Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vu Thấm đứng đó có chút ngập ngừng, đành đưa mắt ngắm nhìn những dãy siêu xe hào nhoáng.
Có nhân viên tưởng cô muốn mua xe, ân cần mời lái thử, cô vội xua tay, còn chưa kịp nói gì.
"Ái chà, đến cửa hàng 4S hẹn hò cơ à."
Cô không ngờ lại gặp Lưu Lâm ở đây: "Cô cũng xin nghỉ à?"
Lưu Lâm khoác tay người đàn ông bên cạnh: "Bạn trai tôi bảo tôi đến chọn xe cùng anh ấy, hết cách, đành phải xin nghỉ thôi. Còn người ấy nhà cô đâu?"
Vu Thấm chớp mắt, lời nói dối tùy tiện lúc trước sắp bị vạch trần, não bộ cô chạy hết công suất: "À, xe bạn trai tôi bị quẹt xước, tôi đi cùng anh ấy qua đây một chuyến."
Lưu Lâm cười khẩy, rõ ràng là không tin, làm việc bao lâu nay chưa từng thấy cô nhắc đến bạn trai nào: "Không dẫn tôi qua chào hỏi một tiếng à, là cái anh đứng ở quầy lễ tân kia hả?"
"..."
Nhìn theo tầm mắt cô ta, quả nhiên là Chu Lục Cảnh, hình như anh đang điền giấy tờ gì đó, không chú ý đến bên này.
Chắc cũng sẽ không đi về phía này đâu.
Vu Thấm to gan hẳn lên, nhưng giọng vẫn lí nhí: "Đúng rồi, đẹp trai không? Bọn tôi quen nhau lâu rồi, tính anh ấy khiêm tốn nên không nói với đồng nghiệp."
Khóe miệng Lưu Lâm cứng đờ: "Không nhìn ra nha, đã là chủ xe Ferrari thì tiện quá, bọn tôi cũng đang muốn mua xe, hay là để chúng tôi tham khảo ý kiến anh nhà cô chút nhé?"
"Cái này... cái này chắc không cần đâu, anh ấy không thích người lạ làm phiền."
"Bạn cô à?"
Giọng nói trầm ấm vang lên.
Anh đến từ lúc nào vậy!
Vu Thấm chỉ muốn mổ bụng tự sát ngay tại chỗ.
Lưu Lâm thấy cách ăn mặc như công nhân của người đàn ông, nhếch môi khinh thường: "Anh là bạn trai của Vu Thấm đấy à, xe sửa xong chưa?"
Chu Lục Cảnh sững người, quay sang nhìn cô gái bên cạnh đang nhíu mày cầu xin, khuôn mặt vì bối rối mà đỏ bừng, trông tội nghiệp vô cùng.
Anh cảm thấy mình đúng là Bồ Tát chuyển thế.
Vu Thấm đã chuẩn bị sẵn tinh thần bị bóc mẽ ê chề, bả vai bỗng nhiên được ai đó ôm lấy, mặt nghiêng áp vào lồng ngực anh.
Trong khoảnh khắc, không phân biệt được là tiếng tim ai đang đập.
"Ừ, bị một cô ngốc không biết lùi xe quẹt trúng, qua đây dặm lại sơn."
???
Từ góc độ này nhìn lên, đường xương hàm của người đàn ông gãy gọn tự nhiên, Vu Thấm không màng đến tiếng tim đập thình thịch của mình nữa: "Rõ ràng là một chị gái đáng yêu mà."
Chu Lục Cảnh cụp mắt, cười khẽ: "Vậy sao."
"Nhìn thế này, đúng là cũng khá đáng yêu."
Lưu Lâm cứ như bà thím đầu ngõ thích buôn chuyện: "Anh mặc bộ này, là mới từ công ty qua à? Anh làm nghề gì thế?"
Dù sao cũng là đồng nghiệp, người lớn với nhau không tiện xé rách mặt, thường ngày chỉ đấu đá ngầm, lúc này thấy Lưu Lâm hỏi đến cùng, ánh mắt Vu Thấm lạnh xuống: "Liên quan gì đến..."
"Bảo vệ."
Lưu Lâm quét mắt nhìn anh từ trên xuống dưới: "Tôi bảo mà, thuê xe chắc đắt lắm nhỉ."
"Thuê?" Chu Lục Cảnh bật cười: "Tôi còn chưa đến mức phải đi thuê."
Lưu Lâm bị ánh mắt của anh nhìn cho chột dạ: "Tiền trả góp xe cũng không rẻ đâu, lương bảo vệ có đủ không đấy."
"Ông già ở nhà có bảo hiểm hộ nghèo lo rồi."
Vu Thấm hoàn toàn không chen lời vào được, nhìn người đàn ông nói dối mà mặt không đỏ tim không đập, thật muốn giơ ngón tay cái cho anh.
Lưu Lâm nhìn họ với vẻ không thể tin nổi vài giây, bạn trai bên cạnh hối thúc nên đành phải đi trước.
Hơi ấm trên vai biến mất, Vu Thấm lặng lẽ lùi sang bên cạnh nửa bước: "Cái đó... tiền sơn lại hết bao nhiêu ạ?"
Điện thoại Chu Lục Cảnh rung lên, nhớ tới lời nhân viên nói phí sửa chữa đã có bảo hiểm chi trả hết rồi.
Vu Thấm thấy anh không để ý đến mình mà bỏ đi nghe điện thoại, không nhịn được lườm bóng lưng anh một cái cháy mắt.
Chỉ là cái lườm này bị người đàn ông bắt quả tang tại trận.
Chu Lục Cảnh nói vào điện thoại một câu "đến ngay", gập máy lại, hứng thú nhìn cô: "Sao? Khó chịu à?"
"Không không không, tôi đâu dám ạ đại ca, hết bao nhiêu tôi chuyển cho anh."
Chu Lục Cảnh: "Cộng thêm phí diễn vai bạn trai cô ban nãy nữa, để về tôi tính lại rồi báo cô sau."
Còn phải tính nữa á?
Khoan đã, đóng giả bạn trai cũng tính tiền sao?
Vu Thấm cảm thấy mình cứ như cây hẹ ngoài ruộng, chỉ chờ người ta đến cắt.
Xe phải để lại tiệm 4S một ngày, ngoài cửa lại đỗ một chiếc xe khác, cô có chút ngơ ngác.
Thời buổi này bạn của trai đẹp toàn đi xe sang thế này hả?
Động tác mở cửa của Chu Lục Cảnh khựng lại, quay đầu hỏi cô: "Lát nữa đi đâu không?"
Vu Thấm đứng ở cửa, thành thật khai báo: "Về nhà, anh đừng lo, anh cứ đi làm việc đi, tôi tự bắt xe về."
Chu Lục Cảnh xoay người, bước lại gần cô, đáy mắt vương nét cười lười biếng: "Ý của tôi là nhắc nhở cô, đừng có nghĩ đến chuyện quỵt nợ đấy, bạn gái à."
Tai Vu Thấm nóng bừng, đặc biệt là khi nghe thấy hai chữ "bạn gái".
Người đàn ông trước mặt ngồi lên xe rồi phóng đi thẳng.
Người ngồi ghế lái liếc nhìn ra sau: "Chu công tử đi tham gia Kế Hoạch Đổi Đời mà còn có em gái đi cùng cơ à, xinh phết nhỉ."
Chu Lục Cảnh cúi đầu châm thuốc, liếc nhìn gương chiếu hậu, cười nhạt: "Chỉ là đầu óc không được tốt lắm."