Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
03.
Thứ hai, tôi đi làm bình thường và vẫn là ca đêm.
Sau khi tan làm, tôi lái xe về nhà, đỗ xe trong bãi đậu xe dưới tầng hầm của khu chung cư… Nhưng tôi không xuống xe ngay mà ngồi ở ghế lái, nhắm mắt lại, yên lặng chờ đợi.
Đợi một lát, lại đến rồi.
Một cơn gió lạnh nổi lên, hai bóng dáng mờ mờ ảo ảo, lơ lửng bồng bềnh lại bay đến xe tôi, ngồi xuống, và hai con ma lại bắt đầu trò chuyện.
“Lão già thích hút thuốc ở phòng 603 tòa số 4 ấy, ha ha, hôm nay lão đột nhiên nảy số, cuối cùng cũng nhớ ra mà chạy xuống bụi hoa dưới lầu tìm cái nhẫn vàng to của lão rồi.”
“Tìm cái lông ấy.”
“Đương nhiên là không tìm thấy rồi, thế nên lúc về nhà, bà vợ nhà lão lại cãi nhau với lão một trận ầm ĩ, chửi lão là báo ứng, ai bảo ngày nào cũng bò ra cửa sổ hút thuốc cơ.”
“Hừ, lão già đó, đáng đời!”
“Bà thím chăm chỉ nhưng chẳng chất phác chút nào ở phòng 1109 tòa số 1 hôm nay trúng đậm, nhặt được bao nhiêu là hộp giấy, chai nước giải khát, còn có cả vỏ chai rượu nữa... Thực ra bà ta không biết, trong số vỏ chai rượu của bà ta có một cái trúng giải đặc biệt đấy!”
“Hả?”
“Đó là một chai rượu Quỷ Tửu, bên trong nắp chai có một mã QR, quét một cái là có thể nhận giải đặc biệt, 200 nghìn nhân dân tệ lận!”
“Vãi, tôi mà không phải là ma, đối với bọn mình tiền nhân gian chẳng khác gì giấy lộn, thì nếu tôi là người, dù thế nào đi nữa tôi cũng phải lấy cho bằng được cái chai rượu Quỷ Tửu này!”
“Đừng có mơ nữa, bà thím 1109 có nằm mơ cũng không ngờ được trong cái vỏ chai rượu mình nhặt về lại giấu một khối tài sản lớn đến thế... Bà ta có bán ve chai cả đời cũng chẳng kiếm được ngần ấy tiền đâu.”
“Chậc chậc! Chậc chậc!”
“Này, cậu có biết trong khu chung cư của chúng ta có mấy đứa tiểu tam đang ở không.”
“Biết chứ, trong đó có một đứa không hề đơn giản đâu, trở thành chân tay cho nhân vật lớn rồi đấy.”
“Đúng đúng, nhân vật lớn đó là chủ tịch của một công ty niêm yết, các nhà cung cấp, khách hàng có quan hệ ở dưới muốn tặng quà đều gửi đến chỗ cái tên giúp việc này.”
“Mà quà cáp thì đủ loại, muôn hình vạn trạng. Có người nhét đồ vào bao thuốc lá, có người giấu trong giỏ hoa quả... Lại có kẻ đơn giản thô bạo, xách luôn một cái túi rác màu đen đến.”
“He he, loại này thực ra mới là xảo quyệt nhất!”
“Đúng vậy đúng vậy, ai mà ngờ được cái túi rác màu đen bình thường chẳng có gì nổi bật, người bình thường nhìn thấy còn tưởng là đựng rác, thực chất bên trong lại chứa cả một túi tiền mặt cơ chứ.”
…
“…”
…
Tôi cảm thấy, nghe lén hai con ma trò chuyện, những kiến thức kỳ quái của mình lại được tăng lên rồi.
…
Ngày hôm sau.
Bà thím phòng 1109 chăm chỉ nhưng không hề chất phác kia đang bận rộn dưới lầu, sắp xếp lại các loại "bảo bối" mà bà ta nhặt được: hộp xốp, hộp giấy, chai nước giải khát, vỏ chai rượu,...
Tôi lững thững đi tới, liếc nhìn rồi ngồi xổm xuống.
Làm ra vẻ tùy ý gạt gạt mấy chai nước giải khát, cầm một vỏ chai rượu lên xem rồi lại cầm một vỏ chai rượu khác lên... Chính là vỏ chai rượu Quỷ Tửu, xác nhận.
