Nghe Lén Hai Con Quỷ Trò Chuyện, Tôi Vừa Nhặt Tiền Ly Hôn - Chương 4

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Tôi bất ngờ đến mức rối tinh rối mù, kinh ngạc không thôi. 

Thảo nào, từ trước đến nay, phòng 806 dường như chỉ có một mình cô ta ở. 

Hóa ra là vậy!

Thế nhưng, chồng tôi Vương Gia Minh!

Anh rốt cuộc là tình huống gì? 

Lần này, hai con ma trò chuyện không hề nhắc đến Gia Minh nữa. 

Nhưng mà, những tình huống trước đây giữa Gia Minh và 806... 

806 là tiểu tam, được bao nuôi. 

Có phải cô ta chê kim chủ là lão già, không xài được nên mới câu dẫn Gia Minh trẻ trung khỏe mạnh. 

Máu chó đến thế sao? 

Logic khép kín đến thế sao? 

Tôi: Haiz. 

Gia Minh, em cần anh cho em một lời giải thích.

Hai con ma vẫn tiếp tục trò chuyện.

“Hôm nay, Lý Na đã làm một chuyện ngu ngốc!

“Sao thế?”

“Có ông chủ của một công ty nhỏ đến tặng quà, bề ngoài là tặng hai chai Mao Đài, nhưng lén lút thì là tặng tiền, tiền đô. Nhưng cái gã tặng quà này cố tình khiêm tốn, gã dùng một cái túi rác màu đen để đựng tiền, cũng không nói thẳng mà chỉ ám chỉ... Ha ha.”

“Không phải chứ, chẳng lẽ Lý Na lại thực sự coi cái túi rác đó là rác rồi vứt đi sao?”

“Chính là thế đấy!”

“Vãi chưởng!”

“Lúc đó, một đám bạn bè xấu, chị em tốt của Lý Na đang ở nhà chơi bời, uống rượu say khướt. Cho nên cô ta mơ mơ màng màng, chỉ chú ý đến rượu Mao Đài mà bỏ qua cái túi rác... Vứt đi thật rồi, 300 nghìn USD, bây giờ vẫn đang nằm trong thùng rác của khu chung cư đấy.”

“Chậc chậc, con mụ phá gia chi tử!”

Tôi cảm giác huyết áp của mình nháy mắt đã tăng vọt lên 180 rồi! 

300 nghìn USD! 

Mẹ nó! 

Coi như rác mà vứt đi! 

Tốt lắm! 

Tôi nín thở, kiên nhẫn chờ đợi hai con ma trò chuyện xong rồi lơ lửng bay đi thì lập tức hành động. 

Tôi đeo găng tay vào, lẻn đến khu phân loại rác của chung cư, từ phía sau kéo từng cái thùng rác lớn ra... 

Mùi hôi thối xộc thẳng vào mũi, nồng nặc vô cùng, suýt chút nữa thì hun bà đây ngất xỉu, hu hu. 

Tôi cố nhịn, mang theo giấc mộng về tiền bạc, ừm, bới rác. 

Tìm mất gần nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng tìm thấy rồi! 

Hú hú! 

Hai lớp túi rác màu đen căng phồng, mỗi cọc bên trong là 10 nghìn USD, không thừa không thiếu tròn 30 cọc. 

300 nghìn USD! 

Tính theo tỷ giá 1:7, quy đổi ra là 2,1 triệu nhân dân tệ! 

Tôi: Ha ha ha ha, hai con ma trò chuyện, tôi thích nghe lén quá đi mất.

06.

Về đến nhà, tôi giấu túi rác đựng tiền đô này xuống gầm giường rồi đi ngủ. 

Trái tim nhỏ bé đập thình thịch liên hồi khiến tôi căn bản không thể nào ngủ được, hưng phấn đến mức chỉ muốn hét toáng lên. 

Nhưng mà, he he, phải giữ bí mật! 

Không ngủ được, không ngủ được. 

Tôi thực sự chỉ muốn đạp cho Gia Minh một cước xuống gầm giường, lấy cái túi rác đựng tiền đô kia lên, ôm tiền đô mà ngủ... Thế mới sướng! 

Tôi trằn trọc trở mình, mở trừng trừng mắt, thỉnh thoảng lại cười ngây ngốc, cứ vật vã như thế cho đến tận lúc trời sáng mới từ từ nhắm mắt lại, chìm vào giấc ngủ.

Cũng không biết đã ngủ được bao lâu, trong lúc nửa tỉnh nửa mê, tôi đột nhiên nghe thấy tiếng ai đó la hét ầm ĩ. 

Nhà hàng xóm ồn ào hỗn loạn, hình như có người đang đánh nhau? 

Thậm chí, dường như tôi còn nghe thấy tiếng quát mắng đầy tức giận của Gia Minh, cùng với giọng một người phụ nữ nũng nịu gọi tên Gia Minh, cầu xin được bảo vệ.

Tình huống gì đây? 

Thế này là có ý gì? 

