[Ngôn tình có H] Hoa Baby - Ngoại Truyện

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Ngày đi lãnh giấy kết hôn, thời tiết xám xịt, trời đầy mây, còn có sương mù nên cũng không được xem là ngày đẹp.


Điều này đều phải trách Lục Minh Huy, ai bảo anh ấy không chịu chờ thêm một ngày nữa.


Sư Âm ngồi trong xe Lục Minh Huy, nhìn chằm chằm hai cuốn sổ màu đỏ trong tay, trong lòng cảm giác quái quái.


Rõ ràng cô nên cảm thấy vui mừng, nhưng… mọi chuyện xảy ra quá nhanh, không có cảm giác chân thật lắm, đến nỗi cảm xúc có chút không theo kịp cốt truyện. Cuối cùng, cô nhìn giấy hôn thú thuộc về mình, ngây ngốc nói một câu: “Tóc mái em dài quá.”


Sớm biết phải chụp ảnh, cô nên cắt tóc mái trước rồi.


“Kem che khuyết điểm, hình như thoa hơi ít…”


Trong ảnh chụp, vết bớt trên mặt cô vẫn có thể nhìn ra được.


“Nếu quá hai tháng nữa mới đăng ký thì tốt rồi…”


Như vậy, cô liền có thể đi thử phẫu thuật loại trừ vết bớt lần nữa, chụp ảnh cũng có thể xinh đẹp hơn một chút…


Những lời lẩm bẩm của Sư Âm đều bị Lục Minh Huy làm ngơ. Anh cao hứng phấn chấn, khuôn mặt cũng hồ hởi đến mức phát sáng. Nhân lúc chờ đèn đỏ, anh mở ứng dụng du lịch trên điện thoại, hỏi Sư Âm: “Tuần trăng mật muốn đi thành phố nào? Hay là chọn một hòn đảo chơi?”


Sư Âm nghĩ nghĩ, không có chủ ý, hỏi Lục Minh Huy: “Anh có muốn đi địa phương nào không?”


“Chủ yếu xem em, anh mặc kệ đi nơi nào cũng giống nhau, chỉ cần có một cái giường là được.” Lục Minh Huy nói, nhếch khóe miệng cười cười: “Không có giường, thật ra cũng không sao.”


Sư Âm: “…”


Cô nhỏ giọng oán trách: “Ban ngày ban mặt, anh nói bậy bạ gì vậy…”


Đèn đỏ vẫn đang đếm ngược.


Lục Minh Huy quay đầu lại hôn cô, thấp giọng nói bên tai cô: “Anh cái gì cũng chưa nói, nhưng Âm Âm khẳng định có suy nghĩ bậy bạ.”


Sư Âm thoáng chốc mặt đỏ bừng, cắn môi, hướng ánh mắt ai oán nhìn Lục Minh Huy. Người đàn ông này trước kia rất anh tuấn đẹp trai, sao bây giờ lại như vậy, như vậy…


Nói hạ lưu thì có vẻ hơi nghiêm trọng, nói lưu manh giống như đang chỉ trích. Sư Âm đắn đo nửa ngày, buồn bã thốt ra một câu: “Cứ giống như không được ăn no vậy…”


Lục Minh Huy nhếch khóe miệng, khẽ cười.


Quả thật ăn không đủ no, loại chuyện này một khi khai đầu, liền sẽ tham không biết chán, khó mà thỏa mãn.


Đèn đỏ chuyển xanh.


Anh nắm tay lái tiếp tục chạy, tầm mắt chăm chú nhìn phía trước, từ từ chuẩn bị tương lai của anh và cô: “Khi hưởng tuần trăng mật, có thể thuận tiện chụp ảnh cưới. Hôn lễ nếu em không muốn làm, chúng ta liền không làm. Nhà anh bên này không có nhiều người, làm tiệc rượu phỏng chừng cũng rất khó gom đủ một bàn người. Nhưng vẫn cần thông báo với ba mẹ anh, bọn họ hiện tại đều ở nước ngoài, chuyện này tạm thời không vội, chờ họ về nước, anh lại giải thích với họ…”


Lục Minh Huy liếc nhìn cô một cái, cười như không cười hỏi: “Nếu ba mẹ anh hỏi hai chúng ta làm sao quen biết, anh liền nói, sức hấp dẫn của con trai họ quá lớn, hàng xóm nữ chủ động nhào vào trong ngực, còn anh thì sức kiềm chế tương đối kém, liền thuận nước đẩy thuyền tiếp nhận.”


Sư Âm đỏ mặt phản bác: “Anh nói bậy.”


