Nghe Lén Hai Con Quỷ Trò Chuyện, Tôi Vừa Nhặt Tiền Ly Hôn - Chương 3

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

04.


Bữa tối ăn ở nhà.


Gia Minh đi làm về sẽ nấu cơm. 


Xưa nay vẫn luôn như vậy. 


Tôi chỉ chịu trách nhiệm ăn và nói cho Gia Minh biết mình muốn ăn gì. 


Gia Minh chịu trách nhiệm đi chợ, nấu nướng, xào rau, ăn xong thì dọn dẹp, cho bát vào máy rửa bát. 


Ừm, anh làm dịch vụ trọn gói, phục vụ tận răng.


Hơn nữa, Gia Minh của tôi không chỉ giỏi việc bếp núc mà còn rất giỏi việc xã hội. 


Anh là quản lý cấp cao trong công ty, gần như nửa năm lại thăng một cấp. 


Tuổi đời còn trẻ mà anh đã đi lên từ thực tập sinh của công ty, tổ trưởng, chủ quản, chủ quản cấp cao, phó quản lý, quản lý... 


Thăng tiến vùn vụt cho đến vị trí quản lý cấp cao như hiện tại.


Sếp lớn của công ty bọn họ là Chủ tịch Triệu đặc biệt coi trọng Gia Minh. 


Thậm chí, một số việc riêng của Chủ tịch Triệu cũng giao cho Gia Minh đi làm. 


Cứ như vậy, người trong công ty bọn họ đều cho rằng Gia Minh có tiền đồ xán lạn, tiếp tục thăng chức... Phó tổng giám đốc, tổng giám đốc,... Tương lai vô cùng hứa hẹn.


Đương nhiên là tôi rất vui. 


Chồng kiếm được bao nhiêu tiền đều phải nộp lên hết! 


Nhà chúng tôi, tôi là người quản lý tài chính. 


Gia Minh chưa bao giờ phàn nàn, phục vụ tôi là lẽ đương nhiên, là đạo lý hiển nhiên... 


Anh lại còn rất đẹp trai, bình thường chú trọng tập gym, cơ bụng 8 múi... 


Vợ chồng chúng tôi vô cùng hòa hợp...


“Vương Gia Minh, một người chồng gần như hoàn hảo!”


Ăn tối xong, tôi lười biếng nằm ườn trên sô pha. 


Trên bàn trà là một đĩa trái cây Gia Minh đã chuẩn bị sẵn cho tôi. 


Tôi nhìn bóng lưng cao ráo, đẹp trai của Gia Minh đang bận rộn dọn dẹp trong bếp, không khỏi nghi ngờ: “Trên đời này, liệu có người nào hoàn hảo không tì vết không... Không có đâu nhỉ.”


“Trên đời này, liệu có người chồng nào hoàn hảo không tì vết không... Không có đâu nhỉ.” 


“Cho nên, Vương Gia Minh, có phải là rất đáng ngờ không?”


Tôi thu ánh mắt lại, nhìn đĩa trái cây trên bàn trà, rồi lại nhìn chiếc điện thoại ở đầu kia bàn trà, điện thoại của Gia Minh. 


Ừm! 


Tôi ngồi dậy, vươn tay ra cầm lấy điện thoại của Gia Minh, mở lên. 


Tôi kiểm tra QQ, hộp thư, WeChat, các nhóm WeChat của anh.


Ủa? 


Có chút kỳ lạ! 


Tôi phát hiện trong WeChat có một tài khoản được lưu tên là 806, rõ ràng chính là cô hàng xóm của chúng tôi. 


Tôi nhấp vào mở ra... Thế nhưng, bên trong khung chat với cô hàng xóm lại sạch sẽ trơn tru, chẳng có lấy một tin nhắn nào, hiển nhiên là đã bị xóa sạch.


Tại sao Vương Gia Minh lại có WeChat của cô hàng xóm? 


Hai người bọn họ đã nhắn tin, nói chuyện gì với nhau? 


Tại sao lịch sử trò chuyện của bọn họ lại bị xóa sạch? 


Vương Gia Minh đang giấu giếm điều gì? 


Thậm chí, WeChat của cô hàng xóm 806 này còn bị ẩn đi! 


Thế này là có ý gì. 


Lén lút liên lạc? 


Mỗi lần nhắn tin xong là xóa ngay lập tức, không để lại dấu vết?


Tôi ngẩn người ra một lúc lâu, đặt điện thoại xuống, tâm trạng rối bời, thậm chí còn có chút tự hoài nghi bản thân: “Có phải mình nghĩ nhiều quá rồi không?” 


“Thực ra Gia Minh chẳng có chuyện gì đâu.”


Lúc này, Gia Minh đã dọn dẹp xong trong bếp. 


Anh đi ra phòng khách, tự nhiên ngồi sát vào tôi, ôm chầm lấy tôi vào lòng. 


Tôi cũng theo thói quen mà nép vào người anh như chim nhỏ nép vào người. 


