Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lại nhớ đến chuyện Vu Thấm vì sĩ diện mà thuê bạn trai giả này, cô không nhịn được bưng miếng dưa hấu lên, xem một màn kịch hay miễn phí.
Vu Thấm nín cười đến nội thương, khó khăn lắm mới ăn xong bữa cơm, chỉ muốn đuổi khách về, ai ngờ Lưu Lâm còn mang cả board game đến chơi.
Trên sofa, Vu Thấm chẳng có chút hứng thú nào, lôi điện thoại ra nhắn tin bảo Chu Lục Cảnh về trước.
Chữ còn chưa gõ xong.
"Tôi nghe Vu Thấm nói, hai người quen nhau lâu rồi hả."
Cô nhịn hết nổi rồi: "Quen nhau bao lâu, có liên quan gì đến cô Lưu không nhỉ, hay là cô không muốn thấy người khác tốt đẹp?"
Nghe thấy tiếng nói, Chu Lục Cảnh nhướng mi mắt, cứ tưởng cô nhóc này là quả hồng mềm dễ bắt nạt, không ngờ cũng biết xù lông lên.
Tầm mắt di chuyển xuống dưới, hôm nay cô mặc váy voan cổ chữ V, rõ ràng đang tức giận, gương mặt bầu bĩnh trẻ con, trông có vẻ hung dữ kiểu mèo con, lồng ngực đang phập phồng nhè nhẹ.
Cũng không nhỏ đâu.
Lưu Lâm bị chọc trúng tim đen, cũng chẳng thèm giả vờ ngây thơ nữa: "Cũng không đến mức đó, một bảo vệ lái Ferrari, ai mà tin, cô bảo anh ta là bạn trai cô, nhưng trên bàn ăn hai người cứ như người lạ ấy, lần gần nhất hôn nhau là bao giờ?"
"..."
Vai cô sụp xuống, dao đâu? Cô muốn chém người.
Thẩm Như nghe cũng phát cáu: "Người ta hôn nhau bao giờ liên quan quái gì đến cô, quản cho tốt lão người yêu hói đầu của cô đi, giờ thì cút cút cút... Vãi chưởng."
Vu Thấm đang trong trạng thái ngơ ngác tột độ, trên môi bỗng nhiên nóng lên.
Đầu lưỡi Chu Lục Cảnh liếm nhẹ qua khóe miệng: "Vừa xong."
"..."
Cô bỏ tiền thuê bạn trai, xong rồi còn bị người ta chiếm tiện nghi à?
Vụ này tính thế nào cô cũng lỗ nặng!
Mọi người đã về trước, Vu Thấm tiễn anh xuống lầu, trong lòng không giấu được chuyện, dứt khoát hỏi thẳng: "Vừa nãy làm gì mà hôn tôi! Tôi phải trừ năm trăm!"
Thời gian đợi thang máy hơi lâu, rõ ràng chỉ ở tầng ba, nếu là trước kia Chu Lục Cảnh đã mất kiên nhẫn đi thang bộ rồi.
Nhìn con số nhảy từ mười mấy tầng xuống, anh lấy điếu thuốc ngậm vào miệng: "Rẻ thế á?"
Rẻ sao?
"Không được hút thuốc." Vu Thấm đang bực mình.
Động tác Chu Lục Cảnh hơi khựng lại, nhếch môi lấy điếu thuốc xuống: "Không hút thuốc thì tôi làm gì." Nói xong đầu ngón tay gõ nhẹ lên mu bàn tay cô gái: "Hôn cái nữa nhé?"
"..."
Người đàn ông nghiêng đầu, mắt cười ẩn ý, tim Vu Thấm lúc này bỗng đập nhanh liên hồi.
Vừa định nói chuyện thì cách đó không xa vang lên tiếng chó sủa.
Con chó Alaska nhà hàng xóm chạy ra hành lang.
Hồi bé Vu Thấm từng bị chó cắn, trước mặt lại là giống chó to, sợ quá cô cứ thế lùi dần sang bên cạnh.
Chu Lục Cảnh mặc kệ cô dựa vào người mình, cánh tay cô gái vô tình hay cố ý chạm vào thắt lưng anh, yết hầu anh chuyển động, ánh mắt càng lúc càng thâm trầm.
Mẹ kiếp.
Con chó mà không đi, là anh "phản ứng" đấy.
Cúi đầu nhìn, cô đang quay lưng về phía anh, đỉnh đầu tóc đen mềm mại, chóp mũi thoang thoảng mùi dầu gội đầu nhè nhẹ.
Đột nhiên phát hiện ra trinh tiết có cần hay không cũng chả quan trọng lắm.
May mà cửa bên cạnh mở ra, hàng xóm dắt chó vào nhà.
Vu Thấm thở phào nhẹ nhõm, hoàn toàn không phát hiện ra cảm xúc dâng trào trong đáy mắt người đàn ông, bước vào thang máy, lấy điện thoại ra: "Anh tính xong chưa, giờ tôi chuyển khoản cho anh."
Chu Lục Cảnh dời tầm mắt khỏi mặt cô, vì ý nghĩ ban nãy mà cau mày bực bội, nói bâng quơ: "Chưa được phép đã hôn cô, tôi đuối lý, không lấy tiền nữa."
"Tiền sửa xe cũng không lấy?"
"Ừ."
Thế là cô được "xài chùa" à?
Não bộ chạy một vòng, cuối cùng đưa ra kết luận, vì một nụ hôn mà miễn phí toàn bộ.
Vu Thấm chớp mắt, khóe miệng không kìm được cong lên: "Theo ý này, nếu hôn thêm cái nữa, có phải anh còn phải bù tiền cho tôi không?"
"..."
Cái ý tưởng quái gở bất chợt của cô thành công chọc cười Chu Lục Cảnh.
Tâm trạng bực dọc lúc nãy tan biến sạch, anh gật đầu: "Ý kiến hay đấy."
Vu Thấm chỉ đùa chút thôi, không ngờ anh lại đồng ý, vừa định cười anh thì người đàn ông đã cúi người áp sát lại.
"Hôn vào đây, lương hai ngàn rưỡi của ông đây cho em tất."
"..."
Một bữa cơm khiến cô và Lưu Lâm cạch mặt nhau, gặp nhau cũng chẳng thèm chào hỏi.
Nhưng Vu Thấm lại cảm thấy cả người sảng khoái vô cùng.
Chỗ đậu xe cạnh phòng bảo vệ hôm nay không có Ferrari, cô yên tâm lùi xe.
Xuống xe mới phát hiện, chiếc Golf của cô chiếm dụng luôn chỗ của hai chiếc xe.
"Lên xe, lùi lại."
"..."
Chu Lục Cảnh không biết xuất hiện ở cửa phòng bảo vệ từ lúc nào, lười biếng nhìn cô.
Kể từ cuộc đối thoại mập mờ lần trước, Vu Thấm cứ nhìn thấy người này là lại đỏ mặt.
"Tôi có chắn đường xe khác đâu."
"Chắn mắt tôi, đưa chìa khóa đây."
Vu Thấm ngơ ngác đưa chìa khóa, nhìn anh giúp mình đỗ lại xe thẳng tắp hoàn hảo.
Hóa ra anh bảo vệ này bị chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế (OCD) à?