“À, anh nói bậy?” Lục Minh Huy cười trêu cô: “Vậy em nói làm sao giải thích? Khai báo đi, thích anh bao lâu rồi? Ngày thường ở sát vách, không phải nghe lén động tĩnh trong phòng anh chứ?”


Mặt Sư Âm càng hồng hơn, cảm thấy anh nói không đúng, lại cảm thấy anh nói không sai, sốt ruột biện giải: “Em không có! Là anh luôn làm ồn! Cái, cái phòng đó cách âm, vốn dĩ đã không tốt rồi…”


Lục Minh Huy đặc biệt thích bộ dáng cô sốt ruột, cảm thấy cô mặt đỏ tai hồng thật đáng yêu. Vừa lúc lại gặp đèn đỏ, anh dừng lại, ôm người trong lòng tới hôn thêm hôn nữa.


Có lẽ anh thật sự quá thích cô, hôn môi ngược lại giống uống rượu độc giải khát, càng uống càng khát. Lại nghe thấy hơi thở cô rối loạn, tiếng ưm ư nhẹ nhàng hừ ra từ khoang mũi, mang theo vài tia nhu mị, anh liền càng thêm nhịn không được.


Lục Minh Huy nhéo mạnh một cái vào chỗ thịt mềm bên hông cô, giọng khàn khàn nói: “Thật muốn nhanh lên về đến nhà.”


“Anh lái xe cẩn thận…” Sư Âm đẩy anh ra, che lại khuôn mặt mình đang nóng lên.


Lục Minh Huy cuối cùng cũng ngoan ngoãn lái xe.


Tốc độ lại âm thầm tăng nhanh lên.


Sư Âm yên lặng ôm mặt, nhìn cảnh phố lùi lại ngoài cửa sổ xe.


Những cảnh sắc cực nhanh đó làm cô nhớ lại chuyện cũ.


Kỳ thật không có gì không thể nói, chỉ là có một số chuyện, luôn cần một cơ hội, còn cần một chút dũng khí.


Cô do dự mở miệng: “Có lẽ… Mẹ anh chắc là còn nhớ em.”


“Hửm?” Lục Minh Huy liếc nhìn cô một cái.


Sư Âm nói: “Hồi trước ở Bạch Thành, chúng ta ở cùng một tòa nhà… Anh cao hơn em hai khóa, trên dưới học không thường gặp nhau, nhưng em thường xuyên gặp mẹ anh, bà là bác sĩ, có lần em nửa đêm sinh bệnh sốt cao, mẹ em còn qua nhà anh lấy thuốc.”


Dừng một chút, cô lại nói: “Em đi làm phẫu thuật bỏ vết bớt, cũng là mẹ anh giới thiệu bệnh viện. Lúc đó vết bớt cũng đậm màu hơn giờ, diện tích cũng lớn hơn… Lúc mới làm phẫu thuật xong, vảy trên mặt thực sự rất đáng sợ. Buổi tối ở cầu thang em còn dọa đến anh, anh hình như không nhớ rõ…”


Một khi đã mở miệng, những câu nói tiếp theo cũng thuận lý thành chương.


Cô nói tiếp: “Lúc ấy, người lớn trong tiểu khu đều khen anh, nói anh thành tích tốt, tính cách tốt, tương lai nhất định có tiền đồ. Trong trường học cũng có rất nhiều cô gái thích anh. Khi em mới tới nơi này làm việc, liền nghe người ta nói anh cũng ở bên này, nhưng em không nghĩ tới… không nghĩ tới, đi thuê nhà thế mà cũng sẽ gặp được anh, lại trùng hợp như vậy, ở sát vách.”


Cô nhịn không được ngẩng đầu xem Lục Minh Huy.


Tầm mắt anh vẫn chăm chú nhìn phía trước, thần sắc bình tĩnh, không có phản ứng gì.


Sư Âm trong lòng hồ nghi, thầm nghĩ mình nói nhiều như vậy, sao lại không phản ứng gì đâu?


“Ngày anh xuất viện trở về, em nghe thấy anh cãi nhau với bạn gái, em… em rất lo lắng, nhưng không biết nên giúp anh như thế nào, sốt ruột quá nên nói dối luôn, em không cố ý.”


“Sau đó cũng từng nghĩ tới muốn nói cho anh sự thật, nhưng tính tình anh lúc đó lại không tốt… Em không dám nói.”


“Em không nghĩ tới anh sẽ nói thích em, em cho rằng anh chỉ là vì sinh bệnh, cho nên có chút ỷ lại em… À, em không phải không muốn bị anh ỷ lại, em là… em không biết, em không biết nên hình dung cảm giác này thế nào…”


“Anh có thể tới tìm em, trong lòng em kỳ thật rất vui, nhưng là, cũng sẽ sợ hãi… Em khó coi, không muốn làm anh thất vọng, cũng không muốn cùng anh đi ra ngoài, để người khác dùng ánh mắt khác thường nhìn anh. Bạn bè và đồng nghiệp anh sẽ âm thầm nói sau lưng, vì sao Lục Minh Huy lại tìm một người bạn gái xấu như vậy?”


