà còn không biết giữ khoảng cách."
Đạn mạc chửi bới điên cuồng:
【Các người thì biết cái gì? Hai người họ tuy thầm mến nhau nhưng chưa từng vượt quá giới hạn nhé? Đừng có đem tư tưởng dơ bẩn của các người áp đặt lên Tiểu Mạt Ly!】
【Đừng mà! Tiểu Mạt Ly buồn rồi, chắc chắn lại định đẩy Cố Văn ra xa rồi!】
【Nữ phụ cố ý đúng không?】
Cố Văn nhìn thấy thần sắc của Tiểu Mạt Ly, ánh mắt đau đớn lay động.
Khi nhìn sang tôi, cả gương mặt anh ta đen kịt lại.
Ngặt nỗi người vây xem càng ngày càng đông.
Anh ta chỉ đành đen mặt nhận lấy hoa của tôi.
Đến cả đạn mạc cũng không biết tôi muốn làm gì.
Tôi chẳng muốn làm gì cả, chỉ là muốn tặng bạn trai một bó hoa mà thôi.
8
Người bạn tôi hẹn đã đến.
Nhân lúc cả hai người họ đều đang tâm thần bất định, tôi kiễng chân hôn trộm Cố Văn một cái.
Sau đó lập tức lùi lại, chào tạm biệt họ rồi rời đi.
Yêu nhau ba năm, anh ta không thích tiếp xúc thân thể quá nhiều, không thích tôi phô trương.
Thậm chí cho đến tận bây giờ, anh ta vẫn chưa công khai tôi với bạn bè.
Một lát sau, tôi đến quán cà phê đã hẹn.
Lấy thẻ ra trịnh trọng đưa cho đối phương.
Đưa ra câu hỏi của mình: "Tôi muốn biết số tiền tôi đã chi cho Cố Văn những năm qua, có đòi lại được không?"
【Chờ đã? Tại sao nữ phụ lại hỏi câu này?】
【Không phải chứ, con mụ đào mỏ này đừng có quá đáng quá! Tiền chi cho Cố Văn, dựa vào cái gì mà đòi lại?】
Người bạn kia mỉm cười: "Vậy thì phải xem yêu cầu khởi kiện của cậu thế nào đã."
Tôi chuyển hướng hỏi: "Vậy nếu tiền tôi chi cho Cố Văn, bị anh ta đem đi cho cô gái khác, có lấy lại được không?"
Bạn tôi gật đầu: "Được."
【Cố Văn cho Tiểu Mạt Ly tiền, đó là bản lĩnh của chính Tiểu Mạt Ly! Cô không có bản lĩnh khiến Cố Văn chi tiền cho mình, dựa vào cái gì mà đòi lại?】
【Con nữ phụ dở hơi này mau đi chết đi aaaa!】
9
Sau đó, tôi biến mất khỏi tầm mắt của Cố Văn.
Cố Văn có cục tức mà không có chỗ xả, cũng chẳng muốn gặp tôi.
Thế là anh ta dành toàn bộ thời gian ở bên Tiểu Mạt Ly, ngày tháng trôi qua rất vui vẻ.
Cho đến ngày thứ ba, anh ta bắt đầu cảm thấy bất an.
Trước đây ngay cả khi đi tìm chuyên gia, tôi cũng sẽ quay về bên anh ta trong vòng hai ngày.
Đạn mạc những ngày này yên tĩnh hơn nhiều.
Không hiểu tại sao tôi lại cố ý tránh mặt Cố Văn.
Đột nhiên có một dòng đạn mạc tự cho là tỉnh táo: 【Đây là chiêu "lạt mềm buộc chặt" đấy! Chắc chắn là muốn diễn trò "Cố Văn không yêu cô ta, sau khi cô ta rời đi Cố Văn cuối cùng cũng phát điên" đây mà!】
Đạn mạc bị cô ta thức tỉnh, đều đang cảm thán về mức độ trơ trẽn của tôi.
Tôi hoàn toàn coi như không thấy.
Tôi lôi bảng sao kê ngân hàng của Cố Văn ra.
Những khoản chi tiêu tôi dành cho anh ta trong ba năm qua, và số tiền Cố Văn đã chi cho Tiểu Mạt Ly.
Tôi sắp xếp thành bằng chứng, gửi hết cho người bạn luật sư, tiện thể sao lưu thêm mấy bản.