Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đồng nghiệp trong công ty đều đã biết cô có người yêu, lại nhìn đầu sỏ gây chuyện đang thong thả tô son: "Lại còn đi Ferrari cơ đấy."
Tin tức truyền thẳng đến tai Thẩm Như, cô bạn thân làm bên bộ phận vận hành của cô.
"Được lắm, có người yêu mà không thèm nói với tao tiếng nào, cuối tuần dẫn ra mắt xem nào."
Đông người, Vu Thấm không cách nào giải thích, kéo tay áo cô bạn bảo bớt mồm bớt miệng lại.
"Thế thì khéo quá, người ấy nhà tôi cuối tuần cũng rảnh, hay là chúng ta tụ tập bữa nhé?"
Lưu Lâm nở nụ cười "thân thiện" nói tiếp: "Chắc hẳn bạn trai cô cũng là khách quen của Vân Đỉnh, chúng ta đến đó ăn đi."
Vân Đỉnh, nhà hàng 5 sao.
Vu Thấm cảm thấy đau đầu: "Không cần đâu, anh ấy bận lắm, chắc không có thời gian."
Thẩm Như vẫn chưa biết chuyện đấu đá ngầm của hai người này, ngây thơ hỏi lại: "Tao là bạn thân nhất của mày mà cũng không rảnh á?"
"Đúng đấy, để đi ăn với mọi người, tôi cũng phải bảo bạn trai tôi trích thời gian ra đấy."
Sắp tan làm, đồng nghiệp khác xong việc cũng hóng chuyện quay đầu nhìn lại.
Vu Thấm lúc này vô cùng hối hận về lời nói dối ban đầu.
Nhiều cặp mắt nhìn vào như thế, cô không biết từ chối thế nào, chắc chắn không thể đi Vân Đỉnh, ví cô cháy đến nơi rồi.
"Đến... đến nhà ăn đi, bạn trai tôi không thích những chỗ gò bó."
Cùng lắm thì nhờ Chu Lục Cảnh đóng giả bạn trai lần nữa, trước mắt không thể để mất mặt được.
Giây sau điện thoại vang lên.
Chính là Chu Lục Cảnh.
Đón nhận ánh mắt của mọi người, cô nhắm mắt làm liều, bóp giọng nũng nịu: "Cục cưng à, có chuyện gì thế?"
"..."
Chu Lục Cảnh đang dựa vào ghế sofa, nghi ngờ mình gọi nhầm số, xác nhận đi xác nhận lại mấy lần mới mở miệng: "Mấy giờ tan làm, chở tôi đi lấy xe."
"Em sắp tan làm rồi, anh chịu khó đợi người ta chút nha."
"Cô quên uống thuốc à?"
"Dạ vâng, vậy không gặp không về nhé."
"..."
Chu Lục Cảnh chân dài, ngồi ở ghế phụ chiếc Golf của cô có chút chật chội không duỗi được chân: "Vừa nãy trong điện thoại có ai kề dao vào cổ cô à?"
Nghe là biết giọng điệu của thánh cà khịa rồi.
Vu Thấm nuốt nước bọt, dè dặt nói: "Đại ca, thương lượng chuyện này chút nhé."
Chu Lục Cảnh nhìn bộ dạng nuốt nước miếng của cô: "Muốn ngủ với tôi à?"
"..."
"Cũng không hẳn, anh chưa có bạn gái đúng không?"
"Chưa."
"Vậy có thể đóng giả bạn trai tôi thêm lần nữa được không, chỉ một ngày thôi, tôi trả lương cho anh."
Chu Lục Cảnh như nghe được chuyện thú vị lắm, giọng điệu cà lơ phất phơ: "Tôi ấy à, coi trinh tiết còn quan trọng hơn cả mạng sống, diễn làm bạn trai cô thì phải tính phí theo giờ đấy."
Vu Thấm cảm giác mình như phú bà, tự bê đá ghè chân mình, đúng là tốn tiền tiêu tai.
"Anh cũng biết điều kiện gia đình tôi rồi đấy, yên tâm tuyệt đối sẽ không có bất kỳ hành vi sàm sỡ nào với thân thể anh đâu, giảm giá chút đi."
Chu Lục Cảnh bị chọc cười, lại phải cố nén xuống.
Rốt cuộc là cái đồ ngốc ở đâu ra thế này, cũng thú vị phết.
Coi như làm việc thiện tích đức, lỡ đâu ông già nhà anh hôm nào đẹp trời lại tha cho anh.
"Được thôi, đến lúc đó nếu cô không kiềm chế được, giá qua đêm tính gấp đôi."
"..."
Thẩm Như mua nguyên liệu nấu ăn, hừng hực khí thế chạy tới: "Bạn trai mày đâu?"
"Chắc đang trên đường tới."
Lưu Lâm và bạn trai cô ta đã đến từ sớm, cũng khách sáo mang theo ít đồ ăn sẵn, lúc này đang ngồi trên sofa dính lấy nhau.
Vu Thấm kéo cô bạn thân kể tóm tắt lại sự tình.
"Diễn kịch á!?" Thẩm Như trợn tròn mắt.
Cô vội bịt miệng bạn lại, may mà hai người kia không nghe thấy.
Một lát sau, chuông cửa vang lên.
Chu Lục Cảnh mặc bộ đồ bảo vệ, cả người trông vừa lười biếng lại vừa tinh anh: "Đến muộn, cổng có người gây sự."
Vu Thấm gật đầu, mời mọi người vào ăn cơm, chỉ muốn nhanh chóng kết thúc, dù sao thời gian là vàng bạc.
Trên bàn ăn, Lưu Lâm lại bắt đầu: "Không ngờ nghề nghiệp của anh Chu lại bình dân thế."
Chu Lục Cảnh dạng chân thoải mái: "Không bình dân bằng bạn trai cô."
Vu Thấm suýt thì phì cười, cắm cúi ăn cơm.
Người đàn ông hói đầu đối diện tưởng được khen, nhìn Chu Lục Cảnh thấy hơi quen quen nhưng cũng không nghĩ nhiều: "Cũng tàm tạm, tôi tốt nghiệp trường 211, hiện đang làm quản lý vận hành ở Trí Hằng, lương tháng cũng chỉ vài chục triệu thôi."
Sau đó lại tự giễu: "Tuần trước sếp bảo sẽ đề bạt tôi, chắc quay lưng đi là quên ngay ấy mà."
Nói một tràng dài, Chu Lục Cảnh cười cười, vẻ mặt đầy chiếu lệ: "Thế thì đúng là nhân tài không được trọng dụng rồi."
"Đã là gì đâu, để có không gian thăng tiến, bạn trai tôi còn học thêm thạc sĩ tại chức, trường 985 đấy, không biết anh Chu tốt nghiệp trường nào?"
Chu Lục Cảnh đặt đũa xuống, lười nhác ngước mắt lên: "Tôi 1m85."
"..."
Bạn trai Lưu Lâm cao chưa đến 1m70, chiêu này thâm thật sự.
Thẩm Như cuối cùng cũng ngửi thấy mùi thuốc súng giữa hai cặp đôi. Lưu Lâm rõ ràng là không tin đồng nghiệp mình có người yêu, lại còn tranh thủ khoe khoang bạn trai mình "hơn người một bậc".