Sư Âm nói tới đây, liền nhịn không được cúi đầu, rất là chua xót.


“Nếu không, em lại đi thử làm phẫu thuật. Kỳ thật trước kia bác sĩ cũng kiến nghị rồi, cần làm thêm vài lần mới có thể hoàn toàn làm sạch sẽ, chỉ là em không thích… Lòng mang hy vọng chờ đợi vảy đóng rồi bong ra, sau đó lại thất vọng phát hiện những dấu vết kia vẫn còn… Khẩu trang chỉ cần mấy đồng tiền, so với phí phẫu thuật thì tiện hơn nhiều.”


Cô tự giễu cười.


Lục Minh Huy vẫn không phản ứng.


Sư Âm nói xong những lời đã muốn nói bấy lâu, cũng không lên tiếng nữa, an tĩnh ngồi trong xe, xem cảnh sắc đang dần lùi lại ngoài cửa sổ.


Sự trầm mặc vẫn luôn tiếp tục cho đến khi đến tiểu khu họ cư trú.


Lục Minh Huy đỗ xe xong, Sư Âm lại bắt đầu băn khoăn. Hiện tại đã đăng ký kết hôn, hai người xem như vợ chồng, vậy là ở nhà cô, hay là ở nhà anh đây?


Cô đang định mở miệng hỏi Lục Minh Huy, anh lại bỗng nhiên áp lại, đè cô vào ghế xe vừa hôn vừa xoa! Tay cũng thò vào trong quần áo!


Sư Âm sợ hãi, vội vàng đẩy anh: “Không… Không được, sẽ bị thấy…”


Hơi thở Lục Minh Huy không xong, sức lực cũng lớn đến dọa người: “Chỗ này là góc chết, sẽ không có người đi qua… Anh đều sắp nghẹn nổ rồi, không tin em sờ thử…”


Anh nắm lấy tay cô liền đi xuống, Sư Âm túng quẫn đến cực điểm, dùng sức rút cũng không thể rút tay về được.


“Anh, anh sao luôn luôn… Anh buông ra!…”


“Cái này sao có thể trách anh?” Lục Minh Huy buông tay cô ra, nhưng lại không buông tha cơ thể cô, một mặt thở phì phò hôn cô, một mặt khàn giọng oán giận: “Em cũng không nghe xem chính mình nói những lời này, không phải cố ý câu hồn anh, muốn mạng anh sao…”


Anh nâng mông cô lên, kéo quần lót xuống, vuốt ve chỗ đó vài phát cho ra nước rồi đâm vào.


“Em không có…” Sư Âm có chút không chịu nổi kích cỡ của anh, hai mắt trở nên sương mù mênh mông: “Đều là anh… Chính anh tìm lý do lung tung! A… Nhẹ thôi…”


Không có đủ màn dạo đầu, bên trong so với ngày thường còn khó vào hơn, nhưng cơ thể hai người dường như trời sinh phù hợp, rất nhanh trở nên ướt nóng dính nhớp.


Lục Minh Huy dường như muốn bù đắp những năm tháng sai lầm của hai người, so với bình thường càng thêm vội vàng lại thô bạo. Va chạm không có nhịp điệu, nhưng lần sau luôn hung hăng hơn nhịp trước. Đến chỗ sâu nhất kia, sự mê ly trong mắt cô gái càng khiến anh phát cuồng.


“Âm Âm… Âm Âm…”


Anh thở dốc bên tai cô, thâm tình hôn cô.


Sư Âm ban đầu còn cố kỵ đây là bên ngoài, khắc chế không dám ra tiếng. Sau đó thật sự chịu không nổi, ôm cổ anh mơ mơ màng màng rên rỉ. Cơ thể không chịu bị khống chế mà co rút mãnh liệt, phía dưới ướt đến rối tinh rối mù, cô khóc đến giọng nói khản đặc luôn…


Trận hoan ái này quá mức kịch liệt, đến nỗi sau đó, cô được Lục Minh Huy ôm xuống xe.


Nhưng mà chuyện vẫn chưa dừng lại ở đó, bởi vì sau khi về nhà, cô lại bị ôm lên giường…


Lục Minh Huy đang dùng chính cơ thể và thể lực của mình để nói cho cô: Tình yêu của anh dành cho cô, sâu đậm đến mức nào.



Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo