Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Có lẽ anh sớm nên hận cô!
Chỉ là anh vẫn luôn cố gắng tìm đủ loại lý do cho cô! Lý do gia đình cô có việc gấp, lý do cha mẹ cô đã định ra một cuộc hôn nhân tốt hơn cho cô, lý do cô gặp tai nạn không liên lạc được với anh, lý do cô mất trí nhớ nên đã quên anh sạch sẽ!
Biết rõ những lý do này đều khiên cưỡng và không thể tin được, anh cũng không muốn nghĩ cô là một người phụ nữ bạc tình bạc nghĩa!
Chính là hiện tại, đối mặt hiện thực đi, Lục Minh Huy, Sở Âm chính là người bạc tình bạc nghĩa! Cô ấy chính là không chịu trách nhiệm! Cô ấy không rên một tiếng liền rời đi, ngay cả một lời tạm biệt cũng không có, cô chính là đối xử với mày như vậy! Cô ấy không yêu mày!!!
Tức giận, căm hận, phẫn uất… Đủ loại cảm xúc cắn nuốt lòng anh, Lục Minh Huy bắt đầu hận!
Cho nên, tình huống hiện tại không giống nhau.
Anh không thể vì yêu mà cúi đầu, nhưng vì hận, có gì không thể đâu?
Rốt cuộc anh hận cô a, anh muốn trả thù cô, cho nên muốn tìm được cô, cũng liền trở thành chuyện đương nhiên.
Vì thế Lục Minh Huy gọi điện thoại cho bạn gái cũ, hỏi cô ấy hộ công là từ công ty gia chính nào đến, chỉ cần biết tên công ty, là có thể tra được số chứng minh thư và địa chỉ liên hệ của hộ công này.
Bạn gái cũ kinh ngạc vô cùng. Bởi vì cô ấy chưa từng thuê hộ công, lúc trước vốn định thuê, nhưng sau khi hai người cãi nhau một trận lớn, cô ấy liền không quản việc này nữa.
Lục Minh Huy cúp điện thoại, một mình ngồi trong phòng khách, cười lạnh.
À…
Rất tốt, Sư Âm, hiện tại em tội được nâng thêm một bậc!
Manh mối bị cắt đứt, Lục Minh Huy lại lần nữa trở nên giống như một con ruồi không đầu. Có khi cảm xúc bị dồn vào tuyệt cảnh, anh thậm chí nghĩ đến việc báo cảnh sát.
Việc này xác thật có thể làm được.
Anh hoàn toàn có thể nói có người giả mạo hộ công lừa gạt lòng tin của anh, còn trộm đi nhẫn của anh. Xét về số tiền bị mất, hoàn toàn đủ để lập án.
Một khi báo cảnh sát, cảnh sát sẽ rất nhanh tìm ra tung tích của Sư Âm, nhưng sau đó nên giải quyết thế nào?
Cho nên, đây không phải là một biện pháp tốt…
Trời đầy mây.
Tầng mây đen tối dày đặc bao phủ bầu trời, tầng tầng lớp lớp, đè bầu trời xuống rất thấp, làm người ta cảm thấy đặc biệt phiền muộn.
Dự báo thời tiết nói hôm nay sẽ có mưa.
Lục Minh Huy không mang ô, tiện tay nắm lấy chìa khóa xe liền ra cửa. Anh hẹn một người từ văn phòng điều tra tư nhân, là bạn bè giới thiệu, nghe nói năng lực nghiệp vụ cũng không tệ, ngày thường giúp giới nhà giàu bắt gian phu tìm tiểu tam, có khi cũng phụ trách tìm kiếm thú cưng bị lạc.
Lục Minh Huy trước kia cảm thấy công việc này thật buồn cười, không ngờ có một ngày chính mình cũng biến thành khách hàng của họ.
Xe chạy ra không lâu, liền gặp đèn đỏ.
60 giây đếm ngược, đối với Lục Minh Huy đang nôn nóng mà nói dài đằng đẵng như một thế kỷ. Anh mở radio, giết thời gian gian nan này. Radio truyền đến tiếng ca thâm tình:
“Mỗi lần cách xa em,
Anh lại thua cuộc trong im lặng.
Mỗi lần rời khỏi vòng tay ấm áp ấy ấy,
nỗi đau như không thể tan biến.
Hương vị của tình yêu —
Giờ phút này, anh mới thật sự hiểu…”
Tiếng ca không thể làm cảm xúc của Lục Minh Huy tốt hơn, ngược lại làm anh càng thêm bực bội.
Anh đưa tay muốn đổi đài, lúc này, radio lại truyền ra giọng nữ quen thuộc: “Cảm ơn thính giả 2582 điện báo, bài hát này gửi đến các khán thính giả đang nghe radio, hy vọng nghe được tiếng ca này, các bạn có thể thu hoạch được tâm trạng tốt cả ngày hôm nay, quên đi mọi phiền não…”
Động tác của Lục Minh Huy dừng lại.
Anh khó tin nhìn chằm chằm radio, nghe không sót một chữ nào, tỉ mỉ lắng nghe— không sai, quả thật là giọng cô ấy!
Sự vui mừng tột độ lấn át sự kinh ngạc. Anh nghe thêm một lát, xác định tên chuyên mục và tên radio, sau đó mở điện thoại tìm kiếm địa chỉ đài phát thanh. Nơi đó thế nhưng không xa nơi anh ở, lái xe mười phút là có thể đến.
Lục Minh Huy lập tức thay đổi phương hướng, đi thẳng đến đài phát thanh.
Anh bỗng nhiên có một cảm giác mây mù tan biến thấy trăng sáng, càng có một loại khoái cảm đại thù sắp được báo! — Sư Âm, mặc cho em chạy đến chân trời góc biển thì thế nào? Ông trời đều đứng về phía anh! Lần này xem em còn trốn kiểu gì!
Lục Minh Huy thừa nhận tâm lý mình có chút quá mức ấu trĩ, nhưng cảm xúc thay đổi quá nhanh quả thật làm người ta khó có thể giữ được lý trí.
Anh lái xe đến đài radio, chỉ đích danh muốn tìm Sư Âm, lại được báo cho biết, Sư Âm mấy ngày nay xin nghỉ.
Đoạn anh nghe được trên xe, chẳng qua là tiết mục radio phát lại.
Biết được tin tức này, Lục Minh Huy tức khắc giống như quả bóng cao su xì hơi, chỉ có thể ủ rũ rũ rượi trở lại trong xe… Ban đầu, anh đã dồn hết sức lực, cho dù Sư Âm không chịu gặp anh, anh cũng muốn ở chỗ này chờ đến khi cô ra. Nhưng đối phương lại nói Sư Âm xin nghỉ, hơn nữa, không rõ là nghỉ mấy ngày.
Lục Minh Huy cảm thấy mình đã bỏ lỡ thời cơ tốt nhất. Thất vọng, phiền muộn, lại xen lẫn sự mong đợi và hướng tới vài ngày sau, đủ loại cảm xúc trộn lẫn trong lòng, lăn qua lộn lại, phiền không chịu được.
Mấy ngày liền khí trời cũng dường như đối nghịch với anh. Trên đường trở về, bắt đầu lách tách lịch đổ mưa, càng rơi xuống càng lớn.
Anh mới vừa rửa xe xong.
Lục Minh Huy bực bội lái xe về nhà, đỗ xe ở bãi đỗ dưới lầu, sau đó đội mưa to chạy vào chung cư.
Cửa thang máy vừa lúc sắp đóng lại, anh tăng tốc độ vài bước đi vào. Mấy người trong thang máy tự giác hơi tránh ra một chút không gian. Lục Minh Huy tìm vị trí đứng vững, đưa tay phủi phủi bọt nước trên tóc.
Mặc dù chạy rất nhanh, trên người khó tránh khỏi bị ướt một chút.
Thang máy chậm rãi đi lên.
Trừ tiếng kẽo kẹt thỉnh thoảng phát ra, xung quanh im ắng.
Lục Minh Huy nhận thấy một cô bé trong thang máy, thường xuyên đánh giá anh, nhìn qua chỉ khoảng bảy tám tuổi, đeo cặp sách. Có một phụ nữ nắm tay cô bé, hẳn là mẹ cô bé.
Cô bé nhìn Lục Minh Huy, lại nhìn một người phụ nữ trẻ tuổi khác đứng trong một góc thang máy, ánh mắt mơ hồ qua lại giữa anh và người phụ nữ trẻ tuổi kia, làm Lục Minh Huy cảm thấy có điểm không hiểu.
Một lát sau, cô bé hỏi người phụ nữ trong góc: “Chị ơi, sao chị không che ô cho anh ấy? Anh ấy ướt hết rồi kìa.”
Lục Minh Huy nhìn người phụ nữ kia.
Cô cúi đầu, tóc dài che khuất hai má, lại đeo khẩu trang, cho nên không thấy rõ khuôn mặt. Giờ phút này nghe thấy giọng cô bé, cô càng cúi đầu thấp hơn, không có một câu đáp lại.
Cô bé lại tò mò hỏi: “Các anh chị cãi nhau sao?”
Mẹ cô bé rốt cuộc có phản ứng, không kiên nhẫn kéo cánh tay con gái: “Mỗi con nói nhiều, chuyện người lớn con nít ít xen vào.”
Lúc này, thang máy vừa lúc dừng lại, người mẹ nắm con gái đi ra khỏi thang máy.
Lục Minh Huy nghe thấy cô bé kia vẫn ngây thơ hỏi: “Mẹ ơi, tại sao chị kia không nói chuyện? Giọng chị ấy nói chuyện rõ ràng dễ nghe như vậy…”
Cửa thang máy, chậm rãi khép lại.
Tiếp tục đi lên.
Trong không gian chật hẹp, chỉ còn lại một người đàn ông, một người phụ nữ.
Lục Minh Huy hồ nghi nhìn chằm chằm người phụ nữ này.
Cô rất trẻ, cũng rất tái nhợt. Da thịt cổ trắng nõn dường như có thể nhìn thấy mạch máu màu xanh nhạt. Cơ thể mảnh khảnh hơi run rẩy, hai tay nắm chặt cán ô màu xám, chiếc ô cùng với cơ thể cô, cũng đang hơi run rẩy nhẹ.
Đinh ——
Tầng lầu đã đến.
Nhưng người đàn ông và người phụ nữ trong thang máy, ai cũng ngưng mọi hoạt động như hóa thành tượng đá.
Ngay lúc cửa thang máy sắp đóng lại lần nữa, Lục Minh Huy nhấn nút mở cửa, hỏi đối phương: “Cô đi tầng nào?”
Người phụ nữ như bị anh dọa, run lên một cái, rồi sau đó hơi cứng đờ bước ra khỏi thang máy, và đi càng lúc càng nhanh, cuối cùng giống như trốn chạy hướng về phía cạnh nhà anh.
Lục Minh Huy, chậm rãi đuổi kịp cô.
Cô nhất định căng thẳng đến tột độ, cho nên ngay cả động tác đơn giản như lấy chìa khóa ra khỏi túi cũng làm không xong. Chìa khóa rầm một tiếng rơi trên mặt đất, cô chật vật nhặt lên, nhưng ngón tay run rẩy đến mức không thể cắm chìa khóa chính xác vào lỗ khóa.
Lục Minh Huy đã chạy đến sau lưng cô, không nói một lời, chỉ là trầm mặc nhìn cô mở cửa.
Sự tồn tại của anh, dường như tạo thành áp lực cực lớn đối với cô, đến nỗi chìa khóa lại một lần nữa rơi trên mặt đất!