Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô ta cười khẩy: "Mày định lừa ai hả? Tao hỏi mấy người trong trường mày rồi, ai cũng nói anh ấy đang theo đuổi mày. Huống chi hai người chẳng giống nhau chút nào, còn dám nói là anh em hả?"
Tôi còn muốn giải thích nhưng bọn họ lại không muốn nói tiếp nữa, có hai người tiến lên khống chế tôi.
Cô gái cầm đầu thì trực tiếp động tay xé quần áo tôi.
Tôi kinh hãi giãy giụa, giữ chặt lấy cổ áo, không ngừng la hét lớn tiếng, cố gắng thu hút sự chú ý của người qua đường.
Tôi vừa khóc vừa cảnh cáo bọn họ: "Các người đang phạm pháp đấy!"
Cô gái kia giơ tay tát tôi một cái: "Mày còn dám uy hiếp bọn tao?"
Mặt tôi nóng rát, rất nhanh sau đó, cúc áo ở cổ áo sơ mi của tôi bị giật đứt, áo bị xé xuống vai, lộ ra một mảng da thịt.
Khi Chu Kỳ Thần chạy đến, bọn họ đang chụp ảnh khỏa thân của tôi.
6
Chu Kỳ Thần xông lên kéo hết những người đang đè tôi ra, sau đó nhanh chóng cởi áo khoác ngoài trùm lên người tôi.
Cùng đến còn có Tô Niệm Niệm, là cô ấy thấy tôi bị người ta ép vào hẻm, lập tức thông báo cho Chu Kỳ Thần.
Tôi run rẩy dựa vào Niệm Niệm.
Chu Kỳ Thần chắn trước mặt tôi, giọng điệu lạnh lùng: "Là ai đã tát cô ấy?"
Cô gái tát tôi run lẩy bẩy, nhưng vẫn cố lấy can đảm nói:
"Tất cả đều tại cô ta, ai bảo cô ta quyến rũ anh? Em phải cho cô ta biết, không ai có thể cướp người đàn ông của em."
Chu Kỳ Thần không nói một lời xông lên đạp ngã cô gái đó xuống đất.
"Tôi không đánh phụ nữ, nhưng ai dám động đến em gái tôi thì không phải là phụ nữ!"
Những cô gái bên cạnh sợ hãi kêu lên, nhao nhao trốn vào góc.
Chu Kỳ Thần nhặt chiếc điện thoại rơi bên cạnh, cái điện thoại đã chụp ảnh tôi lên rồi lạnh lùng nhìn những người trước mặt: "Cô, và cả mấy người nữa, cứ chờ mà ăn cơm tù đi."
Anh đưa điện thoại quay lại mặt những người đó, sau đó xoay người bế tôi từ trong lòng Niệm Niệm, ôm tôi rời đi.
Cứ như vậy, Niệm Niệm biết được mối quan hệ của chúng tôi.
7
Trong xe taxi, tôi im lặng không nói gì, ánh mắt đờ đẫn nhìn ra ngoài cửa sổ.
Dù vậy tôi vẫn chú ý đến động tĩnh phản chiếu trên cửa kính xe, tôi trầm giọng nói: "Đừng lại gần tôi."
Bàn tay đang giơ lên của Chu Kỳ Thần khựng lại giữa không trung.
"Dao Dao..."
"Xin lỗi, là tôi không bảo vệ được em."
Dao Dao...
Tôi thầm niệm hai chữ này trong lòng, đây là lần đầu tiên Chu Kỳ Thần gọi tôi như vậy.
Nhưng tôi không quan tâm.
Tôi siết chặt áo trên người, không để ý đến anh.
Mặc dù mấy cô gái kia không phải do anh sai khiến, nhưng chính vì anh mà họ tìm đến tôi.
Ở bên cạnh anh, tôi toàn gặp mấy chuyện xui xẻo.
Sau này, chú Chu nói với tôi, mấy cô gái bắt nạt tôi đã bị đưa vào đồn cảnh sát, rồi quay sang quát Chu Kỳ Thần:
"Con nhìn thành tích của em gái con đi, rồi nhìn lại con xem!"
"Cả ngày chỉ biết gây chuyện, nếu cuối cùng không thi đỗ cùng trường đại học với Dao Dao, thì cha thà tống con ra nước ngoài!"
Trường mơ ước của tôi là trường đại học tốt nhất thành phố, nằm trong top 5 toàn quốc.
Tôi thầm cười lạnh: "Vậy thì lần này chắc chắn anh phải ra nước ngoài rồi."
Tôi nhìn Chu Kỳ Thần, chạm phải ánh mắt dò xét của anh, rồi vội giấu nụ cười nơi khóe miệng.
Nhưng những ngày sau như lột xác, một học sinh cá biệt ấy như Chu Kỳ Thần lại lội ngược dòng một cách ngoạn mục, mỗi kỳ kiểm tra tháng đều với tốc độ chóng mặt vọt lên top 10 của lớp.
Chẳng biết có phải vì áy náy với tôi không.
Bắt đầu từ tối hôm đó, thái độ của Chu Kỳ Thần đối với tôi và mẹ tôi rõ ràng có sự thay đổi.
Anh bắt đầu tôn trọng gọi mẹ tôi là "dì Lâm" và quang minh chính đại đối xử tốt với tôi.
Khi tôi đi ngang qua sân bóng rổ, anh cố ý làm chậm động tác, cản quả bóng đang bay loạn xạ trong tay đồng đội, bị đồng đội mắng một trận tơi bời.
Buổi trưa tan học, anh lẻn ra từ cuối lớp trước, đi đến nhà ăn xếp hàng lấy cơm giúp tôi, những món tôi thích ăn đều được anh gắp vào bát.
Trong giờ giải lao, thứ anh đưa cho tôi không còn là nước ngọt có ga lạnh ngắt nữa, mà là sữa nóng anh đặc biệt mua cho tôi.
Tất cả những điều này nhìn bề ngoài thì có vẻ như không thay đổi, nhưng mọi thứ lại đều đã khác.
8
Tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ gặp lại người cha đã ngoại tình là Vương Kiến Hoài kia.
Năm đó ông ta bỏ rơi hai mẹ con tôi, cuỗm hết tiền trong nhà rồi bỏ trốn theo người đàn bà khác.
Nhưng ông trời có mắt, kết quả là ông ta bị người đàn bà đó lừa sạch tiền.
Bây giờ muốn quay về tìm mẹ tôi nối lại tình xưa, mơ đẹp quá.
"Dao Dao, là cha đây, con không nhớ cha sao?"
Tôi lạnh giọng nói: "Chú à, đây là cổng trường, không phải chỗ chú tìm người thân đâu."
Chu Kỳ Thần đứng bên cạnh hiểu ra tình hình, giọng điệu không tốt: "Phiền tránh ra, đừng cản đường người khác."
Từ sau lần tai nạn trước, lúc nào Chu Kỳ Thần cũng đi theo tôi.
Tôi sợ chuyện đó xảy ra lần nữa, nên cũng để anh đi theo.
Bây giờ có anh ở đây, tôi chẳng sợ Vương Kiến Hoài sẽ làm gì mình cả.
Vương Kiến Hoài xụ mặt xuống: "Sao lại nói chuyện với cha như thế hả?"
Bảo vệ trường học chú ý thấy sự khác thường ở đây nên đi về phía này, Vương Kiến Hoài bực bội bỏ đi.
Mấy ngày sau đó, ông ta luôn chặn tôi ở cổng trường.
Cho đến hôm đó, thấy tôi một mình ra khỏi cổng trường, Vương Kiến Hoài theo dõi một lát, rút một con dao dí vào thắt lưng tôi, siết chặt cánh tay tôi:
"Đừng la, ngoan ngoãn đi theo tao."
Một cơn lạnh lẽo lan khắp người tôi.
Hóa ra thật sự có người xuống tay với con gái ruột của mình.
Tôi bị đưa đến một nhà máy bỏ hoang.
Vương Kiến Hoài trói tôi vào một chiếc ghế dài, rồi vội vàng gọi điện thoại tống tiền.
"Chu Dư Minh, dù sao vợ con tao bây giờ cũng là của mày rồi, cho tao chút tiền tiêu vặt cũng chẳng đáng gì, con gái mày đang ở trong tay tao, chuẩn bị năm triệu tệ đến chuộc, nếu mày dám báo cảnh sát, tao sẽ xé xác nó!"
Chắc hẳn chú Chu đã đồng ý, Vương Kiến Hoài cúp điện thoại, trên mặt lộ rõ vẻ hưng phấn.
Thật là xui xẻo hết chỗ nói.
Chẳng qua chỉ là thời gian Chu Kỳ Thần đi mua chai nước, tôi đã bị bắt cóc.
Tôi nghĩ, nếu có mạng trở về, nhất định phải đi lễ bái thần phật.
Vương Kiến Hoài đi đến trước mặt tôi, tâm trạng ông ta vui vẻ nên nói chuyện cũng dễ nghe hơn:
"Dao Dao, xin lỗi con, con yên tâm, cha sẽ không thật sự làm hại con đâu, đợi cha lấy được tiền sẽ đưa con về. Cha đã cùng đường rồi, con đàn bà thối tha kia cuỗm hết tiền của cha bỏ trốn, bây giờ cha nợ một đống lãi cắt cổ, không trả được sẽ bị người ta chém chết."
Bị chém chết thì cũng đáng đời ông ta.
Tôi hừ lạnh một tiếng, quay mặt đi.
Thấy tôi không thèm đếm xỉa đến mình, ông ta bực bội ngồi sang một bên.
Không lâu sau, tôi nghe thấy giọng của Chu Kỳ Thần từ phía sau truyền đến.
Tôi tưởng mình nghe nhầm, cho đến khi cảm giác ấm áp từ tay anh chạm vào mu bàn tay tôi.
Tôi liếc nhìn người đang ngủ gà ngủ gật bên kia, nhỏ giọng hỏi: "Anh tìm được tôi bằng cách nào?"
Chu Kỳ Thần giúp tôi cởi trói, dùng ánh mắt ra hiệu chiếc đồng hồ điện tử trên tay tôi.
Tôi lập tức hiểu ra, chiếc đồng hồ này có hệ thống định vị.
Đây cũng là món quà anh tặng tôi sau lần tai nạn trước, nhưng anh không nói cho tôi biết tác dụng của chiếc đồng hồ này.
Bây giờ thì rõ rồi, may mắn là tôi luôn đeo nó.
Chưa kịp vui mừng được mấy phút thì động tĩnh bên này đã kinh động đến Vương Kiến Hoài.
Ông ta phát hiện Chu Kỳ Thần, giận dữ đi về phía này.
"Hay lắm thằng nhóc, dám tự tìm đến thì ở lại đây luôn đi, tao có thể lấy thêm một khoản tiền chuộc."
Trong lúc tuyệt vọng, Chu Kỳ Thần tung một cú đá xoáy, quật ngã gã đàn ông xuống đất.
Tôi chợt nhớ ra, Chu Kỳ Thần cao mét tám hai, lại là võ sĩ quyền anh nghiệp dư, sao có thể thua một lão già ngoài năm mươi?
Hy vọng lóe lên trong tôi, tay cởi trói nhanh hơn.
Thấy mình yếu thế hơn Chu Kỳ Thần, Vương Kiến Hoài liền chuyển mục tiêu sang tôi.
Ông ta ngã gần tôi nên vùng vẫy định đứng dậy lao tới.
Trong cơn hoảng loạn, khi ông ta sắp vồ được tôi, tôi vớ ngay chiếc ghế bên cạnh rồi di chuyển nó sang chỗ khác.
Ông ta không kịp tránh, đập đầu vào tường, ngất lịm.
Chu Kỳ Thần thở phào, nhìn tôi bật cười.
Anh cởi trói cho tôi rồi trói Vương Kiến Hoài vào ghế, chờ cảnh sát đến.
Xong xuôi, anh gọi điện báo bình an cho người nhà rồi dẫn tôi ra ngoài.
Bên ngoài tối đen, hơi đáng sợ nên tôi vô tình tiến lại gần anh hơn.
Anh đột nhiên nắm lấy tay tôi, an ủi: "Đừng sợ."
Tôi khẽ hắng giọng, cứng miệng nói: "Không sợ."
Chỉ nghe thấy anh khẽ cười một tiếng.
Tôi lại hỏi: "Anh đến bằng cách nào?"
Anh dẫn tôi đến một chiếc xe máy.
Tôi ngẩn người.
"Anh..."
"Có bằng lái không?"
Chu Kỳ Thần cạn lời nhìn tôi.
"Tôi còn chưa ngang ngược đến mức lái xe không bằng lái."
9
Sau khi trở về, chú Chu lập tức sắp xếp xe đưa đón cho chúng tôi.
Tài xế là một người đàn ông vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn, anh ta mặc áo vest đen còn đeo kính râm màu đen.
Ừm, rất chuyên nghiệp, rất an toàn.
Nhìn thấy bóng dáng bị cảnh sát còng tay trên bản tin, bề ngoài tôi tỏ ra không để ý nhưng đến tối trong lòng vẫn khó chịu.
Chu Kỳ Thần an ủi tôi: "Bây giờ coi như em có cả cha lẫn mẹ, còn có thêm một người anh trai nữa, lời rồi."
Tôi không để ý đến anh.
Anh tiếp tục nói: "Hay là tôi kể cho em nghe về mẹ tôi nhé."
Không phải là tôi muốn nghe, chỉ là dường như trong cái nhà này chưa bao giờ nghe thấy tin tức gì về mẹ của Chu Kỳ Thần.
Thôi được, chính là tôi muốn nghe.
"Mẹ tôi, trong ký ức của tôi, là một người phụ nữ xinh đẹp, dịu dàng. Thế nhưng, bà ấy luôn xung đột với cha, miệng lúc nào cũng nói về tự do yêu đương, tự do hôn nhân. Rồi một ngày, bà ấy bỏ chúng tôi mà đi, tìm kiếm thứ gọi là tình yêu đích thực của đời mình. Nhưng chuyến bay đưa bà ấy đến với tình yêu ấy đã đâm vào tảng băng, và cuộc hành trình kiếm tìm hạnh phúc của bà ấy cũng chấm dứt từ đó."
Ánh mắt Chu Kỳ Thần hơi tối lại, nụ cười cay đắng hiện rõ trên khuôn mặt anh.
"Người khác đều nói bà ấy là một trò cười."