Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
1
Chu Kỳ Thần rất thông minh.
Khi thấy giấy b- áo trúng tuyển của hai đứa không đến cùng ngày, anh đã đoán ra tôi không chọn cùng trường với anh.
Vậy nên khi tôi về đến biệt thự nhà họ Chu, đã thấy anh đang ngồi trên sofa phòng khách với vẻ mặt l- ạnh l- ùng.
Chú Chu và mẹ đi dự tiệc cưới, trong biệt thự chỉ có hai chúng tôi.
Để tránh tự r- ước b- ực vào thân, tôi không để ý đến anh mà đi thẳng lên lầu.
Vừa định đ- óng cửa phòng thì một bàn tay to lớn đột nhiên ch- ặn lại. Chu Kỳ Thần đứng trước cửa phòng với vẻ mặt u á- m.
Dáng người anh cao lớn, đứng đó khiến tôi như bị b- óng anh ch- e kh- uất. Vì anh đứng gần nên mùi r- ượu n- ồng n- ặc x- ộc vào mũi tôi.
Tôi nhíu mày hỏi: "Anh uống r- ượu à?"
Anh không trả lời câu hỏi của tôi.
"Vì muốn cách xa tôi mà em b- ỏ cả ngôi trường mơ ước của mình sao?"
Tôi liếc nhìn phong bì đỏ trên tay anh, sau đó thản nhiên nhìn thẳng vào mắt anh đáp:
"Thật ra nếu có thể cách xa anh thì trường mơ ước cũng chẳng còn h- ấp d- ẫn gì nữa."
Vẻ mặt Chu Kỳ Thần càng lúc càng khó coi, anh tiến lên n- ắm lấy cổ tay tôi.
"Em ghéc tôi đến vậy sao?"
Tôi giật tay ra.
"Đúng, rất ghéc, ghéc đến mức không muốn học cùng trường với anh, kh- ông muốn s- ống chung nhà với anh, kh- ông muốn cùng anh ăn cơm, sinh hoạt, kh- ông muốn nhìn thấy anh nữa!"
Tôi nói một tràng dài, đến nỗi th- ở kh- ông ra hơi.
Ánh mắt anh tối lại, hoàn toàn bị tôi ch- ọc gi- ận nên x- ông th- ẳng vào phòng tôi, đóng s- ầm cửa lại.
Tôi còn chưa kịp phản ứng đã bị anh đ- ẩy m- ạnh vào sau cánh cửa.
Trong lòng tôi h- oảng l- oạn, đưa tay đ- ẩy anh ra: "Anh làm gì vậy?!"
"Ghéc tôi đúng không? Vậy thì cứ ghéc đi." Nói rồi anh b- óp c- ằm tôi, m- ạnh m-ẽ h- ôn xuống.
Tôi lập tức cảm thấy t- ê d- ại như bị đ- iện gi- ật.
"Chu Kỳ Thần, đ- ồ kh- ốn n- ạn nhà anh!"
Tôi ra sức gi- ãy gi- ụa, đánh vào người anh nhưng chẳng hề có chút tác dụng nào. Anh quá khỏe, tôi không đ- ẩy ra nổi.
N- ước m- ắt không kìm được tràn ra khóe mắt, chạm vào da Chu Kỳ Thần.
Anh khựng lại, chậm rãi rời khỏi tôi. Thấy đôi mắt ướ- t á- t của tôi, mặt anh thoáng h- oảng l- oạn.
M- en r- ượu trong người cũng vơi đi hơn nửa.
"Dao Dao..."
Tôi không muốn để ý đến anh, chỉ b- ướng b- ỉnh quay mặt đi. Trong bầu không khí tĩnh lặng, chỉ còn nghe thấy tiếng n- ức n- ở khe khẽ của tôi.
Chu Kỳ Thần ôm tôi vào lòng, một tay nhẹ nhàng vuốt tóc tôi.
"Dao Dao, em vẫn còn gi- ận tôi sao?"
"Tôi xin lỗi về những chuyện trước đây mình đã l- àm với em. Em có thể th- a th- ứ cho tôi được không?"
Tôi không để ý đến anh, anh lại é- p tôi phải nhìn vào mắt mình.
Tôi nhắm mắt lại: "Chu Kỳ Thần, không phải mọi lời xin lỗi đều sẽ được th- a th- ứ đâu."
"Lâm Dao, trái tim em làm bằng đ- á hả? Em và mẹ tôi đều t- uyệt t- ình như nhau."
Khoảnh khắc anh buông tôi ra, tôi lập tức k- éo dài khoảng cách với anh.
Khi ánh sáng xuyên qua khe cửa h- ắt vào, tôi nghe thấy tiếng thì thầm của á- c qu- ỷ:
"Dì Lâm vẫn còn ở đây, em kh- ông tr- ốn th- oát khỏi tôi đâu."
