NGÀY MAI LẠI ĐẾN NGÀY MAI - Chương 7

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

9. Bùi Ngọc

Ta biết huynh trưởng lòng dạ lương thiện.

Nhìn huynh ấy chăm chú vào hai hộp thuốc hồi lâu, ta đã lờ mờ đoán ra: bên trong chắc chắn có một viên cứu mạng và một viên lấy mạng.

Từ làng nghèo đến chốn kinh hoa. Con đường ấy dài bao nhiêu, gian khổ thế nào, chỉ có ta và huynh trưởng rõ nhất. Huynh ấy đối tốt với ta vô cùng. Giữa mùa đông rét căm căm, tay đầy vết nứt vì lạnh, huynh ấy vẫn chắt bóp từng đồng để mua cho ta một chiếc trâm bạc. Người ta đọc sách ba canh, huynh trưởng sẽ đọc đến bảy canh.

Ta xót xa thấy huynh ấy phải dụi mắt bên ánh nến lờ mờ, huynh trưởng chỉ xoa đầu ta nói:

"Đợi huynh đỗ đạt, muội sẽ không phải chịu khổ nữa. Sẽ có áo mới ấm áp và bánh ngọt ăn không hết."

Ta tựa vào lòng huynh trưởng. Ngày huynh ấy trúng Thám hoa, cũng là ngày ta vừa thoát khỏi đám cháy, khói độc ám vào phổi khiến ta mất nửa cái mạng. Huynh trưởng bế ta vội vã chạy đến kinh thành. Cứ ngỡ từ nay sẽ được sống tốt, nào ngờ kinh thành này toàn lũ sói dữ, chỉ chực chờ nuốt chửng một vị Thám hoa mới nhậm chức.

Kinh thành rộng lớn là thế, vậy mà không một vị lang trung nào dám khám bệnh cho ta. Cuối cùng, huynh trưởng phải liều chết cầu cạnh dưới trướng Hiền Vương. Ngài ấy mới tùy tiện chỉ Liễu Nhàn đến xem cho ta. Tỷ tỷ Liễu Nhàn đã tận tình chăm sóc, diệu thủ hồi xuân cứu ta một mạng, chỉ là từ đó ta mắc phải chứng ho kinh niên.

Mấy năm qua, bệnh ho của ta mãi không dứt. Tỷ tỷ Liễu Nhàn thường xuyên ghé phủ, ta cũng bái vào y quán của tỷ ấy để học nghề. Liễu Nhàn tỷ tỷ tốt, huynh trưởng tốt. Ba người chúng ta ở bên nhau mới thực sự là một gia đình.

Mắt thấy ngày cưới của huynh trưởng và Liễu Nhàn tỷ tỷ đã cận kề, Thẩm Vi – người mà ta đã sớm quên lãng – đột nhiên xuất hiện, cứ luôn mồm nhắc lại chuyện hôn ước xưa cũ. Ta vừa mới được sống tốt, Thẩm Vi không nên xuất hiện mới phải.

Ngay cái nhìn đầu tiên, ta đã biết tỷ ấy chỉ còn hai tháng mạng sống. Vậy thì càng không nên cản đường ta. Tặng một miếng ngọc, cho chút tiền tài, cứ thế mà đuổi đi là xong. Ai ngờ tỷ ấy lại bám lấy Thái tử. Thế cũng tốt, đừng có quấn lấy huynh trưởng, đừng có phá hỏng hôn sự của Liễu Nhàn tỷ tỷ là được.

Huynh trưởng vừa đi khỏi, ta liền hiến kế gả Thẩm Vi vào Đông Cung để xung hỷ. Hai kẻ đoản mệnh đi cùng nhau, xuống hoàng tuyền cũng có bạn.

Ngày huynh trưởng trở về cũng chính là ngày vui của Thẩm Vi. Thấy huynh trưởng nhìn hai hộp thuốc mà thẫn thờ, ta biết huynh ấy lại mềm lòng. Không được! Huynh trưởng đã ký sinh tử trạng với Hiền Vương. Trong hai hộp đó, chắc chắn một cứu một độc.

Huynh trưởng biết Thẩm Vi gả cho Thái tử nên chắc chắn không muốn đưa độc dược cho Thái tử nữa. Nhưng nếu vậy, làm sao huynh ấy sống sót nổi dưới tay Hiền Vương? Không thể vì Thẩm Vi mà khiến huynh trưởng phải chết. Nhân lúc huynh ấy lơ đễnh, ta đã làm đổ hộp thuốc và lén tráo đổi hai viên thuốc ấy.

Như vậy, thứ đưa đến tay Thái tử vẫn sẽ là độc dược.

10. Thẩm Vi

Ta nằm liệt giường, mê man trong cơn sốt suốt bốn ngày. Đến ngày thứ năm, chuông tang từ Đông Cung vang lên rền rĩ.

Mới đây thôi Tống Minh Tế vẫn còn khỏe mạnh mà. Huynh ấy còn bảo:

"Đợi đến sáng mai, ta muốn ăn hoành thánh rau rừng nấu bằng nước xương bò do chính tay ta nấu. Nàng hãy nếm thử tay nghề của ta."

Ta nhắm mắt lại, chỉ mong sáng mai hạ sốt để dậy ăn bát hoành thánh của huynh ấy.

Đoàng — Tiếng chuông tang vang vọng.

Đoàng — Ngày thứ ba của quốc tang.

Cơ thể ta bỗng dưng có sức lực, sắc mặt cũng hồng hào hơn.

Đoàng — Ngày thứ bảy, Tống Minh Tế hạ huyệt.

Ta đi theo sau linh cữu như một cái xác không hồn. Ngồi trước quan tài, ta cúi xuống nhìn bàn tay mình đỏ hồng đầy sức sống. Tại sao ta vẫn chưa chết? Tại sao không chết được? Rõ ràng ta nên đi cùng phu quân của mình chứ.

Tống Minh Tế vẫn chưa được ăn hoành thánh mà.

Hết ngày mai, lại đến ngày mai, rồi lại đợi ngày mai.

Huynh ấy đi rồi. Bao giờ ta mới đợi được bát hoành thánh ấy đây? Ta sẽ đợi, nhất định sẽ đợi. Tống Minh Tế biết điều đó mà.

Trên đường trở về Đông Cung, Bùi Thu Thạch chặn xe ngựa của ta lại. Ta đi cùng huynh ấy đến dưới bóng cây. Huynh ấy đưa cho ta một viên thuốc bọc trong giấy vàng:

"Đây là thần dược ta tìm được ở Tây Cương. Có hai viên, ta đặc biệt giữ lại một viên cho nàng."

"Thẩm Vi."

Ta thẫn thờ nhìn sang quán hoành thánh bên cạnh – nơi đầu tiên ta ăn khi đến kinh thành. Ông chủ đang thả hoành thánh vào nồi nước sôi, hơi trắng bốc lên nghi ngút.

"Bữa đầu tiên ta ăn ở kinh thành là do Minh Tế mời. Lúc đó ta đã nhịn đói hai ngày."

"Huynh ấy giành lấy bát hoành thánh cuối cùng trong quán, nhưng chỉ ăn hai cái, còn lại đều nhường hết cho ta."

Vành mắt ta ướt đẫm, tầm nhìn nhòe đi. Bùi Thu Thạch ấn viên thuốc bọc giấy vàng vào tay ta:

"Nhất định phải uống. Nó có thể chữa bách bệnh."

Ta lau nước mắt, giọng mũi nghẹn ngào hỏi:

"Bệnh ho của muội muội vẫn ổn chứ?"

Bùi Thu Thạch sững lại một chút:

"Không chữa khỏi được. Quãng đời còn lại chỉ cần không nhiễm lạnh thì cũng không có gì đáng ngại."

 

Ta gượng cười: "Vậy thì tốt quá."

 
 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo