Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sư Âm cảm thấy trái tim mình, cũng giống như chiếc chìa khóa này, sắp bị đập cho vỡ tan tới nơi!
Cô dù thế nào cũng không ngờ, cô bé ngẫu nhiên gặp trên đường trước đó, lại cũng ở chung cư này, hơn nữa hôm nay còn nhận ra mình!
Lục Minh Huy nhất định đã sinh nghi.
Nhưng cô căn bản không biết nên giải thích thế nào, cô thậm chí không dám nhìn vào mắt anh! Cô không thể đối mặt với anh!
Cô run rẩy cúi xuống muốn nhặt chìa khóa lên lần nữa, nhưng chìa khóa đã bị người đàn ông nhặt lên trước một bước, đưa qua—
Sư Âm cắn chặt môi, nhận lấy chìa khóa từ tay anh. Trong lòng hoảng loạn đến mức nước mắt sắp rơi ra. Cô lại lần nữa thử mở cửa, lần này rốt cuộc thành công! Cô nhanh chóng mở cửa đi vào, đang định đóng cửa, trên khung cửa nhà cô lại đột nhiên chắn ngang một bàn tay to, cùng lúc đó, giọng nói trầm thấp của người đàn ông vang lên bên cạnh cửa: “Nói cảm ơn.”
Sư Âm kinh hoàng tột độ, không khỏi hoảng loạn ngẩng đầu nhìn về phía anh.
Lục Minh Huy nhìn chằm chằm cô, lại lần nữa lặp lại: “Anh giúp em nhặt chìa khóa, em nên nói cảm ơn với anh.”
Tim cô đập nhanh muốn nhảy ra khỏi cổ họng, cô làm sao dám nói chuyện? Chỉ cần phát ra âm thanh, đồng nghĩa với việc nói cho Lục Minh Huy thân phận của cô!
“Nói, cảm ơn.” Giọng Lục Minh Huy càng thêm trầm thấp, mang theo một luồng hơi lạnh lẽo. Cơ thể anh cũng phủ tới trước, dường như cô không nói ra một chữ, anh liền sẽ xé nát cô!
Sư Âm sợ hãi tột độ. Cô mắt đỏ hoe, nghẹn ngào nhỏ giọng nói: “Cảm… Ơn…”
Đùng!
Lục Minh Huy đột nhiên đẩy cửa ra!
“A!…” Sư Âm không kịp phòng bị, phát ra một tiếng kêu nhỏ!
Giây tiếp theo, cửa chống trộm bị đóng lại một cách mạnh bạo, còn cô bị người đàn ông hung hăng đè vào trên tường!
“A…” Sư Âm sợ đến mức nhắm mắt lại, lại sợ Lục Minh Huy thấy mặt mình, trong tình thế cấp bách cô ôm chặt lấy khẩu trang!
Nhưng hành động đầu tiên của Lục Minh Huy, lại là xoay cả người cô lại, sau đó xé váy rồi đánh vào mông cô!
“A!… A… A…” Sư Âm bị đánh ngốc, trong lòng vừa sợ hãi vừa tủi thân, khóc đến rối tinh rối mù: “Hu hu hu…”
Lục Minh Huy sắp bị cô chọc phát điên rồi! Nghe thấy cô khóc, chẳng những không có thương xót, càng thêm giận không thể át!
“Cảm thấy mình rất biết trốn phải không? Ở ngay cạnh nhà anh, xong còn trốn anh, đùa giỡn anh rất vui sao?!”
Anh bắt lấy một bàn tay cô, giả vờ muốn gỡ chiếc nhẫn trên ngón tay đó, hung tợn nói: “Nếu không cần anh nữa, còn giữ nhẫn của anh làm gì? Trả lại anh!”
“Không được!” Cô luống cuống giãy giụa bảo vệ chiếc nhẫn trên ngón áp út của mình: “Không cần! Đó là nhẫn của em! Anh tặng cho em, chính là của em!”
Cô không còn gì cả, chỉ còn chiếc nhẫn này.
Lục Minh Huy nghe cô nói như vậy, trong lòng vừa tức giận, lại vừa đau khổ, châm chọc nói: “Em còn nhớ rõ đây là nhẫn tôi tặng em? Vậy em chạy cái gì? Lại đi lừa gạt đàn ông khác mua nhẫn cho em sao?”
Sư Âm hai tay che mặt, khóc đến vô cùng khó chịu: “Em lớn lên khó coi, em khó coi!”
Lục Minh Huy mắng cô: “Ai nói em khó coi? Anh nói rồi sao?”
Sư Âm khóc lóc không nói lời nào.
Lục Minh Huy kéo tay cô: “Bỏ tay ra.”
Sư Âm không chịu.
Lục Minh Huy nói: “Vậy tôi liền lột quần em.”
Sư Âm vẫn khóc, không có nửa điểm ý định bỏ tay ra.
Lục Minh Huy cũng không khách khí với cô, thật sự bắt đầu lột quần lót cô. Vừa rồi đã xé váy, hiện tại lột quần càng thêm thuần thục, trực tiếp đẩy xuống mắt cá chân, sau đó nhấc chân giẫm lại, đồng thời ôm eo cô nhấc cô lên. Chiếc quần lót nhỏ nhắn, đáng thương, mỏng manh, có viền ren kia, liền cứ thế rơi xuống sàn nhà.
Sư Âm rốt cuộc không rảnh khóc nữa, buông đôi tay đang che mặt ra, bắt đầu đẩy anh đấm anh: “… Anh không biết xấu hổ!”
Lục Minh Huy nới quần, kéo xuống khóa kéo, nâng lên một cái chân trắng tuyết của cô liền muốn hướng vào trong đâm.
“Cần mặt sao? Anh hiện tại chỉ muốn em.”
Dục vọng sưng to gân xanh quấn quanh, sớm đã không thể nhịn được nữa. Giờ phút này không mang theo bất kỳ màn dạo đầu nào đột nhiên xuyên vào, làm cơ thể hai người đều có một khoảnh khắc cứng đờ.
Thật sự quá lâu không làm rồi.
Lục Minh Huy cắn chặt răng, trán chảy ra mồ hôi mỏng. Cô khẩn trương giảo đến anh cả người tê dại: “Chặt quá… Em thả lỏng một chút…”
Sư Âm nằm trên vai anh rơi nước mắt. Cảm giác bị lấp đầy làm cô vừa kinh vừa sợ, chỉ dám hô hấp nhỏ giọng: “Quá, quá lớn, anh ra ngoài đi…”
Lục Minh Huy nghe thấy giọng nũng nịu của cô, sự bực bội trong lòng cuối cùng cũng tan đi hơn nửa. Anh chẳng những không đi ra ngoài, ngược lại nâng lên chân còn lại của cô, ôm trọn cô vào trong ngực, chậm rãi đẩy đưa trong u mật.
Tư thế này quá mức kích thích, cho dù tốc độ thả chậm, mỗi cú cũng đều thâm nhập đến đỉnh điểm nhất.
Tiếng khóc thút thít của cô dần dần trở nên kiều mị. Anh nhịn không được đi tìm môi cô, muốn cùng cô giao hòa sâu hơn. Khẩu trang thật sự vướng víu, anh không rảnh tay, đơn giản dùng răng cắn, sau đó kéo xuống.
Sư Âm lập tức quay mặt đi, e sợ bị anh thấy nửa khuôn mặt có vết bớt kia.
Lục Minh Huy quấn lấy cô hôn môi, bên trên môi lưỡi giao nhau, bên dưới cứ vậy mà đâm thẳng. Cơ thể cô vì thế mà lên xuống phập phồng, Sư Âm rất nhanh chịu không nổi, thất thanh khóc kêu đến mức ướt cả người anh.
Lục Minh Huy ôm cô đi vào phòng ngủ, đặt cô lên giường, không còn thương xót nữa mà còn đại khai đại hợp hung hăng đòi lấy. Khoảnh khắc cuối cùng, anh xoay mặt cô lại, hôn mạnh lên vị trí vết bớt, tức giận nói: “Vì chút dấu đen này, em dám chạy.”
Sư Âm mở đôi mắt ướt át ra, hơi khí xuân sắc còn chưa rút đi. Ánh mắt cô mê ly và bàng hoàng, dường như chỉ dựa vào bản năng giữ chặt anh, sau đó khẽ nhếch cái miệng nhỏ tới gần, lại lần nữa hôn môi Lục Minh Huy.
Hôn đến mơ mơ màng màng, hôn đến kiều suyễn thở phì phò, sau đó lại cùng anh làm thêm một lần, thẳng đến thân thể mệt mỏi, Sư Âm mới rốt cuộc cũng chịu thua mà ngủ thiếp đi.
Không biết qua bao lâu, Sư Âm mở to mắt.
Cả người cô bủn rủn, mơ hồ nằm trên giường một hồi lâu, mới nhớ lại đã xảy ra chuyện gì.
Trong lòng cô tức khắc kinh ngạc, không thể tin được chính mình thế nhưng sẽ… Những hình ảnh dâm mỹ kia từng màn hiện lên trong đầu, làm cho Sư Âm không nhịn được đỏ mặt. Đang định đứng dậy, lại phát hiện hai chân mình bị người trói lại!
Bên tai truyền đến giọng nói đắc ý của người đàn ông: “Xem em còn chạy kiểu gì.”
Sư Âm: “…”
Đã làm đến như vậy, cô sao có thể chạy được nữa?
Cô ủy khuất mím môi, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Anh giúp em cởi ra đi…”
Giọng cô vừa ngọt vừa mềm, cho dù nói chuyện bình thường cũng mang theo vài phần kiều khí tự nhiên, huống chi hiện tại làm nũng với anh, còn là dùng hết sức lực.
Đổi lại ngày thường, Lục Minh Huy sớm nên chịu không nổi, nhưng hiện tại tâm vững như tường thành.
Anh chỉ mặc một chiếc quần cộc, tùy tiện lục tung khắp phòng cô, không biết đang tìm vật gì.
Chân Sư Âm bị trói chặt, cô thử kéo dây trói, nhưng nó trói rất chặt, cô căn bản không gỡ được.
Sư Âm ủy khuất nhìn về phía Lục Minh Huy: “Anh đang tìm cái gì vậy?”
“Chứng minh thư, sổ hộ khẩu…” Lục Minh Huy kéo tủ quần áo ra, không khách khí quay cuồng bên trong: “Sau đó đi kết hôn, anh cũng không tin có giấy hôn thú mà em còn có thể chạy.”
Sư Âm yên lặng cắn môi: “…”
Lục Minh Huy lấy ra khỏi tủ quần áo một chiếc áo sơ mi quen mắt. Anh híp mắt nhìn nhìn, rồi sau đó cười lạnh một tiếng, ném chiếc áo sơ mi đó lên giường: “Nhẫn coi như anh tặng, còn áo sơ mi thì sao? Chẳng lẽ tự mình bay vào tủ quần áo em? Trộm của anh một đống đồ vật còn chạy, đây là đạo lý gì?!”
Sư Âm sắc mặt đỏ lên, đuối lý đến mức một câu cũng không nói nên lời.
Lục Minh Huy tìm một vòng, không tìm được thứ mình muốn, trở lại trên giường đè cô hôn mấy ngụm, ép hỏi cô: “Chứng minh thư và sổ hộ khẩu ở đâu?”
Sư Âm lắp bắp nói: “Em… em lớn lên khó coi…”
Dường như đang nhắc nhở anh, bảo anh hãy suy nghĩ kỹ lại một chút.
“Em mắt mù cho nên cảm thấy khó coi.” Lục Minh Huy bình tĩnh nhìn chăm chú vào vết bớt trên mặt cô: “Âm Âm, mắt anh không mù.”
Sư Âm nghe xong, trái tim vội vàng đập lên, như ngày đầu tiên thấy anh, tim đập giống như đang bị hàng loạt mũi tên đâm vào người.
Lục Minh Huy: “Cuối cùng cho em một cơ hội nữa, chứng minh thư và sổ hộ khẩu ở…”
“Ở túi xách sau cửa!” Sư Âm trả lời trước khi anh nói hết câu, sau đó ôm chặt cổ anh: “… Chứng minh thư, sổ hộ khẩu, còn có thẻ ngân hàng và thẻ bảo hiểm xã hội của em, toàn bộ đều ở đó, đều cho anh.”
Lục Minh Huy sửng sốt, khóe miệng mỉm cười, bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc dài của cô gái, thấp giọng nói: “Đột nhiên ngoan như vậy sao…”
Lông mi Sư Âm khẽ run, tình cảm như sông dài mênh mông kích động trong ngực. Giờ phút này, cô quá khao khát cùng anh da thịt thân cận, vì thế nhỏ giọng nói: “Em… em muốn, làm thêm một lần nữa.”
Lục Minh Huy hôn lên, nói: “Anh cũng vậy.”
“Chờ một chút… Anh, anh cởi trói cho em đã…”
“Không cần, như vậy… cũng khá tốt.”
“A…”
Rất lâu sau, Sư Âm cảm thấy Lục Minh Huy đã thay đổi.
Trước khi kết hôn, khoảng khắc anh thích nhất là được nghe cô đọc thơ cho anh nghe. Sau khi kết hôn, anh thích nhất nghe cô đọc bảng chữ cái…