Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cuối tuần, vì đêm qua mất ngủ nên sáng nay gần mười giờ cô mới dậy.
Trên sofa chỉ còn em trai đang ngủ, bữa sáng đặt trên bàn đã nguội lạnh.
Chắc là Chu Lục Cảnh đã đi từ rất sớm.
Mặc quần áo chỉnh tề, cô định xuống lầu đi chợ.
Còn chưa ra khỏi cửa, sếp đã nhắn tin bắt sửa lại bản kế hoạch.
Cô làm ở công ty quảng cáo, chuyện làm việc vào ngày nghỉ đã thành cơm bữa.
Ngồi lì trước máy tính thêm nửa tiếng rồi cô mới vội vã ra ngoài.
Từ xa đã nhìn thấy Chu Lục Cảnh, anh không mặc đồng phục bảo vệ, dáng vẻ cà lơ phất phơ đang nói chuyện với người đối diện.
Mà người đứng đối diện anh, cô có quen.
Chủ tịch tập đoàn bất động sản Trí Hằng.
Bản kế hoạch cô vừa sửa chính là quảng cáo cho dự án bất động sản của công ty ông ấy.
Chỉ là sao cảm giác hai người này trông thân thiết thế nhỉ.
"Này, không nhận ra tôi nữa à?"
Vu Thấm hoàn hồn, phát hiện Chu Lục Cảnh đang nhìn mình.
"Chào buổi sáng." Ánh mắt chạm phải người bên cạnh, theo phép lịch sự cô chào: "Chào Chu tổng ạ."
Bảo vệ Chu nhướng mày: "Cũng không cần phải khách sáo thế đâu."
Chu Vĩ Lâm trừng mắt nhìn con trai: "Người ta gọi tao, cái công ty game rách nát của mày cũng xứng được gọi một tiếng Chu tổng à?"
Mọi người đang nói cái gì vậy?
Vu Thấm ngơ ngác nhìn họ, sếp tổng Trí Hằng thân thiện thế này sao.
Chu Lục Cảnh coi như không nghe thấy, giọng lười biếng: "Dậy muộn thế."
Vành tai cô nóng lên, trong đầu nhảy ngay ra nụ hôn trong phòng tắm tối qua, thật sự không thể ở lại thêm được nữa: "Tôi đi mua thức ăn đây, hai người... hai người cứ nói chuyện tiếp đi."
Chu Lục Cảnh thu lại tầm mắt từ bóng lưng cô gái, đầu lưỡi đá nhẹ vào má trái: "Nếu ông rảnh quá thì trực thay tôi một hôm đi, tôi có việc."
"Giờ biết đi làm thuê khổ rồi chứ gì, khởi nghiệp còn khổ hơn thế này nhiều, mau đóng cửa cái công ty game đó đi, về Trí Hằng giúp tao."
"Thế thì khác gì đi làm thuê đâu."
"Mày..." Chu Vĩ Lâm bị chọc tức đến quen rồi, lùi một bước nói: "Được, không về Trí Hằng cũng được, khởi nghiệp cũng chả sao, nhưng ít nhất mày cũng phải tìm một cô bạn gái đi chứ."
Chu Lục Cảnh cười cười: "Có rồi đó."
"Ở đâu?"
"Vừa bị ông dọa chạy mất rồi."
"..."
Vốn được nghỉ hai ngày cuối tuần, tối thứ bảy lại vinh dự nhận thông báo mai phải tăng ca.
Vu Thấm ngồi ở chỗ làm nhìn bản kế hoạch trong tay, càng nghĩ càng thấy sai sai.
Mở Baidu lên gõ tên Chu Vĩ Lâm.
Thông tin hiện ra rất phức tạp, đứng tên vô số bất động sản, cô di chuột bấm vào mục người thân liên quan.
Ánh mắt khựng lại.
Con trai: Chu Lục Cảnh.
!!!
Bình tĩnh, lỡ đâu trùng tên trùng họ thì sao.
Bấm vào tên Chu Lục Cảnh.
Thông tin trên Baidu rất ít, không có ảnh, chỉ có tuổi.
Kéo chuột xuống dưới, bắt được một thông tin quan trọng: Người giữ vị trí Top 1 server Liên Minh Huyền Thoại suốt 5 năm liền.
Tan làm cô nôn nóng chạy ngay về nhà.
Vu Nhất Hiên đang xem tivi trên sofa.
"Trò chơi em chơi tên là gì?"
Vu Nhất Hiên nhớ ra gì đó lại phấn khích: "Chị, tối qua anh rể cho em nick của ảnh rồi."
"Anh rể...?"
"Đúng rồi, nick này top 1 server đấy, bán được mấy chục nghìn tệ lận, thế mà anh rể cho thẳng em luôn."
"..."
Cô lờ mờ đoán ra được gì đó.
Điện thoại báo tin nhắn, Chu Lục Cảnh hỏi cô số tài khoản Alipay là bao nhiêu.
Vu Thấm gửi số qua.
Ngay sau đó Alipay nhận được một khoản tiền.
Con số này mà bảo là không trả nổi tiền nhà á.
Vu Thấm chuyển trả lại hơn một nửa số tiền.
Màn hình điện thoại hiện lên thông báo đối phương đã chặn Alipay của cô.
Vu Nhất Hiên không thấy chị trả lời, hỏi với theo: "Anh rể bảo chị bị bệnh sợ đàn ông, thật hay đùa thế?"
"Chị sợ ông nội anh ta đấy!"
Chu Lục Cảnh đồ lừa đảo! Đại lừa đảo!
Đi vào phòng ngủ, cô gọi điện thoại trực tiếp cho anh.
"Nhớ anh rồi à?"
Vu Thấm không có tâm trạng đùa cợt với anh: "Anh thật sự là bảo vệ hả?"
"Ừ, anh có thẻ nhân viên mà."
Cô hít sâu một hơi, hỏi thẳng: "Chiếc Ferrari tôi quẹt trúng thật sự là của bạn anh à?"
"Anh tự bịa ra bạn đấy."
"..."
"Chu Vĩ Lâm là bố anh à?"
Đầu dây bên kia im lặng một lát: "Ừ, anh có giấy khai sinh."
"..."
Vu Thấm tủi thân ngay lập tức: "Vậy tại sao anh lại lừa tôi là không thuê nổi nhà, ăn vạ ở nhà tôi, còn còn..."
Trong ống nghe truyền đến tiếng cười trầm thấp của người đàn ông: "Còn gì nữa."
Cô cụp mắt xuống, lí nhí nói: "Hôn tôi."
"Người ta nói trí thông minh của con cái di truyền từ mẹ, bây giờ anh bắt đầu lo ngại nghiêm trọng về IQ của con cái sau này rồi đấy."
?