NGÀY MAI LẠI ĐẾN NGÀY MAI - Chương 9

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

12. Ngoại truyện: Tống Minh Tế

Đêm thành thân, ta đã lừa nàng uống viên thần dược mà Bùi Thu Thạch đưa tới.

Nàng đang chăm chỉ học chữ, tháng sau đã có thể vào học đường, không thể vì bệnh tật mà lỡ hẹn với phu tử được. Thế lực của Hiền Vương quá mạnh, ta tuy là Thái tử nhưng căn cơ lung lay, lúc này chỉ có thể chọn cách ẩn mình chờ thời, mưu cầu ngày sau đông sơn tái khởi.

Viện trưởng Thái y viện Liễu Chính từng nói với ta, ở Tây Cương có kỳ thuật, có thể dùng đao rìu xẻ thịt rạch xương, loại bỏ bệnh căn. Ta thấy nương tử uống thần dược vào sắc mặt ngày một tốt hơn, mới có thể yên tâm giả chết để thoát thân.

Ta chỉ có vỏn vẹn ba ngày. Ám vệ mang theo ta, quất ngựa truy phong ngày đêm không nghỉ hướng về Tây Cương.

Đến nơi, cổ sư dùng những cây kim bạc mảnh khảnh dẫn ma phí tán vào cánh tay, ta dần mất đi tri giác. Nhưng ý thức của ta vẫn tỉnh táo vô cùng. Cổ sư dùng con dao bạc đã tôi qua rượu rạch mở lồng ngực ta, những phần thịt máu me được lấy ra từ trong bụng. Ta giống như một chiếc túi vải rách mà nương tử hay khâu vá, mặc cho cổ sư đưa đường kim mũi chỉ xuyên qua da thịt mình.

Tháng đầu tiên, ta chỉ có thể nằm liệt trên giường, chỉ có đôi nhãn cầu là động đậy được. Ám vệ truyền tin về, nói rằng nương tử đêm nào cũng khóc lóc trong Vương phủ.

Ta khẽ lăn tròng mắt, lệ chảy thành dòng nơi khóe mi. Cổ sư cười nhạo ta:

"Lúc xuống đao không thấy ngươi sợ, giờ biết sợ chẳng phải đã muộn rồi sao?"

Cổ họng ta khản đặc, phát ra âm thanh vỡ vụn:

"Ta nhớ nương tử của ta."

Cổ sư cười càng lớn hơn. Ta nhắm mắt lại. Lão ta chưa từng thành thân, chưa từng cưới vợ, đương nhiên không biết cảm giác thương nhớ nương tử khó chịu đến nhường nào, nó còn đau đớn hơn cả vạn nhát dao đâm vào người.

Hai tháng sau lại là một cuộc đại phẫu mới. Lần này, thứ cần rạch mở chính là đầu của ta. Sắc mặt cổ sư vô cùng ngưng trọng:

"Ngươi vốn là kẻ sắp chết, thuật này là nghịch thiên cải mệnh, từ xưa đến nay chỉ có hai người mở hộp sọ mà còn sống sót thôi. Nếu chết thì đừng có trách lão phu."

Lúc này ta đã có thể cử động, ta yếu ớt tựa vào vách tường, cầm giấy bút viết xuống mấy chữ: "Gửi thê tử Thẩm Vi."

Vừa viết xong mấy chữ đó, ta liền xé nát tờ giấy. Ta phải sống sót trở về. Nương tử là người trọng lời hứa, ta đã nói sẽ cho nàng nếm thử hoành thánh ta nấu, nàng nhất định sẽ đợi ta.

Hết hôm nay đợi đến ngày mai, hết ngày mai lại đợi ngày kia. Ta không nỡ để nàng phải chờ đợi lâu như vậy. Ta buộc phải sống tiếp.

Nghe ám vệ nói dạo này nương tử đang lén lút đào lăng mộ của ta. Nàng phải sống thật tốt, đợi khi nàng đào đến quan tài và phát hiện bên trong chỉ có một đống xương bò, nàng sẽ hiểu rằng ta chưa chết.

Nương tử đã mắc chứng đau mắt, không thể để nàng khóc thêm nữa. Sau ca phẫu thuật này, ta phải về phụ nàng đào mật đạo vào lăng mộ mới được. Hiền Vương thế lớn, ta vẫn cần nhẫn nhịn để tích trữ binh mã, chờ thời cơ một nhát đoạt lại hoàng vị.

Cổ sư hối thúc ta nằm xuống. Ta mở to mắt dặn dò:

"Đừng làm hỏng mặt ta, sau này nương tử nhìn thấy sẽ không thích đâu."

Cổ sư trợn trắng mắt, đổ thuốc mê cho ta uống, ta lập tức chìm vào hư không. Ta nằm liệt giường thêm nửa năm nữa. Ám vệ nói nương tử đêm nào cũng ở Vương phủ gói hoành thánh. Nàng chắc chắn là nhớ ta lắm rồi.

Lại một mùa đông nữa tới. Ta chưa thể lộ diện. Sau khi cơ thể hồi phục, đêm đêm ta đều chạy đến Vương phủ nấp sau bếp nhỏ, đợi đến khi nương tử gục xuống bàn bếp ngủ thiếp đi, ta mới ra giúp nàng gói nốt chỗ hoành thánh còn lại.

Cứ như vậy, ban đêm gói hoành thánh, ban ngày ta lại chạy đi giúp nàng đào mật đạo, ngày tháng trôi qua cũng coi là đủ đầy.

Đêm ấy, hoa quỳnh nở. Nương tử nhìn hoa quỳnh hồi lâu rồi lại rơi lệ. Ta đứng sau lưng nàng, lặng lẽ gạt đi giọt nước mắt ấy.

Ngày thứ hai, nương tử đem viên thuốc bọc giấy vàng của Bùi Thu Thạch trả lại. Ta biết, nương tử đã đào thông mật đạo vào lăng mộ, nàng muốn đi tìm ta rồi. Ta không thể đợi thêm, cũng không muốn để nàng chờ thêm nữa.

Ta đành phải hạ lệnh khởi binh sớm hơn dự định, bao vây hoàng thành, ép cung.

Đêm đó máu chảy thành sông. Ta đứng giữa biển xác, khóe môi khẽ nở nụ cười, cuối cùng ta đã trở về rồi.

Suốt đêm ấy ta tẩy rửa sạch sẽ mùi máu tanh trên người, khoác lên mình bộ thanh sam như lần đầu gặp nàng, tóc đen búi cao, cài một chiếc trâm bạch ngọc, dáng vẻ như một vị thiếu niên lang nho nhã, không thể chờ thêm được nữa mà đi tìm nàng.

Nàng đang lật xem sách trước sạp hoành thánh. Nồi nước đã sôi. Ta thả những viên hoành thánh rau rừng vào nồi nước dùng xương bò đang sùng sục.

Hết ngày mai, lại đến ngày mai, rồi lại đợi ngày mai. Nương tử và ta, từ nay về sau chẳng bao giờ phải chờ đợi một "ngày mai" nào nữa.

 

Nàng ngẩng đầu, vội vàng buông rơi cuốn sách trong tay, nhào thẳng vào lòng ta.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo