Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục Minh Huy không nghĩ tới Sư Âm sẽ đi.
Điều này, theo cách nhìn của anh, là hoàn toàn vô lý.
Khi người hộ công xuất hiện trong phòng bệnh của anh, nói rằng mình là người được Sư Âm mời đến để chăm sóc anh, anh cũng không hề sinh nghi. Anh chỉ lo lắng Sư Âm có phải có việc gấp gì không, nếu không cô không nên đi mà không kịp nói với anh lấy vài câu giải thích.
Hơn nữa, lại là vào thời khắc mấu chốt đôi mắt anh sắp hồi phục thị lực.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Trước đây khi hai người ở chung, anh có nghe Sư Âm đề cập một vài chuyện gia đình. Anh biết mẹ cô đã chết bệnh, và vài năm sau cha cô cưới vợ mới, cũng sinh con. Lúc đó cô đã mười tám, mười chín tuổi, khó mà hòa nhập vào gia đình mới của cha, đơn giản dọn ra ngoài ở một mình. Mấy năm nay, cô hầu như không qua lại với cha.
Cho nên, có thể nào là bên phía cha cô xảy ra chuyện gì?
Lục Minh Huy muốn gọi điện thoại hỏi một câu.
Hộ công giúp anh gọi số của Sư Âm, nhưng mãi không có người nhấc máy.
Anh không còn cách nào, chỉ có thể kiên nhẫn chờ đợi, hy vọng Sư Âm sau khi xử lý xong công việc có thể nhắn cho anh một tin nhắn, để anh yên tâm.
Nhưng không có…
Mãi mãi, không có…
Cô giống như biến mất vào hư vô, cho đến ngày hôm sau anh tháo băng gạc, vẫn không thấy bóng dáng, càng không có bất kỳ cuộc gọi hay tin tức nào.
“Y tá, cô có thấy bạn gái tôi không?” Lục Minh Huy hỏi y tá tháo băng gạc cho anh.
Y tá nghĩ một lát: “Cô gái tóc dài, đeo khẩu trang đó à?… Không, hôm nay cô ấy không tới.”
Lục Minh Huy nhíu mày không nói nữa.
Không thấy Sư Âm, niềm vui do hồi phục thị lực mang lại cũng không khỏi giảm đi hơn một nửa. Anh tiễn hộ công đi, một mình đi xử lý thủ tục xuất viện, sau đó ngồi trên ghế nghỉ ngơi ở tầng một, lặng lẽ nhìn người đến người đi bên cạnh.
Tóc dài… Đeo khẩu trang…
Bệnh viện có rất nhiều phụ nữ đều phù hợp hai đặc điểm này.
Nhưng anh đã ôm cô, đã hôn cô, có thể phán đoán ra hình thể và chiều cao của cô. Huống chi anh còn nhận ra giọng nói của cô, chỉ cần Sư Âm xuất hiện trước mặt anh, anh không có lý do gì không nhận ra.
Thời gian, từng chút từng chút trôi đi.
Lục Minh Huy đã chờ ở tầng một rất lâu, rất lâu…
Anh hy vọng khi Sư Âm đến bệnh viện, ánh mắt đầu tiên là có thể thấy anh. Chỉ là, anh vẫn luôn không chờ được người mình muốn gặp.
Vì sao Sư Âm còn chưa tới?
Cô yêu anh như vậy, không có lý do gì không tới. Cho dù trong nhà có chuyện quan trọng, cũng không nên ngay cả một cuộc điện thoại, một tin nhắn cũng không dành cho anh.
Lục Minh Huy trong lòng ngày càng nôn nóng, anh lo lắng Sư Âm đã xảy ra chuyện.
Giống như vụ tai nạn xe hơi trước khi anh bị mù, thật là một tai bay vạ gió. Liệu sự cố bất ngờ như vậy có giáng xuống đầu Sư Âm không?
Nghĩ đến khả năng này, cả trái tim Lục Minh Huy thắt lại.
Bởi vì không liên lạc được với cô, anh đã bắt đầu không kiểm soát được mà suy nghĩ lung tung, cảm xúc nóng nảy, khó có thể bình tĩnh.
Khi anh đang bị sự lo âu và bồn chồn giày vò nặng nề, ý niệm đột nhiên xoay chuyển, anh lại nghĩ đến một khả năng khác—
Sư Âm có lẽ đã về nhà rồi?
Đặt bánh kem, cắt trái cây, chỉ còn chờ anh về nhà, để cho anh một bất ngờ?
Nắm chặt ngực Lục Minh Huy tức khắc thả lỏng. Anh đứng lên, không hề do dự, sải bước đi về phía ngoài bệnh viện.
Mật mã khóa điện tử, vẫn luôn không thay đổi.
Anh mở cửa nhà, phát hiện trong nhà sáng sủa sạch sẽ, không dính bụi trần. Trên bàn bày một bó hoa tươi lớn, màu sắc rực rỡ dường như đang chúc mừng anh trở về. Một cái bánh kem bơ dâu tây nhỏ xinh đặt bên cạnh, đè góc tấm thiệp chúc mừng.
Lục Minh Huy đi qua, chậm rãi rút ra tấm thiệp chúc mừng in hoa màu hồng nhạt kia. Chữ viết trên đó quyên tú, chỉ có một câu:
“Nguyện anh tương lai mỗi một ngày, hạnh phúc an khang.”
Lục Minh Huy nhìn dòng chữ này, rất lâu, rất lâu, cố gắng xuyên qua chữ viết, nhìn ra chủ nhân của nó là một người như thế nào.
“Sư Âm.” Anh khàn giọng mở miệng gọi tên cô, rồi sau đó lại lớn tiếng hơn: “Sư Âm! Em có ở đây không?!”
Căn phòng trống rỗng, không người đáp lại.
Anh đi vào nhà bếp, bệ bếp sạch sẽ, rác cũng đã được đổ đi. Anh lại đi vào phòng ngủ, đệm giường được trải chỉnh tề, áo ngủ đặt trên giường, dường như đã chuẩn bị sẵn sàng cho anh trở về.
Anh không thay áo ngủ, bước chân dồn dập lại đi thư phòng, ban công, phòng vệ sinh. Hai phòng một sảnh đơn giản bị anh tìm kiếm vội vã một lần, không có!
Không tìm thấy Sư Âm, thậm chí ngay cả một tia dấu vết từng tồn tại của cô cũng không tìm thấy!
Cái ly cô uống nước, đôi dép lê bằng bông cô đi, tập thơ cô quen lật xem, anh không tìm thấy gì cả!
Thứ duy nhất còn lại, ước chừng là chiếc bình hoa thủy tinh mà họ cùng nhau mua dưới lầu, cùng với bó hoa thơm ngát rực rỡ kia trên bàn.
Lục Minh Huy lại một lần nữa đi đến bên bàn ăn, xem lại tấm thiệp chúc mừng kia một lần nữa, lại một lần nữa…
Anh không khỏi tự hỏi mình, anh đã làm sai điều gì?
Sư Âm, vì sao em rời bỏ anh?
Lục Minh Huy ngồi trên ghế sofa suốt đêm. Anh rõ ràng đã hồi phục thị lực, giờ phút này lại có một loại ảo giác mù lòa, tựa như lại lần nữa rơi vào bóng tối, sờ không rõ phương hướng, càng tìm không ra đáp án—
Sư Âm, em vì sao phải đi?
Anh sai ở chỗ nào sao?
Lục Minh Huy thậm chí còn nằm mơ trên ghế sofa. Trong mộng, Sư Âm vội vàng trở về vào nửa đêm, vừa vào cửa liền xin lỗi anh—
“Thực xin lỗi, thực xin lỗi, em có việc trì hoãn, điện thoại cũng không cẩn thận làm mất, cho nên bây giờ mới trở về.”
Và sự bất mãn đầy rẫy của anh, đều tan thành mây khói vì cô trở về. Nhưng anh lại không muốn để cô quá thoải mái, vì thế giống như một cậu bé con ngây thơ oán giận nói: “Trở về rồi sao? Anh còn tưởng em không cần anh.”
“Sao em có thể làm như vậy được?” Sư Âm cười với anh, đưa tay kéo anh từ trên ghế sofa tới, khuyên dỗ: “Đi thôi, về phòng ngủ đi, là em không tốt, lần sau em nhất định không như vậy nữa…”
Giấc mộng này rất chân thật.
Chân thật đến mức anh dường như có thể cảm nhận được độ ấm hơi thở của cô, gần như không có khác biệt với hiện thực. Giọng nói cô ôn nhu, lòng bàn tay cô mềm mại, giọng cô khi dỗ anh luôn một nửa bất đắc dĩ một nửa ý cười…
Chính là khi Lục Minh Huy hồi tưởng khuôn mặt cô, lại là mơ hồ không thôi
Vì thế anh liền biết, đây quả thật là một giấc mộng.
Sư Âm cũng không có trở về.
Mới bắt đầu một tuần, Lục Minh Huy không biểu hiện ra bất kỳ điều gì dị thường.
Trừ đêm đầu tiên anh ngủ trên ghế sofa, mấy ngày sau đó, anh vẫn ăn cơm như thường lệ, ngủ như thường lệ, đi công ty xử lý thủ tục từ chức, gọi điện thoại liên hệ bạn bè đồng học liên hoan, hơn nữa bắt đầu khôi phục rèn luyện, làm cho mình một cái thẻ tập gym.
Lục Minh Huy là một người kiêu ngạo.
Anh chưa bao giờ chủ động theo đuổi ai, càng sẽ không tốn sức đi níu kéo ai. Theo anh thấy, cảm tình quan trọng nhất chính là tự tại. Nếu có bất kỳ sự miễn cưỡng nào, đều sẽ không đạt được niềm vui. Lòng tự tôn của anh cũng không cho phép mình đi hạ mình cầu cạnh.
Tuần này, anh thuyết phục chính mình, chờ Sư Âm hồi tâm chuyển ý.
Và một tuần sau, anh đi ngang qua cửa hàng hoa dưới lầu tiểu khu mà trước kia thường xuyên cùng Sư Âm ghé thăm, ma xui quỷ khiến đi vào…
Chủ cửa hàng hoa nhận ra anh, vừa thấy anh liền cười chào hỏi: “Lâu rồi không thấy cậu đến, trước nghe bạn gái cậu nói cậu đi chữa mắt, xem ra bây giờ đã khỏe rồi? Hôm nay muốn mua hoa gì đây?”
Lục Minh Huy cảm thấy có thứ gì đó đang phồng lên trong lồng ngực, một loại cảm xúc từ sâu thẳm mãnh liệt trào lên. Anh theo bản năng nén lại hô hấp, phát hiện sự nhẫn nại của mình đã đến cực hạn.
Anh thuyết phục không được bản thân mình!
Anh cũng không chờ được cô trở về!
“Cô ấy…” Lục Minh Huy cố gắng khắc chế cảm xúc, thần sắc bình tĩnh nói: “Cái loại mà cô ấy thường mua đó, giúp tôi gói một bó.”
“Được.”
Chủ cửa hàng hoa cười khanh khách gói cho anh một bó hoa, không lấy tiền anh.
“Coi như là quà tôi chúc mừng cậu xuất viện.” Chủ cửa hàng hoa nói như thế.
Lục Minh Huy nói lời cảm ơn rồi rời đi.
Trên đường về nhà, anh không khỏi nghĩ: Ngay cả người xa lạ còn nguyện ý vì sự bình phục của tôi mà tặng quà, Sư Âm, em đâu? Em tặng cho anh cái gì? Quà em tặng cho anh, chính là hoàn toàn biến mất khỏi thế giới của anh sao?
… Anh đồng ý sao?
Trong lòng Lục Minh Huy, dâng lên lửa giận, càng có hận!