Tôi vội vàng trở dậy, khoác bừa một bộ đồ ngủ, chưa kịp đánh răng, rửa mặt, càng không kịp trang điểm, cứ thế đầu bù tóc rối, xỏ dép lê rồi lao ra khỏi cửa. 

Tôi phải đi xem rốt cuộc phòng 806 đang giở trò gì...

Không ngờ, cảnh sát đã đến rồi! 

Còn có phòng 801, 802, 803,... rất nhiều hàng xóm cũng chạy ra xem náo nhiệt. 

Mọi người chen chúc trong hành lang, ồn ào nhốn nháo, bàn tán xôn xao. 

Tôi lại chỉ đứng ở cửa nhà 805 của mình, nhất thời không chen qua được. 

… Cảnh sát đã đưa người đi rồi. 

Bao gồm cả Gia Minh, bao gồm cả Lý Na phòng 806, còn có mấy nam nữ khác nữa, tất cả đều bị đưa đi. 

Rốt cuộc là sao đây? 

Từ những lời bàn tán xôn xao của những người hàng xóm khác, tôi đã nắm được sơ bộ tình hình.

[Chính thất bóc phốt tiểu tam]

Lý Na phòng 806 được bao nuôi, cô ta là tiểu tam, hóa ra rất nhiều người đều biết, tôi lại là người biết sau cùng. 

Hôm nay, chuyện của cô ta bị bại lộ, chính thất đã dẫn theo ba người đàn ông tìm đến tận cửa. 

Một trận chửi bới thậm tệ diễn ra, càng chửi càng tức, sau đó thì động tay động chân. 

Động tĩnh rất lớn, Vương Gia Minh nghe thấy thì lập tức chạy sang can ngăn.

Thế nên cơn giận của chính thất càng bùng lên dữ dội hơn. 

Mẹ kiếp, bà đây đi bóc phốt tiểu tam, một gã đàn ông hàng xóm như mày chạy sang can ngăn là có ý gì, xót xa à? 

Còn đến lượt mày xót xa sao? 

Lại là một đôi cẩu nam nữ. 

Đánh cả hai! 

Một trận hỗn chiến nổ ra. 

Những người hàng xóm đứng xem kể lại rằng, Vương Gia Minh rất dũng mãnh, một mình đánh ba người đàn ông mà lại không hề rơi vào thế hạ phong. 

Mụ già chính thất tức tối xông lên định cào cấu Vương Gia Minh thì bị anh đạp cho một cước ngã lăn ra đất, đau đến mức nửa ngày không bò dậy nổi. 

Tiểu tam Lý Na nhân cơ hội gọi điện báo cảnh sát. 

Cảnh sát đến và đưa tất cả đi.

Nếu bảo hai người này không có gian tình, ai mà tin cho được! 

Vương Gia Minh, anh ra vẻ anh hùng cái nỗi gì? 

Người ta là chính thất đi bóc phốt tiểu tam, anh lại dám xông qua bảo vệ tiểu tam sao? 

Vãi thật!

07.

Tôi lặng lẽ trở về nhà, thu dọn đồ đạc một chút. 

Quần áo lót, những vật dụng nhỏ thường dùng, và đương nhiên là cả cái túi rác màu đen đựng 300 nghìn USD kia nữa... 

Tất cả đều được nhét vào chiếc vali kéo tôi thường dùng khi đi công tác. 

Tôi đánh răng rửa mặt, trang điểm, hâm nóng bánh mì và sữa, coi như ăn sáng qua loa rồi nhắn tin cho Tôn Thanh Thanh.

Không phải một mình anh, bên cạnh anh còn có Lý Na. 

Khoảng gần trưa, Vương Gia Minh trở về. 

...

“Ngại quá, trước đây em cứ làm phiền chồng chị suốt, hôm nay lại may nhờ có chồng chị ra tay giúp đỡ... Nếu không thì em thảm rồi.”

“Cảm ơn chị nhé, vô cùng cảm ơn!”

“Vợ à, em phải tin anh, sự việc không hề phức tạp đâu, anh chỉ tình cờ gặp phải chuyện này, không thể trơ mắt nhìn mấy người bọn họ xúm vào đánh một người được. Đúng không!”

“Vợ à, em yên tâm, giữa anh và Lý Na không có chuyện gì đâu.”

Cứ như vậy, hai người bọn họ, một người bày tỏ sự cảm ơn, một người thì giải thích với tôi. 

Tôi xua tay, ra hiệu cho bọn họ ngậm miệng lại. 

Tôi chỉ hỏi bọn họ một câu: “Sự việc giải quyết thế nào rồi?”

Bọn họ bị cảnh sát đưa đi đến đồn cảnh sát. 

Sau đó, cảnh sát gọi điện cho tôi, nói là đang hòa giải nhưng đối phương yêu cầu bồi thường. 

Bọn họ tuyên bố mấy người đều bị đánh bị thương, đặc biệt là người phụ nữ kia bị đạp một cước, đau chỗ này nhức chỗ kia.

Bọn họ yêu cầu bồi thường 100 nghìn. 

Lúc đó, tôi chỉ nói với cảnh sát đúng hai chữ: “Không có tiền.” 

Rồi tôi cúp máy. 

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo