Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bây giờ...
Vương Gia Minh cho biết, hai bên giằng co nửa ngày, cuối cùng cũng đạt được thỏa thuận hòa giải, bồi thường cho bọn họ 50 nghìn nhân dân tệ là xong chuyện.
Thế nhưng, Vương Gia Minh không phải bỏ ra một cắc nào, toàn bộ đều do tiểu tam Lý Na trả tiền.
Tốt thôi!
Phối hợp nhịp nhàng, anh giúp em, em giúp anh, tốt biết bao!
Bình thường Vương Gia Minh chăm sóc Lý Na, lúc quan trọng thì bảo vệ cô ta, đánh nhau vì cô ta.
Cô ta thì có qua có lại, lúc cần xuất tiền, cô ta bao trọn gói.
Quả thực là!
Tôi không nói hai lời, một giây cũng không muốn nhìn thấy bọn họ nữa.
Tôi đứng dậy, xách vali kéo lên rồi bước đi.
Gia Minh vội vàng ngăn cản, Lý Na cũng cuống quýt nói: “Chị ơi, giữa em và Vương Gia Minh không có chuyện gì đâu, thực sự không có chuyện gì đâu, không thể nào có chuyện gì được.”
“Chị ơi, chị đừng đi!”
“Em đi, thật đấy.”
“Căn nhà em đang ở là nhà thuê, em đã liên lạc với chủ nhà rồi, hôm nay sẽ trả lại nhà luôn.”
“Em sẽ rời khỏi thành phố này, không bao giờ quay lại nữa.”
Tôi nhìn thẳng vào Lý Na, lạnh giọng nói: “Cô đi hay không đi, cô ở đây hay không ở đây, chẳng liên quan gì cả.”
Tôi chỉ nói với Gia Minh đúng hai chữ: “Ly hôn.”
...
Tôi thế này coi như là bỏ nhà ra đi rồi.
Tôi tìm một khách sạn năm sao, thuê phòng rồi ở lại.
Tôi đã xin công ty nghỉ phép năm.
Tôi chỉ muốn được yên tĩnh một chút, không muốn làm việc, không muốn về nhà, càng không muốn nhìn thấy Vương Gia Minh.
Tôi chỉ muốn lười biếng ở trong khách sạn, ngủ ngủ ăn ăn uống uống... May mà tôi có tiền.
Cứ để tôi sống vật vờ như vậy đi!
Tôn Thanh Thanh cũng xin nghỉ phép năm, nhưng cô ấy là đi giúp tôi làm việc...
Ba ngày sau, Tôn Thanh Thanh kéo vali, phong trần mệt mỏi trở về.
Ngay trong phòng khách sạn, cô ấy đã kể lại cho tôi nghe ngọn ngành từ đầu đến cuối những cảnh tượng mà cô ấy tận mắt chứng kiến.
Lý Na đã trả lại nhà thuê, Vương Gia Minh giúp đỡ thu dọn, lo liệu mọi thứ.
Hai người bọn họ mua vé máy bay, có đôi có cặp bay đến Tam Á, Hải Nam.
Tôn Thanh Thanh bám theo suốt chặng đường cũng bay tới đó.
Không ngờ, Lý Na đã sớm có một căn nhà trong một khu chung cư ở Tam Á.
Hai người bọn họ đến đó, trực tiếp dọn vào ở.
Ngày hôm sau, bọn họ cùng nhau liên hệ công ty vệ sinh đến dọn dẹp nhà cửa.
Hai người bọn họ cùng nhau đi mua sắm, mua đồ dùng hàng ngày, chăn ga gối đệm...
Hai người bọn họ cùng nhau đi chợ mua thức ăn.
...Hai người bọn họ giống hệt như một đôi vợ chồng nhỏ bình thường đang chung sống với nhau.
Tôn Thanh Thanh âm thầm theo dõi, quan sát suốt ba ngày rồi mới quay về.
Ồ!
Thế này coi như là bằng chứng thép rồi nhỉ!
Tôi lại cảm thấy bản thân mình trở nên... Rất bình tĩnh, rất bình tĩnh.
08.
Buổi tối, tôi và Tôn Thanh Thanh cùng nhau đi quán bar.
Mẹ nó, bà đây phải buông thả bản thân!
Uống rượu, trai đẹp, tới đây nào, hì hì.
Bao nhiêu là trai đẹp nha!
Tiểu thịt tươi, đại soái ca, thậm chí cả trai đẹp cấp bậc ông chú, lão già "mùi bố", bọn họ nối tiếp nhau bước tới bắt chuyện.
Muôn màu muôn vẻ, phong phú đa dạng, đúng là đa dạng sinh học.
Tôn Thanh Thanh là khách quen của quán bar, kinh nghiệm đầy mình, từng trải phong phú, ứng phó tự nhiên, chậc chậc.
