Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
3
Sự ra đời của Khương Ninh là một tai nạn, phụ hoàng nổi giận vốn định đánh chết tên tỳ nữ đã bỏ thuốc kia. Nhưng đã có thai, mẫu hậu nghĩ đứa trẻ vô tội, xin phụ hoàng tha mạng cho họ.
Sau đó tỳ nữ khó sinh mà chết, phụ hoàng lại chẳng thích đứa con bị tính toán này, bèn vứt luôn vào lãnh cung.
Làm sao một đứa trẻ năm tuổi lại có thể thoát khỏi tay ma ma, rồi lại được cấm vệ quân cứu?
Ta ngồi lên kiệu, trong lòng có một phỏng đoán táo bạo, Khương Ninh có lẽ không chỉ có cái gọi là hệ thống, mà có thể cũng như ta đã sống lại.
Kiếp trước lúc này nàng ta đã theo bên cạnh ta rồi, sống lại một kiếp mọi chuyện đã thay đổi, không gặp được ta thì không thể hoàn thành nhiệm vụ, chắc chắn phải nóng lòng.
Khương Ninh năm tuổi lúc này vẫn chưa có tên, một thân hình nhỏ bé nằm trên giường, gầy gò xanh xao. Mấy phi tần không đội trời chung với mẫu hậu cũng đến, công khai ngấm ngầm chỉ trích mẫu hậu quản lý không nghiêm, muốn chia quyền trong cung.
Khương Ninh bị đánh thức, mở mắt lập tức bò dậy co ro ở góc giường, mặt đầy hoảng sợ nhìn mẫu hậu: "Mẹ, có phải người không?"
Một phòng đầy những nương nương mặc vàng đội bạc, nàng ta lại tìm đúng mẫu hậu như vậy, nói không có vấn đề thì ma mới tin. Huống chi ta lại nghe thấy giọng nói kỳ lạ đó, chắc là hệ thống rồi.
"Ký chủ nhất định phải nghĩ cách vào Chiêu Dương cung, ngày ngày gặp Gia Dương Công chúa, còn lo không cày được điểm hảo cảm sao?"
Khương Ninh bảo nó yên tâm, còn nói ta nhất định sẽ chủ động thu nhận nàng ta.
Ta không nhịn được cười lên, nàng ta lấy đâu ra tự tin vậy.
Ta chậm rãi bước đến trước giường, nháy mắt với Khương Ninh: "Xin lỗi, đây là mẹ của bổn Công chúa chứ không phải của ngươi đâu. Đừng có gọi bừa, cẩn thận bổn Công chúa xé nát miệng ngươi."
Khương Ninh trợn mắt đầy kinh ngạc, dù sao kiếp trước ta đối với nàng ta đâu phải thái độ này. Mà bây giờ ta không những không cứu nàng ta ra khỏi lãnh cung, còn ăn nói độc địa với nàng ta.
Khương Ninh rõ ràng hoảng loạn, nói với hệ thống là sự việc không ổn.
“Gia Dương không nên như vậy, rõ ràng nàng ta sẽ xin Hoàng hậu nhận nuôi ta mà."
Hệ thống an ủi nàng ta: "Nhiệm vụ vốn khó làm, đừng nóng vội. Công chúa mà, kiêu ngạo tùy hứng mới là bình thường."
Khương Ninh không nắm rõ tình hình, đành phải quan sát thêm.
Chẳng bao lâu phụ hoàng đến, trên mặt còn mang theo vài phần không vui: "Chuyện gì vậy! Đám người ở lãnh cung ngay cả một đứa trẻ cũng không trông được sao!"
Lúc này không chỉ Khương Ninh, các phi tần đến xem náo nhiệt đều ngẩn người ra.
4
Đúng vậy, Khương Ninh là Công chúa. Nhưng một Công chúa bị ghét bỏ chưa từng ra khỏi lãnh cung chẳng đủ để nói lên phân lượng trong lòng phụ hoàng sao?
Kiếp trước phụ hoàng cũng chẳng quan tâm đến Khương Ninh, ngược lại luôn khen ta thương yêu huynh đệ tỷ muội, tâm địa thiện lương.
Phụ hoàng bận rộn công việc, không muốn lãng phí thời gian vào những chuyện nhỏ nhặt này, vội vàng nhìn qua một cái rồi nói: "Việc này giao cho Hoàng hậu xử lý đi."
Mẫu hậu khẽ vâng dạ, bà ấy vẫn không nỡ gửi Khương Ninh về lãnh cung, nghĩ đến việc chọn trong số phi tần không con.
Ta kéo tay áo mẫu hậu, trong lòng đã có chủ ý: "Đã ở trong cung của Triệu Tiệp dư, chứng tỏ Tam muội và Tiệp dư có duyên, để ở đó đi."
Triệu Tiệp dư phẩm vị không cao, lại vào cung đã lâu, cung điện gần lãnh cung như vậy, có thể thấy là không được sủng ái.
Khương Ninh hoảng hốt, ôm chăn nhìn mẫu hậu: "Mẹ, đó có phải cha không? Quả nhiên anh dũng thần võ như con tưởng tượng, nhưng cha không thích con sao... Con đã làm sai điều gì sao..."
Nói rồi Khương Ninh cúi đầu, lộ ra cổ gầy yếu, tay áo theo động tác trượt xuống, vết bầm tím trên cổ tay khiến người nhìn thấy đau lòng.
Rất đáng thương, nhưng mỗi câu nói mỗi động tác đều mang đầy tính toán kỹ lưỡng.
Vốn còn nghĩ Khương Ninh năm tuổi quả thật vô tội, nhưng đã cùng là người sống lại, vậy trả thù càng sảng khoái.
Ta lập tức sa sầm mặt: "Dám tranh mẹ với bổn Công chúa, không biết xem mình có xứng không! Phụ hoàng, đây là con của phi tử nào vậy, quy củ kém cỏi thế!"
Ỷ sủng sinh kiêu đâu chỉ là thủ đoạn của phi tần.
Nghĩ đến người tỳ nữ dung mạo tầm thường kia, sắc mặt phụ hoàng càng thêm tệ: "Nếu không thích Triệu Tiệp dư thì cuốn xéo về lãnh cung đi! Trẫm không thiếu ngươi một đứa con gái! Tuổi còn nhỏ mà lòng dạ nham hiểm, quả nhiên giống như con tiện tỳ đó!"
5
Khương Ninh ở lại cung của Triệu phi được nửa tháng, lần xuất hiện tiếp theo là khi nàng bị nhị hoàng tử – con của Thục phi – đánh cho một trận tơi bời.
Khi ta đến nơi, cả đám người đã làm ầm ĩ trước mặt phụ hoàng. Khuôn mặt Khương Ninh bầm tím, trên trán còn có một vết rách dài.
Câu chuyện này thật buồn cười. Khương Ninh coi thường Triệu phi, muốn tìm cho mình một "mẫu thân" quyền thế hơn.
Kiếp trước, nàng được ta bảo vệ quá chu đáo, hầu như chưa từng quen biết các phi tần trong hậu cung. Bây giờ nhìn thấy Thục phi mặc cung y rực rỡ, trang sức ngọc bích, lại có cả một đoàn hầu hạ theo sau, nàng lập tức chạy đến nhận bà ta làm mẫu thân.
Nếu Thục phi không có con, có lẽ bà sẽ mềm lòng. Nhưng bà ta lại có một Ngũ hoàng tử nổi tiếng vô pháp vô thiên.