Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lại hai ngày nữa trôi qua.
Điện thoại nhận được tin nhắn từ một số lạ.
[Cô vẫn còn giận Cố Văn sao?]
[Nếu cô giận, lần sau tôi sẽ không gọi anh ấy đến giúp nữa.]
Tôi nhìn thấy nhưng không trả lời.
Một lát sau, cô ta lại nhắn tiếp.
[Cố Văn vừa cao vừa đẹp trai, lại rất biết quan tâm người khác, cũng hiểu rõ kiến thức sinh lý phụ nữ.]
[Nếu cô vì một vài hiểu lầm mà đánh mất anh ấy... tôi sẽ thấy tiếc cho cô.]
[Nếu cô vì Cố Văn bị điếc mà vứt bỏ anh ấy, thì tôi... tôi thực sự sẽ khinh bỉ cô.]
Không phải chứ, tôi hỏi thật đấy?
Cô ta không nghĩ là nói những lời này thì trông đáng yêu đấy chứ?
Đạn mạc đồng loạt xót xa cho cô ta, quay đi quay lại đều là chửi bới tôi.
【Tiểu Mạt Ly đáng yêu quá, rõ ràng thích Cố Văn như vậy mà còn phải nén đau lòng để an ủi tình địch.】
【Nữ phụ yêu được thì yêu, không yêu được thì cút! Cô vì ghen tuông vớ vẩn mà làm Tiểu Mạt Ly khóc, làm Cố Văn của cô phải đi dỗ dành cô ta cô có biết không?】
Tôi bình thản gõ chữ trả lời:
[Ồ không, tôi vì cô là đồ điếc nên mới ghét bỏ anh ta.]
[Cùng là người điếc, nhìn xem cô kiên cường biết bao, còn Cố Văn lại thảm hại đến mức phải dựa dẫm vào một người điếc khác bảo vệ, đúng là đồ không có tiền đồ.]
Đạn mạc chửi bới loạn xạ.
Tôi thấy họ nói Tiểu Mạt Ly trốn trong chăn khóc rất thảm.
Không những không thương hại, tôi còn muốn nói: Khóc nhỏ thế, chưa ăn cơm à?
10
Cho đến ngày thứ tám, tôi lại xuất hiện ở bệnh viện.
Sắp đến liệu trình tiếp theo của Cố Văn.
Trước đây tôi có chết cũng không hiểu nổi, tại sao tiêu tốn nhiều tiền như vậy mà vẫn chẳng có chút tác dụng nào.
Giờ thì tôi đã hiểu, mình vĩnh viễn không bao giờ chữa khỏi được cho một kẻ giả bệnh.
Cố Văn đang ngồi đọc sách.
Anh ta hờ hững liếc nhìn tôi một cái rồi vờ như không thấy.
Rõ ràng là muốn dùng thái độ này để ép tôi phải nhận lỗi.
Tôi cũng không thèm nói gì.
Cuối cùng, anh ta đặt quyển sách xuống, hỏi tôi một cách đầy lý lẽ:
"Biết lỗi chưa?"
Tôi thực sự không hiểu nổi mình sai ở đâu.
"Ngày đó ở khu phố đại học, tại sao em lại tặng hoa cho anh? Tại sao không hỏi ý kiến anh mà đã ôm hôn anh?"
Ánh mắt anh ta mang theo sự áp bức.
Tôi ra dấu tay: "Bạn trai của em, lẽ nào ngay cả một bó hoa cũng không xứng đáng có được sao?"
Anh ta nhất thời nghẹn lời: "Anh nghe nói em bắt nạt Mạt Ly, chê cô ấy là đồ điếc."
"Em có thể thôi ghen tuông vớ vẩn rồi làm tổn thương con gái nhà người ta được không?"
"Em chê cô ấy điếc, anh cũng điếc đây, chẳng lẽ em cũng chê anh sao?"
Tôi bấm chặt lòng bàn tay, cố gắng giữ nụ cười đúng mực.
Anh ta dường như đã quên mất.
Tôi thậm chí còn nhỏ hơn Tiểu Mạt Ly một tuổi.
Tôi nghiêm túc gật đầu.
"Chê chứ."
"Bây giờ anh không còn là người bình thường nữa rồi, phải học cách nhìn rõ bản thân mình đi."
"Ra ngoài kia anh không còn giá trị gì đâu, chỉ có ở chỗ Mạt Ly anh mới được ngồi chung mâm ăn cơm thôi. Sau này nếu anh có ở rể nhà em, có khi còn chẳng có cơ hội mà lên bàn ngồi ấy chứ."
Tôi giải thích là mình đang đùa, rồi cười hì hì ra dấu xin lỗi anh ta.
Cố Văn vừa có chút chán ghét vừa có chút cảm thán:
"Đinh Lan, hình như đột nhiên em trở nên rất lạ lẫm."
"Có phải em vẫn còn đang giận dỗi vì mấy chuyện không đâu không?"
Tôi trưng ra bộ mặt vô tội: "Em có đâu, là anh quá nhạy cảm thôi!"
Đạn mạc sắp phát điên rồi.
【Trời ơi, Cố Văn bình thường lý trí như thế, mà giờ bị nữ phụ ép đến mức này, anh ấy khổ quá!】
【Thích giận thì cứ để cô ta giận, Cố Văn anh nhịn thêm chút nữa đi, vị chuyên gia và phương án điều trị đặc biệt mà nữ phụ tìm được lần này chính là chìa khóa để Tiểu Mạt Ly nghe lại được đấy!】
【Người ta là đôi tình nhân đùa giỡn nhau thì sao? Lần trước cô phá đám làm Tiểu Mạt Ly ba ngày không thèm nhìn mặt Cố Văn, cô có tư cách gì mà giận? Cô đúng là tiện nhân!】
11
Nhìn thấy dòng đạn mạc đó, tôi mới sững người.
Hóa ra bấy lâu nay, tất cả những chuyên gia tôi dốc hết tâm sức tìm kiếm, những phương án điều trị tôi kỳ công xây dựng cho anh ta...
Cuối cùng không ngoại lệ, đều bị anh ta đem đi áp dụng nguyên xi cho Tiểu Mạt Ly.
Cảm giác buồn nôn trào dâng trong dạ dày, tôi thấy thật kinh tởm.
Nhưng vẫn phải cố nhịn, giả vờ như trước đây, dùng thủ ngữ bàn bạc với Cố Văn bằng vẻ lấy lòng.
"Gần đây em có liên lạc được với một vị chuyên gia, ông ấy đã lập một phương án điều trị rất hợp với anh."
"Chỉ là dạo này tay em không có tiền, hơi khó gánh vác nổi."
Cố Văn vẫn không hề lay chuyển.
Dù sao thì trước đây lần nào điều trị, tôi cũng không để anh ta phải bỏ ra một xu.
Giây tiếp theo, tôi ra dấu cho anh ta xem:
"Người bạn kia của anh không phải cũng bị mất thính giác sao? Em đã đặc biệt hỏi chuyên gia rồi, ông ấy nói khả năng nghe lại được cao tới 90%."
Anh ta hỏi cộc lốc: "Còn thiếu bao nhiêu?"
Tôi ra dấu một con số.
"Năm mươi vạn." (500.000 tệ)
Anh ta sững lại: "Nhiều thế sao?"
Tôi gật đầu: "Anh biết đấy, chuyên gia không dễ gặp, vả lại... hai người là hai suất."