He he, bầu không khí bắt đầu trở nên mờ ám rồi!


Ngặt nỗi, đúng lúc này Gia Minh lại nhận được một tin nhắn WeChat. 


Anh cầm điện thoại lên, mở ra. 


Tôi đang nằm gọn trong vòng tay anh nên cũng cùng lúc nhìn thấy. 


Tin nhắn này là do cô hàng xóm phòng 806 gửi tới.


“Trai đẹp ơi, giang hồ cứu cấp, bà dì đến thăm nhưng băng vệ sinh của em dùng hết rồi... Giúp em ra cửa hàng tiện lợi ở cổng chung cư mua một bịch với!”


Gia Minh lập tức trả lời: “Được, tôi đi ngay đây.” 


Sau đó, anh thực sự đi luôn. 


Tôi...


Giọng điệu nhắn tin WeChat của bọn họ gần như là thân mật không kẽ hở. 


Bà dì đến thăm, cần băng vệ sinh, cái loại chuyện cực kỳ riêng tư đối với con gái thế này mà 806 lại có thể thản nhiên nói với chồng tôi như vậy. 


Gia Minh cũng không cảm thấy chuyện này có gì đường đột, dường như nó rất bình thường. 


Thậm chí, chuyện như thế này dường như không chỉ xảy ra một lần?


Vãi chưởng! 


Hai người bọn họ rốt cuộc là có quan hệ gì? 


Gia Minh, thực ra, đã ngoại tình rồi sao? 


Chỉ là anh giả vờ rất thản nhiên, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra? 


...


Lúc làm ca đêm, tôi đã kể chuyện này cho cô bạn thân kiêm đồng nghiệp là Tôn Thanh Thanh. 


Tôn Thanh Thanh tỏ vẻ khó tin: “Không thể nào! Giống loài quý hiếm như Vương Gia Minh mà cũng ngoại tình thì trên đời này làm gì còn đàn ông tốt nữa!” 


“Tốt nhất là vẫn phải có bằng chứng!” 


“Vương Gia Minh thường xuyên giúp đỡ cô hàng xóm, cô hàng xóm nhắn tin cho Vương Gia Minh với giọng điệu thân mật... Những điều này chỉ nói lên một khả năng, chứ chưa thể chắc chắn một trăm phần trăm được.”


Tôi gật đầu, đồng tình với những gì Tôn Thanh Thanh nói. 


Nhưng mà, bằng chứng, cần cái bằng chứng gì cơ chứ? 


Ví dụ như: Bắt gian tại giường, cứ phải như vậy mới được coi là bằng chứng sao?

05.

 

Suốt cả ca đêm, tôi cứ thẫn thờ không tập trung. 

 

Càng nghĩ tôi càng thấy Gia Minh rất đáng ngờ. 

 

Càng nghĩ tôi càng thấy rất có thể Gia Minh đã giấu giếm điều gì đó!

 

“Không được, hôm nay tan làm về muộn quá rồi, ngày mai mình phải lật bài ngửa với Gia Minh!” 

 

Tôi đã quyết định rồi. 

 

“Phải hỏi cho rõ ràng trước, sau đó thì cắt đứt mọi chuyện!”

 

Tan làm về nhà, trong lòng tôi bất giác lại nảy sinh một tia mong đợi. 

 

Tôi đỗ xe lại rồi chờ đợi. 

 

Quả nhiên, hai con ma đó lại bay tới. 

 

Tôi nghe lén bọn chúng trò chuyện...

 

“...” 

 

“Bảo vệ khu chung cư cãi nhau với anh bạn nhỏ giao hàng, suýt nữa thì động tay động chân.” 

 

“Lao công dọn dẹp hành lang, có chủ nhà chê không sạch nên khiếu nại rồi.” 

 

“Ban quản trị khu chung cư sắp bầu lại rồi, người này, người kia đang rục rịch hành động.” 

 

“...”

 

Sau đó, tôi đã nghe lén được một tin tức tuyệt đối làm chấn động tam quan!

 

“Phòng 806 tòa số 7, Lý Na, thực ra là tiểu tam đấy.”

 

“Tôi biết, cô ta được ông chủ lớn của một công ty niêm yết, một lão già, bao nuôi.”

 

“Lão già đó lớn tuổi rồi, sức khỏe không tốt nên không thường xuyên đến chơi... Tiểu tam Lý Na có tác dụng tuyệt diệu khác!”

 

“Tác dụng tuyệt diệu gì?”

 

“Người ra mặt, nhận quà. Các nhà cung cấp dưới trướng công ty của ông chủ lớn, các loại khách hàng có quan hệ, những người tìm ông ta nhờ vả, tặng quà tặng tiền đương nhiên sẽ không đưa trực tiếp cho ông chủ mà là đưa đến chỗ tiểu tam Lý Na này. Cậu hiểu chưa!”

 

“Ồ, tác dụng tuyệt diệu kiểu này à.”

 

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo