NGHỊCH CHUYỂN CUNG ĐÌNH, CÔNG CHÚA TRẢ NỢ MÁU - Chương 1

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Trước khi chết, ta nghe thấy một giọng nói kỳ lạ:

 

"Nhiệm vụ hoàn thành, ký chủ sẽ trở thành Công chúa tôn quý nhất của Đại Lương quốc!"

 

Lúc đó ta mới biết rằng đứa bé đáng thương mà ta đã mang ra khỏi lãnh cung chính là kẻ công lược. Nàng ta đã lợi dụng thiện cảm của ta để hại chết mẫu hậu và ca ca, rồi giẫm đạp lên ta để bước lên.

 

Kiếp này ta chẳng buồn quan tâm đến nàng ta nữa.

 

"Ngươi là thân phận gì mà dám nói chuyện với bổn Công chúa?"

 

1

"Đã giặt quần áo chưa? Đã quét nhà chưa! Đồ con ranh chỉ biết lười biếng, để ta đánh chết ngươi!"

 

Trong sân tường đổ nát vang lên từng tiếng mắng nhiếc, kèm theo tiếng gậy đập xuống thân thể.

 

Tiếp đến là tiếng trẻ con khóc lóc van xin: "Ma ma ta biết lỗi rồi, xin đừng đánh nữa!"

 

Tỳ nữ lộ vẻ không nỡ, khẽ hỏi có nên đi xem thử không.

 

Ta nhìn chằm chằm vào con nhện đang giăng tơ ở góc tường mà không nói gì.

 

Đây là lãnh cung, cỏ dại mọc um tùm, tối tăm đổ nát. Phi tần phạm lỗi bị đày vào đây, chỉ còn lại nỗi tuyệt vọng vô tận. 

 

Ăn không đủ no, mặc không đủ ấm, còn bị cung nhân ngược đãi khinh rẻ, phần lớn vào đây không lâu đã phát điên. 

 

Phi tần còn như thế, trẻ con trong lãnh cung chỉ càng bị ngược đãi tàn nhẫn hơn.

 

Tiếng khóc đằng sau cánh cửa xé ruột xé gan, nghe đến khản cả giọng. 

 

Nhưng việc này có liên quan gì đến ta?

 

Kiếp trước, ta tốt bụng cứu Khương Ninh, không chê mẫu phi nàng ta chỉ là tỳ nữ thấp kém, luôn bảo vệ chăm sóc.

 

Dưới sự che chở của ta, từ một kẻ vô danh tiểu tốt mà ngay cả đám hạ nhân cũng có thể bắt nạt, nàng ta đã trở thành Tam Công chúa tôn quý. Nhưng ai ngờ được nàng ta lại là kẻ công lược mang theo hệ thống.

 

Ta vĩnh viễn không thể quên hình ảnh Khương Ninh trong bộ y phục lộng lẫy, đứng bên giường nhìn xuống ta mà nói những lời đó.

 

"Cùng là Công chúa, tại sao ngươi được tôn quý còn ta lại thấp hèn! May mà trời có mắt, cho ta liên kết với hệ thống phản kích. Còn phải cảm ơn tỷ tỷ đã giúp đỡ nữa, ngươi càng tốt với ta, phần thưởng của hệ thống càng nhiều. Thư tình của Hoàng hậu và Lý đại nhân, chứng cứ tội lỗi của Thái tử... đều là nhờ tỷ tỷ giúp ta đổi lấy."

 

Nàng ta kể về việc làm sao nhờ ta mà rời khỏi lãnh cung, làm sao ép chết ca ca và mẫu hậu, giọng điệu nhẹ nhàng, như thể chỉ là nghiền nát vài con kiến. Ta tức đến toàn thân run rẩy, mắng nàng ta lòng lang dạ sói, không được chết tốt.

 

Khương Ninh sai tỳ nữ giữ chặt ta, bưng bát thuốc ngồi xuống bên giường:

 

 "Ngươi cứu ta chẳng phải cũng để khoe khoang lòng nhân nghĩa của mình sao? Trong hậu cung làm gì có chân tình, kẻ sống sót mới là người thắng cuộc."

 

Ta vốn vì lòng thương xót mà càng thêm chăm sóc, nào ngờ nuôi phải kẻ vô ơn, cuối cùng bị đầu độc mà chết, làm sao không hận được!

 

Trước khi hoàn toàn mất ý thức, ta nghe thấy một giọng nói kỳ lạ.

 

"Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ, thay thế Gia Dương Công chúa trở thành Công chúa tôn quý nhất của Đại Lương quốc!"

 

2

Tiểu thái giám đã tìm được diều quay về, ta quay đầu nhìn về phía cánh cửa son đổ nát kia. Khương Ninh vẫn đang khóc lóc van xin, ma ma nói nàng ta lười biếng, hôm nay và ngày mai đều đừng mong được ăn cơm.

 

Ta khẽ cong môi cười, Khương Ninh à Khương Ninh, kiếp này không có ta, ngươi làm sao nhận được phần thưởng của hệ thống đây?

 

Ta nhất định sẽ trả lại tất cả những gì của kiếp trước cho ngươi.

 

Quay về Chiêu Dương cung, mẫu hậu đã chuẩn bị sẵn điểm tâm, cười nói ta cả ngày chỉ biết chạy ra ngoài, hoang dã không còn biên giới.

 

Ta chui vào lòng bà ấy, úp mặt nói: "Cũng tại mẫu hậu chiều con mà."

 

Trong lòng phụ hoàng vẫn có mẫu hậu, nhưng đế vương luôn đa nghi. 

 

Sau khi phát hiện những bức thư Khương Ninh cất giấu, ông ấy không nỡ động đến mẫu hậu, bèn nghe theo đề nghị của Khương Ninh mà tra tấn Lý đại nhân, khiến cả Lý gia mấy trăm miệng ăn đều phải bỏ mạng.

 

Mẫu hậu và Lý đại nhân chỉ có chút duyên phận từ thuở nhỏ mà thôi. 

 

Người vô tội vì mình mà gặp họa, thêm vào việc cãi vã vô cớ với phụ hoàng, mẫu hậu trong lòng uất ức, dần dần kiệt quệ.


Tên Khương Ninh còn là do mẫu hậu đặt nữa, nói hy vọng nàng ta từ đây một đời bình an, thật là châm biếm.

Từ ngày đó, ta không còn chạy ra ngoài nữa, ngày ngày bám riết bên mẫu hậu, xem bà ấy xử lý việc cung đình, tỉa cành hoa, nhìn thế nào cũng không đủ.

 

Bám đến nỗi bà ấy đau đầu: "Hay là con ra ngoài chơi đi."

Ta gục xuống bàn nhìn bà ấy chằm chằm: "Mẫu hậu đuổi con ra ngoài như vậy, có phải bên cạnh đã có tiểu yêu tinh khác rồi không."

 

Mẫu hậu lập tức trừng mắt nhìn ta, nói chỉ có ta và ca ca là hai bảo bối, tiểu yêu tinh gì, toàn học những lời lung tung.

Đang tỉa cành hoa được một nửa, tỳ nữ vào báo có việc quan trọng.

 

"Nương nương, cấm vệ quân cứu được một đứa trẻ gần lãnh cung, là Tam Công chúa năm xưa bị bỏ rơi cùng với sinh mẫu. Người hiện đang ở trong cung của Triệu Tiệp dư, người xem..."

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo