Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vu Thấm bán tín bán nghi: "Anh thuê ở đâu?"
Anh suy nghĩ một giây: "Cẩm Viên."
Khu đất đắt đỏ nhất thành phố, hèn gì không thuê nổi.
"Vậy ý của anh là?"
"Thương xót tôi vài ngày đi."
?
"Anh coi chỗ tôi là nhà nghỉ đấy à?"
Chu Lục Cảnh lắc đầu: "Tôi trả tiền thuê nhà cho em, hoặc dùng cách bù đắp khác cũng được."
"Bù đắp kiểu gì?"
Suy nghĩ của Vu Thấm vô cùng trong sáng, nhưng lúc này ánh mắt lại không tự chủ được liếc về cái chỗ không nên nhìn.
Người đàn ông mặc quần thể thao màu xám, dây buộc ở thắt lưng buông lỏng lẻo, chỗ nào đó nhô lên, vô cùng rõ ràng.
Chu Lục Cảnh chú ý đến ánh mắt của cô, khóe môi cong lên: "Muốn kiểu bù đắp này hả?"
Vu Thấm bừng tỉnh, quay người định bỏ đi, còn viện cớ: "Tự nhiên tôi đói bụng quá."
Chu Lục Cảnh giơ tay chắn ngay hướng cô định quay đi, tiếng cười khẽ bật ra từ cổ họng, vừa trầm vừa khàn: "Nhìn mà cũng thấy đói à?"
Hai má cô đỏ bừng, ánh mắt không biết nên đặt vào đâu: "Không có, tôi chỉ là thèm ăn thôi."
"..."
Trời ơi, giết cô đi cho rồi!
Vu Thấm không thể nào ở lại thêm được nữa.
Thấy cô định chạy, Chu Lục Cảnh nhíu mày, trực tiếp giam cô giữa hai cánh tay: "Ngốc thì thôi đi, sao đến háo sắc em cũng không biết hả?"
Tự nhiên hung dữ thế làm gì, cô là chính nhân quân tử băng thanh ngọc khiết mà.
Nghĩ vậy, ánh mắt cô lại liếc qua chỗ đó một cái: "Có khả năng là, chưa đủ hấp dẫn tôi."
Bên ngoài cửa, Vu Nhất Hiên gọi: "Chị, chị có trong đó không?"
Cô sững người. Nếu bị em trai phát hiện hai người cùng bước ra từ phòng tắm, cô có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa không sạch tội, đành nín thinh không dám lên tiếng.
Chu Lục Cảnh lần đầu tiên trong hai mươi lăm năm cuộc đời nếm mùi thất bại.
Anh không muốn bên cạnh cô có người đàn ông khác.
Xuất hiện ý nghĩ này, ít nhiều cũng có chút không ổn rồi.
Ánh mắt anh khẽ động, cúi người xuống sát cô: "Cậu ta như thế mà hấp dẫn được em sao? Chị ơi?"
Khoảng cách giữa hai người cực gần, chỉ cần nhích thêm chút nữa là chạm môi.
Vu Thấm cảm thấy mình sắp thiếu oxy, lại không thể cử động, ra sức giãy giụa: "Anh buông tôi ra..."
Yết hầu Chu Lục Cảnh trượt xuống, anh hôn lên môi cô. Không giống cái hôn hời hợt lần đầu, lần này anh trực tiếp cướp đoạt hơi thở của cô.
Não bộ cô đình trệ, à không, phải nói là đơ toàn tập.
Phản ứng lại rất nhanh, cô đẩy mạnh anh ra, mở cửa.
Vu Nhất Hiên đang áp tai vào cửa nghe ngóng, lúc này có chút xấu hổ, sau đó vẻ mặt đầy vẻ không thể tin nổi: "Chị, chị... sao mồm chị đỏ thế?"
Cậu thật sự không muốn nghĩ bậy đâu, nhưng mà tình huống này muốn không nghĩ bậy cũng khó.
Gương mặt Vu Thấm nóng như sắp bốc hơi, đầu lưỡi còn vương vị tanh ngọt, vẻ mặt cục mịch cố tìm lời giải thích.
Người đàn ông phía sau thong thả bước ra, trong mắt toát lên vài phần ngông cuồng hiếm thấy, như sợ người khác không biết vậy: "Anh làm đấy."
Cái tên này sao dám nói thế chứ, giờ cô có mười cái miệng cũng không giải thích nổi.
Ánh mắt Vu Nhất Hiên đảo qua đảo lại giữa hai người, giọng oang oang: "Em sẽ mách mẹ, chị yêu đương! Lại còn dẫn bạn trai về nhà!"
Đúng là đồ trẻ con, hở tí là mách mẹ.
Khoan đã.
Mẹ?
Chu Lục Cảnh đứng chôn chân tại chỗ, nhìn hai chị em trước mặt đang tranh giành điện thoại.
Đêm khuya, Vu Thấm trằn trọc không ngủ được, trong đầu toàn là hình ảnh nụ hôn kia.
Anh ấy có ý gì chứ.
Không phải anh ấy thích mình đấy chứ.
Thế sao không tỏ tình?
Chu Lục Cảnh trông cũng không ngốc, biết đâu sau này anh ấy sẽ đổi việc.
Hai người cùng nhau phấn đấu cũng không phải là không thể.
Càng nghĩ càng xa vời, bát tự còn chưa xem được một nét, mà sao cô đã lên kế hoạch cho tương lai rồi.
Bực bội trùm chăn kín đầu, đi ngủ.
Phòng khách thì lại đang chơi game cực sung.
Vu Nhất Hiên nhìn thao tác game của người đàn ông, mới đi được một nửa đã hai lần "Pentakill" (diệt sạch team địch).
Chỉ là cách di chuyển này càng nhìn càng thấy quen.
"Anh, ID game của anh là gì thế?"
"Chu Lục Cảnh." Anh đẩy nổ nhà chính, cảm thấy nhàm chán nên tắt luôn điện thoại.
"Chu Lục Cảnh top 1 server quốc gia ấy ạ?"
"Ừ."
Vu Nhất Hiên kích động cả người: "Anh là thần tượng của em đấy, không ngờ em lại được gặp người thật bằng xương bằng thịt!"
"Bé mồm thôi, đừng làm chị cậu thức giấc."
"Vâng ạ, anh rể."
Vẻ mặt Chu Lục Cảnh khựng lại, trong lòng bỗng thấy khoan khoái lạ thường, nhìn cậu em vợ hụt này cũng thuận mắt hơn hẳn: "Nick của anh, cho cậu đấy."
"Thật hay đùa thế ạ? Full tướng full skin luôn á?"
"Ừ."
Vu Nhất Hiên mắt đầy sùng bái, nhận được tài khoản và mật khẩu, cậu nôn nóng vào làm ngay một ván.
Chu Lục Cảnh chợt nhớ ra điều gì: "Cậu ở đây mấy ngày?"
"Chắc hai ba ngày thôi ạ." Nói xong cậu buột miệng: "Mẹ em bảo đang định giới thiệu đối tượng cho chị em đấy."
Không gian im lặng vài giây, chỉ còn nghe thấy tiếng hiệu ứng game.
Chu Lục Cảnh mím môi một cái: "Thật ra anh còn làm thêm nghề bác sĩ tâm lý."
"?"
"Ngoại trừ anh ra, chị cậu cứ nhìn thấy đàn ông khác là buồn nôn muốn ói, hay còn gọi là bệnh sợ đàn ông."
"..."