Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi nâng khuôn mặt đang cúi xuống của anh lên: "Mẹ anh rất dũng cảm, hơn nữa còn mạnh mẽ hơn Vương Kiến Hoài."
"Huống chi bây giờ chẳng phải anh cũng gia đình mỹ mãn, còn có thêm một cô em gái xinh xắn đáng yêu như vậy sao? Anh cũng lời rồi."
Tôi nháy mắt với anh.
Không phải anh đến an ủi tôi sao, sao lại đổi thành tôi an ủi anh rồi?
Chu Kỳ Thần ngẩn người một chút, sau đó bật cười: "Em không phải em gái tôi."
Sau chuyện này, tôi và Chu Kỳ Thần điều chỉnh lại tâm trạng, lao vào việc học tập căng thẳng hơn.
Phải nói rằng, anh rất thông minh, chỉ trong vòng một học kỳ, anh từ cuối bảng vươn lên top 50 của khối.
Trong kỳ thi thử gần đây nhất, thành tích của Chu Kỳ Thần tốt đến kỳ lạ, có xu hướng vượt qua tôi.
Lúc này tôi mới hiểu thế nào là thiên phú dị bẩm.
Những kiến thức mà người khác mất rất lâu mới hiểu, anh chỉ cần nghe qua một lần là hiểu.
Trước đây chẳng qua là lười học thôi. Vậy nên tôi nhanh chóng nhận ra, anh có thể đạt được yêu cầu của chú Chu và có thể anh sẽ không cần phải ra nước ngoài nữa.
Tôi bắt đầu suy nghĩ lại về lựa chọn của mình.
Một ngày nọ, Tô Niệm Niệm nói với tôi rằng có lần cô ấy thấy Chu Kỳ Thần ngẩn người khi nhìn một bên mặt của tôi.
Tôi cười, bảo cô ấy lên lớp đừng ngủ mơ nữa.
Sau khi bắt đầu học hành nghiêm túc, Chu Kỳ Thần lấy lý do thảo luận bài tập với tôi mà đề nghị với giáo viên cho mình ngồi cùng bàn với tôi.
Tôi và anh có thể thảo luận ra cái gì chứ?
"Tôi từ chối."
"Từ chối vô hiệu."
Hóa ra, thầy giáo thấy thành tích của anh tiến bộ nhanh chóng, liền đồng ý.
Vậy thì anh còn cần thiết phải hỏi ý kiến tôi làm gì?
Từ sau khi Niệm Niệm nói với tôi, tôi bắt đầu chú ý, rồi phát hiện ra mỗi lần quay đầu lại đều thấy Chu Kỳ Thần đang nhìn tôi.
Khi ánh mắt chạm nhau, anh lại nhanh chóng quay mặt đi, nhưng vành tai lại ửng đỏ.
Chắc chắn có gì đó không đúng.
Tôi ép bản thân không để ý đến chuyện này nữa, không thể để anh làm phiền mình.
Khoảng thời gian sau khi thi đại học kết thúc, tôi và Chu Kỳ Thần hòa thuận chưa từng có.
Cả nhà chúng tôi cùng nhau đi du lịch, ngắm cảnh, chụp ảnh kỷ niệm, thưởng thức ẩm thực.
Chu Kỳ Thần phụ trách chụp ảnh cho tôi, chú Chu phụ trách chụp ảnh cho mẹ tôi.
Cuối cùng, tôi cũng thấy được dáng vẻ của Chu Kỳ Thần trong mắt các cô gái khác.
Anh tươi tắn, cởi mở, tài hoa, lại hài hước.
Dù vẫn giữ nét ngang tàng đáng ghét, nhưng trông cũng… thuận mắt hơn một chút.
Hôm sinh nhật Chu Kỳ Thần, chúng tôi tổ chức một bữa tiệc nhỏ tại nhà.
Chú Chu đích thân vào bếp nấu một bàn đầy đồ ăn ngon.
Nhưng Chu Kỳ Thần cứ nhất định đòi tôi làm một món.
Tôi sống bao nhiêu năm nay chưa từng vào bếp nấu ăn lần nào.
Tôi quả quyết từ chối: "Tôi không làm."
Anh liền nũng nịu với mẹ tôi: "Dì Lâm, khó khăn lắm con mới có một ngày sinh nhật, chút nguyện vọng nhỏ nhoi này mà Dao Dao cũng không đồng ý với con."
Còn cái vẻ mặt đầy tủi thân nữa…
Thật là lắm chuyện, cơm bình thường không ăn, cứ đòi ăn món "bóng tối" của tôi!!
Tôi trừng mắt nhìn anh: "Tôi làm rồi, anh phải ăn hết cho tôi!"
Anh đắc ý cười: "Bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ."
… Kết quả là tối đó, anh đau bụng đi ngoài đến suýt mất nước, phải nhập viện.
Tôi nhìn khuôn mặt tái nhợt trên giường bệnh mà cười: "Đáng đời."
10
Có lẽ là rảnh rỗi sinh nông nổi, Chu Kỳ Thần muốn giới thiệu tôi với bạn bè của anh.
Thật lòng mà nói thì tôi không muốn. Tôi sợ anh giở trò, nhưng anh cứ quấn lấy tôi mãi.
Chuyện anh muốn làm, dù phải dùng thủ đoạn gì cũng nhất định phải đạt được.
Tôi bất đắc dĩ đồng ý.
Tôi mang theo tâm trạng lo lắng đến địa chỉ anh đưa.
Vừa định đẩy cửa, giọng nói quen thuộc từ trong phòng vọng ra.
"Mấy cậu đoán xem tôi mất bao lâu để cưa đổ cô ấy?"
"Với điều kiện của cậu Chu thì chẳng phải chuyện này dễ như trở bàn tay sao?"
Trong phòng ánh sáng lờ mờ, nhưng tôi lại có thể nhìn rõ biểu cảm trên khuôn mặt Chu Kỳ Thần qua ô cửa kính trên cửa.
Đắc ý, vui vẻ… Một dự cảm chẳng lành trào dâng lên trong lòng tôi.
Những cậu con trai ở độ tuổi này thường so sánh xem ai mất bao lâu để "cưa đổ" bạn gái mình.
Dù tôi và Chu Kỳ Thần không có mối quan hệ đó, nhưng tôi vẫn không kìm được lòng hoảng hốt.
"Cũng tốn chút công sức đấy, mấy cậu không biết cô ấy khó nhằn đến mức nào đâu."
"..."
Trong khoảnh khắc, đầu óc tôi ong ong, bước chân nặng trĩu như đeo chì.
Anh nói là "cưa đổ" tôi?
Anh lại muốn làm trò cười cho bạn bè xem sao?
Vừa nghĩ vậy, những hình ảnh anh bắt nạt tôi trước kia lại hiện lên rõ mồn một.
Tiếng cười nói vui vẻ bên trong như những âm thanh hỗn tạp chói tai, dù không rõ ràng nhưng vẫn khiến tôi khó chịu.
Tôi ngẩn người đứng ngoài cửa, không dám bước vào.
Cho đến khi một nhân viên phục vụ đi ngang qua hỏi tôi: "Xin chào, quý khách cần giúp gì không ạ?"
Tôi vội vàng lắc đầu, hoảng hốt rời đi.
Đi trên phố, ánh đèn neon hai bên đường từ từ nhòe đi trước mắt tôi.
Vậy nên những ngày này anh tỏ ra tốt với tôi chỉ để hôm nay sỉ nhục tôi trước mặt bạn bè?
Nghĩ lại mười năm qua, anh lúc nào cũng bắt nạt tôi, sao đột nhiên lại đối xử tốt với tôi?
Từ trước đến nay, tôi trước mặt Chu Kỳ Thần chẳng khác nào một tên hề.
Giọt nước mắt rơi xuống, tôi thầm nghĩ mình thật vô dụng.
Rõ ràng từ trước đến nay đều biết anh là người như thế nào, hà cớ gì phải đặt kỳ vọng vào anh, càng không cần phải buồn.
Tôi tùy tiện lau mặt, đi về phía trung tâm thương mại.
Bỏ qua những tin nhắn nhận được trong điện thoại, tôi đến khu trò chơi điện tử, đổi một lúc mấy trăm xu.
Lần đầu tiên tôi đến đây là do Chu Kỳ Thần dẫn đến.
Nhưng thực ra anh đưa tôi đi không phải để chơi, mà để sai vặt, coi tôi như đứa em chạy việc.
Cứ hễ tôi chơi game kém là anh lại bảo tôi "đầu óc kém phát triển, tứ chi đơn giản".
Tôi bực mình mắng anh là "đồ ngốc".
Tiếng xu rơi leng keng vào khe máy kéo tôi về thực tại.
Tôi khẽ chửi anh một câu "đồ khốn" rồi bắt đầu chơi game.
Trong khoảng thời gian này, tôi đều không trả lời tin nhắn Chu Kỳ Thần gửi.
Sau đó anh bắt đầu gọi điện thoại liên tục cho tôi.
Ban đầu tôi còn kiên nhẫn hết lần này đến lần khác cúp máy, sau đó dứt khoát tắt nguồn.
Tôi biết theo tính khí của anh, bây giờ chắc chắn đã hết kiên nhẫn.
Nhưng tôi không quan tâm.
Không biết qua bao lâu, đang lúc tôi chơi game say sưa, bên cạnh vang lên giọng trêu chọc của một chàng trai: "Em chơi game cũng ghê đấy."
Tôi lười quay đầu nhìn anh ta, bèn tùy tiện nói: "Chơi một ván không?"
Anh ta vui vẻ đồng ý, ngồi xuống vị trí bên cạnh tôi.
Cứ như vậy, tôi hoàn toàn không chú ý đến người đến phía sau.
Cho đến khoảnh khắc màn hình tối sầm lại, phản chiếu dáng vẻ giận dữ ngút trời của Chu Kỳ Thần.
"Lâm Dao, em giỏi lắm."
Chưa đợi tôi phản ứng, anh đã kéo tôi đi.
Tôi không muốn gây sự chú ý của người khác, càng không muốn cãi nhau với Chu Kỳ Thần ở nơi công cộng, bèn ngoan ngoãn đi theo.
Ra khỏi trung tâm thương mại, tôi lập tức giật tay ra, quay đầu bỏ đi.
Anh đuổi theo chặn đường tôi: "Lâm Dao, em giở trò gì vậy? Em có biết tôi tìm em bao lâu không? Tôi gửi cho em cả trăm tin nhắn, gọi gần trăm cuộc điện thoại, kết quả em lại ở đây hẹn hò với người khác?"
"Tôi muốn làm gì là tự do của tôi, ai bảo anh tìm tôi?"
Vẻ mặt anh càng lúc càng khó coi: "Em nói lại lần nữa xem?"
Hiếm khi tôi nổi nóng với anh: "Nói lại mấy chục lần cũng vậy thôi, tôi làm gì thì liên quan gì đến anh?"
Giọng điệu tôi không tốt, vẻ mặt khó chịu, nhìn anh như nhìn kẻ thù.
Hai người như hai con thú trong cuộc quyết đấu, không ai chịu nhường ai.
Cuối cùng anh vẫn là người chịu thua trước.
Anh cố gắng ổn định cảm xúc, nắm lấy tay tôi, giọng nói dịu xuống: "Dao Dao, có phải có hiểu lầm gì không? Chiều nay em vẫn còn ổn mà, còn hứa sẽ đến cuộc hẹn với tôi."
Nhìn đi, đến bây giờ anh vẫn còn giả vờ.
Tôi không muốn vạch trần chuyện này, khiến bản thân khó xử, bèn cười lạnh một tiếng, rút tay ra.
"Không có hiểu lầm gì cả, tôi chỉ đột nhiên cảm thấy anh rất phiền phức, không muốn quen bạn bè anh nữa."
Vẻ mặt anh nhanh chóng trầm xuống: "Được thôi, Lâm Dao. Mẹ nó, em đúng là nhẫn tâm."
Đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy anh nói tục, quả nhiên là bị tôi chọc tức đến nơi rồi.
Từ ngày đó trở đi, tôi và Chu Kỳ Thần rơi vào trạng thái chiến tranh lạnh.
Trạng thái cả hai không ai nói với ai này bị Chu Kỳ Thần phá vỡ trong một buổi tụ tập trước khi nhập học.
11
Tôi tự nhủ phải gắng gượng tham gia buổi họp lớp cuối cấp ba trước khi nhập học.
Từ nay về sau, tôi sẽ vạch rõ ranh giới với đám người này.
Bước vào phòng, tôi lập tức thấy Chu Kỳ Thần giữa đám đông, tay ôm một cô gái.
Cô ta có mái tóc xoăn bồng bềnh, lớp trang điểm tỉ mỉ cùng chiếc váy quây ngắn bó sát tôn lên những đường cong quyến rũ của cô ta.
Sau cuộc chia tay không mấy êm đẹp hôm ấy, anh đã chuyển ra ngoài sống gần trường.
Thỉnh thoảng anh vẫn về nhà, nhưng cư xử với tôi như người dưng.
Cả chú Chu và mẹ tôi đều nhận ra sự khác thường giữa chúng tôi.
Tôi lấy lý do con trai đến tuổi ẩm ương, tính tình thất thường để che đậy, chỉ là "giai đoạn thất thường" của Chu Kỳ Thần có vẻ hơi dài.
Tô Niệm Niệm nhìn thấy cảnh này, không khỏi thốt lên một tiếng "wow" đầy kinh ngạc.
Chu Kỳ Thần làm việc táo bạo hơn hẳn những người cùng tuổi.
Khi những người khác còn đeo đồng hồ thông minh trẻ em, anh đã lái mô tô phân khối lớn.
Khi những người khác còn đỏ mặt vì vừa mới nắm tay người mình thích, anh đã ôm trong lòng một cô nàng ngực khủng.
Tôi vốn định ngồi vào một góc khuất.
Nhưng không biết đứa nào mắt mù đẩy tôi ngồi xuống cạnh Chu Kỳ Thần.
Sau này tôi mới biết cô ta chính là đứa hồi trước ghen ghét mà bắt nạt tôi nhiều nhất chỉ vì Chu Kỳ Thần.
Chắc hẳn loại người không tự mình có được thì cũng không để yên cho ai khác có được.
Cô ta đẩy tôi ra làm bia đỡ đạn.
Tôi hối hận vì trước đây đã tốt bụng chỉ bài cho cô ta, đúng là "thánh mẫu" như Tô Niệm Niệm nói.