Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
12
Sau khi Cố Văn chuyển tiền cho tôi.
Một lát sau, tôi lại tìm cớ đưa anh ta ra ngoài.
Đạn mạc điên cuồng chạy chữ trên màn hình.
【Aaaa Cố Văn anh đừng nghe cô ta! Nữ phụ dạo này điên rồi, chắc chắn không có ý tốt đâu!】
【Cầu xin anh đấy Cố Văn, anh đừng đi! Tiểu Mạt Ly còn đang đợi anh kìa!】
【Tôi không dám xem nữa, sự độc ác của nữ phụ làm tôi thấy buồn nôn quá, tại sao lúc nào cũng muốn chia rẽ đôi uyên ương nhà người ta vậy?】
【Ủa, cái truyện dở tệ này sao lắm fan não tàn thế?】
【Ủng hộ nữ phụ, bọn họ đều nói cô độc ác, vậy cô cũng phải nỗ lực mà độc ác cho họ xem!】
Hiếm hoi lắm tôi mới thấy được một dòng bình luận nói đỡ cho mình.
Những dòng đạn mạc chửi bới dù có khó nghe đến đâu tôi cũng không buồn.
Nhưng khi nhìn thấy câu nói này, tim tôi như bị một chiếc lông vũ khẽ lướt qua.
Vừa ngứa ngáy vừa xót xa.
Tôi thực sự bị lay động bởi câu nói đó.
Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là nữ phụ độc ác.
Nhưng bọn họ đều nói tôi độc ác.
Vậy thì tôi sẽ độc ác cho họ xem.
Cố Văn không nhìn thấy những lời cảnh báo trên đạn mạc, không suy nghĩ nhiều, thực sự đi theo tôi.
Chúng tôi lên xe.
Tài xế lái suốt hai tiếng đồng hồ mới đưa chúng tôi đến nơi.
Chiếc xe đi vào một khuôn viên rộng lớn và yên tĩnh.
Rất nhanh đã có những người mặc áo blouse trắng ra đón chúng tôi.
Họ đưa chúng tôi vào phòng thí nghiệm.
Bên trong toát ra một sự tĩnh lặng đến chết chóc.
Vẻ mặt Cố Văn bất an: "Chúng ta đến đây làm gì?"
Tôi cười nói: "Anh quên rồi sao? Em chẳng phải đã nói với anh là tìm được phương án điều trị tốt rồi à?"
Nói xong, tôi lại khẽ cười một tiếng.
"Xem em dạo này bận đến lú lẫn rồi, sao lại quên là anh không nghe thấy gì nhỉ."
Không đợi tôi giải thích thêm.
Các nhân viên công tác đồng loạt tiến lên, đưa Cố Văn vào căn phòng bên trong.
Giữa hai căn phòng được ngăn cách bởi một tấm kính lớn, trong suốt.
Anh ta muốn vùng vẫy nhưng không thể thoát khỏi sự khống chế của bấy nhiêu người.
"Ôn Đinh Lan! Cô định làm gì?"
Tấm kính quá sạch sẽ, thính giác Cố Văn có vấn đề nhưng thị lực lại rất tốt.
Cho nên, anh ta nhìn rõ từng dấu tay tôi ra hiệu:
"Em đưa anh đến để tiếp nhận liệu pháp điện giật đây."
"Xin lỗi vì không nói trước với anh, em chỉ muốn tốt cho anh thôi."
"Kỹ thuật điện giật ở đây là chuyên nghiệp nhất, nhất định sẽ chữa khỏi cho anh!"
Sau khi ra dấu xong.
Tôi mới kinh ngạc nhận ra, những phẫn nộ và chua chát vì bị lừa dối trước đây đã biến mất sạch sành sanh.
Chỉ còn lại sự nhẹ nhõm và sảng khoái.
Năm mươi vạn Cố Văn đưa, bốn mươi vạn tôi dùng để trả nợ cho những khoản vay bên ngoài.
Mười vạn còn lại, chính là gói "combo điện giật cao cấp" mà tôi đặt riêng cho anh ta.
13
Nhưng tôi thật sự không nói dối.
Tôi đã đặc biệt đưa anh ta đến một viện dưỡng lão chính quy, nếu không thì đã chẳng tốn nhiều tiền đến thế. Chỗ không chính quy á, có khi chân vừa duỗi ra là điều trị cũng kết thúc luôn (về chầu ông bà) rồi.
Viện trưởng Lý gọi tôi ra ngoài, đưa cho tôi một chiếc máy tính bảng. Ông ấy nói liệu pháp điện giật có hỗ trợ tùy chỉnh theo nhu cầu cá nhân.
Tôi lật xem sơ qua, phát hiện không chỉ có thời lượng và lựa chọn máy điện phân, mà ngay cả cấp độ đau cũng có thể chọn. Tất nhiên, trong cùng một điều kiện hiệu quả như nhau, phương án càng ít đau thì càng đắt.
Tôi mang vẻ mặt "đau lòng khôn xiết" đưa lại chiếc máy bảng:
"Phiền Viện trưởng Lý giúp tôi chọn cấp độ đau cao nhất."
"Ông biết đấy, tôi rất thiếu tiền."
"Hơn nữa Cố Văn cũng không thể chờ lâu như vậy, tôi thực sự muốn anh ấy sớm được nghe thấy những âm thanh tuyệt vời của thế giới này."
Viện trưởng Lý không chút nghi ngờ, còn tỏ ra khá tán thưởng nhân cách của tôi:
"Ôn tiểu thư đối xử với Cố tiên sinh tốt thật đấy, tôi đều thấy cảm động thay cho tình yêu của hai người."
Đừng cảm động, cảm động hơi sớm rồi đấy.
Tôi từng nghĩ đến việc tuyệt giao với Cố Văn, nghĩ đến việc khiến anh ta phải trả giá đắt. Nhưng thực sự đến nước này, nhìn bộ dạng mặc người xâu xé của anh ta, trong lòng vẫn có chút cảm giác mất mát khó chịu.
Cho đến khi nghe thấy tiếng hét khản đặc của Cố Văn truyền ra từ trong phòng, tôi lập tức "khỏi bệnh" ngay.
14
Cố Văn không thể chạy trốn, cũng không dùng được điện thoại.
Quá trình điều trị cần kéo dài một tháng, trong thời gian đó sẽ có những đợt điện giật nối tiếp nhau. Tôi hứa một tuần sau sẽ đến thăm anh ta.
Khi tôi đến, nhân viên công tác nói rằng thời gian qua Cố Văn rất không yên phận, luôn muốn trốn ra ngoài. Họ thậm chí còn nghi ngờ Cố Văn có thể nghe thấy.
Tôi trưng ra bộ dạng thấp thỏm phản bác: "Làm sao có thể chứ? Tôi đã đưa anh ấy đi cầu y suốt ba năm mà không hề có dấu hiệu thuyên giảm. Nếu anh ấy thực sự nghe thấy được, tôi đã mừng phát khóc rồi."
Nhân viên công tác cảm thán tôi dụng tâm lương khổ.
Tôi xua tay. Đâu có đâu có, cái khổ thực sự đã qua rồi, chút việc này chẳng đáng là bao.
Cố Văn vừa kết thúc đợt điện giật, đột nhiên rơi vào hôn mê. Người phụ trách nói đây là hiện tượng bình thường. Tôi gật đầu, nhìn họ đưa Cố Văn vào phòng.