Tôi thì mới đến lần đầu, nhưng mà mặc kệ đi, liều thôi, mẹ nó tôi sắp ly hôn đến nơi rồi, còn e dè cái quái gì nữa!
Tôi phải chọn lựa!
Nhìn không thuận mắt...
“Ngại quá, tôi không biết uống rượu.”
Nói chuyện khó nghe...
“Hình như chúng ta không cùng tần số thì phải.”
Thường gặp nhất chính là cái loại trai ái kỷ tinh trùng lên não, hai bên mới nói chuyện với nhau chưa quá ba câu, anh ta lấy sự tự tin ở đâu ra mà đòi tôi đi theo anh ta...
“Cút!”
Đúng vậy, tôi cũng có chút ham muốn.
Nhưng mà, mấy gã vội vã thô lỗ, tướng ăn khó coi, haiz, nhất là bọn họ từng người từng người nhìn đi nhìn lại... Chẳng có ai đẹp trai bằng Gia Minh cả!
Đáng ghét!
Cuối cùng, tôi vẫn chọn được một anh bạn nhỏ tương đối ổn, độ đẹp trai có thể đạt tới khoảng 90% của Gia Minh.
Tôi đưa anh bạn nhỏ này về nhà.
Tôi chỉ có một suy nghĩ: Vương Gia Minh, anh biết chơi thì tôi cũng biết chơi.
Tôi chính là dùng cách này để trả thù anh!
Ở nhà.
Trên chiếc sô pha rộng rãi mềm mại, dưới ánh đèn mờ ảo dịu nhẹ.
Trên bàn trà đặt nửa chai vang đỏ chúng tôi uống dở, tôi và trai đẹp đang nép vào nhau.
Cậu ta gọi tôi là chị gái, nữ vương, mẹ ơi, hì hì, cái miệng nhỏ ngọt xớt.
Đột nhiên, tôi nghĩ ra một trò hay ho.
Chống đẩy!
“Em trai, chúng ta chơi trò chống đẩy đi, vui lắm đấy.”
“Hả?”
“Cậu cởi quần áo ra đi.”
“... Được được được được!”
“Cậu chống đẩy, tôi ngồi lên người cậu.”
“...”
Chậc chậc!
Nhìn thì trắng trẻo, khá là đẹp trai, cao 1m85 đấy, haiz, thế mà cởi quần áo ra lại gầy như khỉ.
Để cậu ta tự chống đẩy thì miễn cưỡng cũng được, nhưng tôi vừa ngồi lên người cậu ta một cái là cậu ta nằm bẹp luôn xuống đất, không ngóc lên nổi.
Tôi cau mày, lầm bầm: “Gia Minh cõng tôi còn làm được 100 cái cơ đấy.”
Trai đẹp cạn lời nghẹn ngào.
“Thôi bỏ đi, không miễn cưỡng.”
Tôi rộng lượng bày tỏ: “Làm gì có mấy người đàn ông được như Gia Minh, tự kỷ luật, tập gym, cơ thể tuyệt vời. Cậu không bằng anh ấy cũng là chuyện bình thường.”
Trai đẹp yếu ớt hỏi: “Gia Minh là ai, bạn trai cũ của chị à?”
“Chồng cũ, hoặc nói đúng hơn là chồng sắp cũ.”
Tôi định ly hôn nhưng vẫn chưa ly hôn, chẳng phải Vương Gia Minh nên được coi là chồng sắp cũ sao.
Trai đẹp mặc quần áo tử tế, chúng tôi lại ngồi về sô pha.
Trai đẹp rót rượu, rót đầy hai ly lớn rồi đưa cho tôi một ly, cậu ta một ly.
Có phải là định chuốc cho tôi say mèm, sau đó mượn rượu làm càn...
“Cũng không phải là không được.”
Tôi lầm bầm trong lòng, nhận lấy ly rượu, cười tủm tỉm.
Tôi dịu dàng nói với trai đẹp: “Nói vài câu dễ nghe đi, ví dụ như: Nắm tay nhau, cùng nhau đầu bạc răng long.”
“Hả?”
“Không phải chứ, cậu chưa nghe bao giờ à?”
“Ờ, dạ, chưa nghe thật... Lời bài hát mới của Châu Kiệt Luân à?”
Phụt!
Tôi vừa nhấp một ngụm vang đỏ, không nhịn được lập tức phun thẳng ra, vừa vặn phun đầy người trai đẹp.
Tôi cười ha hả, trong tiếng cười không giấu nổi sự trào phúng.
Câu "Nắm tay nhau, cùng nhau bạc đầu răng long" mà tôi vừa nói là hai câu trong "Kinh Thi".
Vị trai đẹp này thế mà lại tưởng là lời bài hát.
Haiz!