Sau đó, tôi thương lượng với bà thím: “Cháu trả 50 nhân dân tệ, thím bán hết đống chai lọ này cho cháu nhé. À, cháu trai nhà cháu học lớp hai, có bài thực hành ngoại khóa cần thu thập mấy chai lọ này. Cháu dứt khoát mua đủ cho nó một lần luôn cho đỡ rắc rối.”
Bà thím cười tươi rói, đôi mắt hí thì đảo liên tục.
Đương nhiên bà ta hiểu rõ: Mình chắc chắn có lãi.
Một cái chai bán được một hai hào, cả đống này mang đi bán tổng cộng cũng chỉ được khoảng 20 nhân dân tệ.
Tôi đùng một cái trả bà ta 50 nhân dân tệ, bà ta quả thực là quá hời rồi.
Thế nhưng, bà thím lại tham lam.
Bà ta muốn nhiều hơn thế.
“50 nhân dân tệ ít quá.”
“Không ít đâu, nhiều rồi đấy ạ.”
“Mấy cái chai này của thím phải chạy bao nhiêu chỗ mới nhặt từng cái một mang về được, thím có dễ dàng gì đâu. Cháu chỉ bỏ ra 50 nhân dân tệ, ha, tiết kiệm được bao nhiêu công sức rồi... Không được, cháu phải thêm chút tiền nữa.”
Tôi lười đôi co với bà ta.
Thứ tôi muốn là giải đặc biệt, sao có thể để tâm đến chút tiền lẻ này của bà thím được.
“80 nhân dân tệ.”
“Vẫn không được!”
“100 nhân dân tệ.”
“Vẫn chưa đủ.”
“200 nhân dân tệ!”
“Cháu gái à, cái giá này của cháu thì cũng tạm được. Nhưng mà, thím chỉ có thể bán cho cháu một phần chai lọ thôi, đó, chính là mấy chai nước giải khát này.”
“Thứ cháu muốn là toàn bộ, tất cả các chai lọ, bao gồm cả mấy vỏ chai rượu này.”
Tôi tuyệt đối không thể để bà ta chú ý đến cái chai rượu Quỷ Tửu này.
Cho nên tôi chỉ có thể lấy cớ là cần toàn bộ, tất cả các chai lọ.
Nhưng mà, bà thím quá tham lam!
Tất cả đống chai lọ cũng chỉ tầm 20 nhân dân tệ, bây giờ giá đã gấp 10 lần, tôi trả 200 nhân dân tệ... Thế mà bà ta vẫn chưa thỏa mãn!
“Thím à, rốt cuộc thím muốn bao nhiêu? Thím báo một con số đi!”
Tôi vừa lầm bầm, vừa làm ra vẻ vô tình nghịch ngợm mấy cái chai này.
Xem cái này, ngó cái kia, còn vặn nắp chai rượu ra ngửi ngửi.
…
Bà thím cười híp mắt, trông chẳng khác nào chó sói đóng giả bà ngoại.
Bà ta ra giá: “Thêm 100 nữa đi, 300 nhân dân tệ, chúng ta chốt đơn.”
Tôi lắc đầu nguầy nguậy: “Đắt quá!”
“Chê đắt thì thôi vậy.”
“Thôi thì thôi.” Tôi đứng dậy bỏ đi luôn.
Bà thím đứng hình!
Bà ta vốn tưởng rằng đã nắm thóp được tôi, rằng tôi đang cần mấy cái chai này.
Hơn nữa có vẻ tôi cũng không thiếu tiền, giá cao một chút cũng có thể chấp nhận được.
Cho nên bà thím mới nghĩ cách nâng giá lên, cho dù 300 nhân dân tệ không được thì 280, 260 nhân dân tệ cũng tốt chán.
Ai ngờ, tôi đột nhiên lại không cần nữa!
Bà thím à, bà đừng hòng kiếm được một cắc nào từ chỗ tôi nữa!
Bà thím hối hận thì cũng đã muộn!
…
Thực ra, lúc tôi làm ra vẻ vô tình nghịch ngợm chai lọ, vặn nắp chai rượu, tôi đã lén lút vặn nắp chai rượu Tửu Quỷ ra, dùng điện thoại quét mã QR bên trong nắp.
Thành công rồi!
Màn hình chuyển sang giao diện nhận thưởng.
Tôi lập tức xác nhận, nhập thông tin cá nhân của mình vào, thế là xong!
Giải đặc biệt 200 nghìn nhân dân tệ đã thuộc về tôi rồi!
Ha ha!
Ha ha!