2
Tại sao chúng tôi lại trở nên thế này?
Thật ra tất cả đều có dấu hiệu từ trước.
Chu Kỳ Thần là anh trai c- ùng mẹ kh- ác cha của tôi.
Hai chúng tôi giống như hai cực cùng dấu của nam châm vậy, mãi mãi b- ài x- ích nhau.
Năm mười tuổi, mẹ tôi t- ái h- ôn với chú Chu nên tôi đã theo mẹ về sống ở nhà họ Chu.
Nhưng Chu Kỳ Thần luôn cho rằng chính chúng tôi đã đ- uổi mẹ r- uột của anh đi. Vì thế, anh h- ận chúng tôi.
Anh từng t- uyệt th-ực, từng b- ỏ nh- à đi, dùng mọi cách để ch- ống đ- ối chúng tôi.
Có một hôm, tôi ôm một cái đùi gà đi tìm anh, lúc đó anh đang tr- ốn trong b- ụi cỏ ở khu dân cư. Đôi mắt anh d- án ch- ặt vào cái đùi gà trong tay tôi nhưng miệng c- ứng hơn cả x- ương gà:
"Tôi không ăn đ- ồ b- ố th- í, em đi đi."
Tôi ngơ ngác gật đầu, cầm đùi gà quay về.
Tôi không hiểu "đ- ồ b- ố th- í" là gì, nhưng anh bảo tôi đi thì tôi đi. Nhưng chẳng mấy chốc, anh đã b- ật d- ậy để đ- uổi theo tôi, còn gi- ật lấy cái đùi gà trong tay tôi.
"Đây là đồ nhà tôi, dựa vào đâu mà em không cho tôi ăn?"
Anh vừa nói vừa g- ặm lấy g- ặm để.
3
Có lẽ là đã thấm thía cái khổ của cơn đói bụng nên từ đó về sau, anh đã đổi chiến lược.
Không làm khó bản thân nữa, bắt đầu làm khó chúng tôi.
"M- ụ đàn bà xấu xa, tôi sẽ mách cha là bà đánh tôi."
Cánh tay đang cầm chổi lông gà để phủi bụi của mẹ tôi khựng lại.
"Lâm Dao th- ối th- a, tôi sẽ mách cha em cướp đồ chơi của tôi."
Tôi nhìn con Ultraman vừa bị anh nhét vào tay mình mà không biết phải nói gì.
Ở trường, anh cũng không tha cho tôi.
Hồi học tiểu học, anh bỏ ếch vào cặp sách của tôi, bỏ giun đất vào hộp bút của tôi, còn đặt sâu róm lên đầu tôi nữa.
Mỗi lần thấy tôi bị dọa khóc là anh lại vỗ tay hoan hô. Anh còn u- y h- iếp tôi rằng nếu tôi mách chú Chu thì anh sẽ cho tôi biết tay.
Mẹ tôi nói anh không phải là đứa trẻ hư, chỉ là hơi nghịch ngợm thôi.
Đến cấp hai, anh x- é r- ách đồng phục của tôi, khiến tôi bị chủ nhiệm phê bình công khai trước toàn trường vào giờ ra chơi thứ hai đầu tuần.
Tôi đỏ mặt trừng mắt nhìn anh, còn anh ở dưới đài lè lưỡi trêu tôi.
Thời cấp ba Chu Kỳ Thần rất cao, rất đẹp trai, cởi mở, tính cách hoạt bát, còn biết nói lời ngọt ngào.
Chỉ vài câu nói đã có thể khiến một cô gái đỏ mặt rồi.
Anh là đối tượng theo đuổi của tất cả nữ sinh trong trường.
Bởi vì anh chưa bao giờ thừa nhận tôi là em gái nên cũng không cho phép tôi nói với người khác ở trường rằng anh là anh trai tôi.
Vì vậy ở trường, không ai biết mối quan hệ của chúng tôi cả.
Mới đầu tôi cũng rất hòa đồng, nhưng dần dần, các bạn nữ trong lớp phát hiện ra Chu Kỳ Thần đối xử với tôi không giống người khác.
4
Giờ thể dục, tôi đi ngang qua sân bóng rổ, anh cố ý ném bóng rổ vào đầu tôi, sau đó còn giả vờ tiến lên xin lỗi.
"Xin lỗi nhé, lần sau nhất định sẽ chú ý hơn."
Các bạn nữ bên cạnh tôi đều trầm trồ: "Ga lăng quá đi mất!"
Kết quả là anh quay lưng lại với mọi người, đưa tay vò rối tung mái tóc tôi đã tỉ mỉ chải chuốt từ sáng sớm, biến nó thành một tổ quạ.
Trong căn tin, anh mỉm cười ngồi xuống bên cạnh tôi.
"Bạn học Lâm, cậu gầy quá, nên ăn nhiều một chút."
Sau đó trước ánh mắt ngưỡng mộ của bạn cùng bàn, anh gắp hết những món tôi thích ăn đi rồi gắp những miếng thịt mỡ anh không thích vào bát tôi.
Giờ ra chơi, khi tôi đang ngồi làm bài tập, anh cầm một chai nước ngọt đưa cho tôi.
"Tiết trước thầy gọi cậu đọc bài lâu vậy, khát rồi đúng không?"
Tôi ngơ ngác gật đầu, nhận lấy chai nước rồi vặn nắp. Chỉ trong tích tắc, nước sủi bọt trào ra tung tóe lên vở bài tập và quần áo tôi.
"Xin lỗi nhé, tôi tưởng cậu thích uống loại có ga, tôi còn tận tình lắc lâu lắm đấy."
Trong mắt người khác, Chu Kỳ Thần chính là một kẻ si tình bám theo tôi, còn tôi thì chẳng hề để tâm.
Các bạn học nữ càng thích Chu Kỳ Thần bao nhiêu thì họ càng ghét tôi bấy nhiêu.
Cho đến một ngày tan học, tôi bị người ta chặn đường tỏ tình.
Thế là người anh trai Chu Kỳ Thần chưa bao giờ chịu đi cùng đường với tôi, lại bắt đầu chủ động cùng tôi đến trường, cùng tôi tan học, còn mỹ miều gọi đó là "giám sát".
"Lâm Dao, nếu em dám yêu đương tôi sẽ mách mẹ em."
Tôi liếc anh một cái: "Anh lo cho mình trước đi."
"Lâm Dao, đeo cặp cho tôi."
"Lâm Dao, tôi khát rồi, đi mua cho tôi chai nước."
"Lâm Dao, làm bài tập giúp tôi đi."
"..."
Cứ như vậy đến năm cuối cấp ba, thành tích của tôi vững vàng đứng nhất khối, còn Chu Kỳ Thần vững vàng đội sổ.
Việc học bận rộn, các cô gái trong lớp dần thoát khỏi những ganh đua ngấm ngầm, bắt đầu hỏi tôi những bài khó trong giờ giải lao.
Mỗi khi như vậy, bạn học Tô Niệm Niệm lại than thở bên tai tôi rằng tôi quá tốt bụng.
Cô ấy là học sinh mới chuyển đến vào năm cuối cấp ba, vì tôi dẫn cô ấy đến lớp, cô ấy nói muốn làm chị em tốt với tôi.
"Đôi khi, tốt bụng quá cũng là một loại bệnh đấy."
"Bệnh gì?"
"Bệnh thánh mẫu!"
Tôi bật cười.
"Bạn Tô Niệm Niệm, năm cuối cấp ba rồi, cậu không hy vọng tớ tiếp tục bị bắt nạt chứ?"
"Vậy thì sao? Cậu định dùng lòng tốt của mình cảm hóa họ à?"
Tôi nắm lấy tay cô ấy, giải thích: "Nếu tớ lạnh lùng không để ý đến họ, chẳng phải tớ sẽ trở thành người giống như họ sao?"
"Bây giờ tớ chỉ muốn yên ổn học hết cấp ba, đợi thi đỗ đại học là tớ được giải thoát rồi."
Lúc này, sau lưng tôi chợt nhói lên một cái. Là do Chu Kỳ Thần dùng bút chọc vào lưng tôi: "Đừng làm phiền tôi ngủ."
5
Dù tôi luôn cẩn thận, đối xử tốt với mọi người, chuyện bị đám lưu manh chặn đường vẫn xảy ra với tôi.
Mà nguyên nhân những người này chặn tôi lại, lại là vì Chu Kỳ Thần.
Đối phương là mấy cô gái trông rất du côn.
Bọn họ mặc đồng phục trường khác, bộ đồ chỉnh tề bị bọn họ mặc rất gợi cảm, trên mặt trang điểm đậm không phù hợp với lứa tuổi.
Tôi bị bọn họ ép vào một con hẻm.
Cô gái cầm đầu khoanh tay trước ngực, nhìn tôi bằng ánh mắt khinh miệt: "Mày là bạn gái Chu Kỳ Thần sao?"
Tôi lập tức hiểu ra ý đồ của bọn họ.
Chu Kỳ Thần không chỉ được yêu thích trong trường, mà ngoài trường cũng có không ít người theo đuổi.
Tôi lắc đầu: "Không phải, tôi không quen anh ấy."
"Không quen mà ngày nào anh ấy cũng đưa mày về nhà à?"
Tôi sợ bọn họ đánh mình nên vội vàng giải thích: "Tôi là em gái anh ấy!"