Người Bạn Thích Đang Thầm Yêu Bạn - Chương 9 - Hoàn

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Người đàn ông trong điện thoại im lặng một giây: "Em thay lòng đổi dạ à? Nhắm trúng thằng nào rồi?" 


Vu Thấm không nói gì, bước vào thang máy, giọng nói bên tai vẫn tiếp tục vang lên. 


"Đẹp trai hơn ông đây à? Hay là giàu hơn ông đây? Đừng có lãng phí thời gian vào nó, không đáng đâu." 


"Đúng là không đáng thật, anh ta đùng cái nghỉ việc cũng chẳng thèm nói với tôi một tiếng." 


"Loại đàn ông ngu ngốc như thế không đáng để em gửi gắm đâu." Cuối cùng cũng cảm thấy có gì đó sai sai: "Thằng ngu đấy không phải là anh đấy chứ?" 


Vu Thấm giận sôi người, vừa định mở miệng thì ngước mắt lên chạm phải ánh mắt người đàn ông đang đứng trước cửa nhà mình. 


Tâm trạng Chu Lục Cảnh có thể nói là lên voi xuống chó, yết hầu khẽ động: "Anh muốn nói trực tiếp với em." 


Vu Thấm siết chặt điện thoại. Khoảnh khắc nhìn thấy anh vừa rồi, trong lòng cô đã có đáp án: "Ồ." 


Chu Lục Cảnh chắn trước cửa: "Vậy nên người đó có phải là anh không?" 


Cô nhếch khóe miệng, giọng điệu rõ ràng là chế giễu nhưng nghe lại mềm mại lạ thường: "Thế tự chửi mình sướng mồm không?" 


Trái tim đang treo lơ lửng của Chu Lục Cảnh cuối cùng cũng hạ cánh an toàn, anh nắm lấy cổ tay cô gái: "Em nợ anh một trận đòn đấy." 


Vì hai lần trước đều chưa được sự đồng ý, lần này anh rất lịch sự hôn nhẹ lên má cô. 


Hơi ấm bất ngờ ập đến trên mặt như có luồng điện chạy qua, mang tai Vu Thấm đỏ bừng, giọng lí nhí: "Đồ không biết xấu hổ." 


Chu Lục Cảnh nhếch môi: "Được." 


Nói xong anh đưa tay giữ lấy gáy người phụ nữ, kéo gần khoảng cách, nhắm chuẩn đôi môi cô, trực tiếp tiến sâu vào. 


Hành lang mờ tối, tĩnh lặng không một tiếng động, chỉ nghe thấy hơi thở của nhau, nóng bỏng và phóng túng. 


Vu Thấm ngẩn người trong thoáng chốc, cô nói không biết xấu hổ không phải là cái kiểu không biết xấu hổ này! 


Nhưng mà cảm giác hình như cũng không tệ. 


Cô thật sự hẹn hò với anh bảo vệ Chu rồi. 


Không đúng. 


Thân phận thật sự của anh là Thái tử gia tập đoàn bất động sản Trí Hằng. 


Phú nhị đại hàng thật giá thật. 


Trên trời rơi xuống một cái bánh nướng, lại còn là nhân đôi trứng muối nữa chứ. 


Vu Thấm không khỏi suy nghĩ, cô đơn lẻ bóng bao nhiêu năm, đi làm còn bị kẻ dở hơi chọc ngoáy. 


Có phải tất cả may mắn đều dồn lại để nhặt được cái bánh nướng này không? 


"Không thích ăn à?" Chu Lục Cảnh ngồi đối diện, ngước mắt nhìn cô. 


"Thích chứ thích chứ, bánh nướng ai mà chả thích." 


... 


Mặt Vu Thấm đỏ lên, cắm cúi ăn. 


Đây là nhà hàng năm sao Vân Đỉnh, mỗi đĩa chỉ có một xíu thức ăn, chắc mấy cô tiểu thư danh giá ăn ít lắm. 


Suy nghĩ của Chu Lục Cảnh vẫn dừng lại ở câu nói vừa nãy: "Bánh nướng gì cơ?" 


Vu Thấm đặt dao nĩa xuống. Trong khoảng thời gian bên nhau, cô đã suy nghĩ rất nhiều, thật sự không tìm ra lý do, chi bằng hỏi thẳng anh. 


"Tại sao lại là em?" 


Rõ ràng cô chỉ là một nhân viên làm công ăn lương bình thường, với tương lai của anh hoàn toàn có thể có sự lựa chọn tốt hơn. 


Động tác của Chu Lục Cảnh hơi khựng lại, dường như nhìn thấu suy nghĩ của cô: "Đơn thuần là cóc ghẻ muốn ăn thịt thiên nga, không được sao?" 


"Cũng đúng, làm gì có con cóc ghẻ nào đẹp trai như anh." 


"..." Cô cười đến run cả vai: "Nghiêm túc chút đi, em đang hỏi thật đấy." 


Chu Lục Cảnh trầm ngâm một lát, từ từ ngồi thẳng dậy: "Trước đây anh nghĩ sự tự tin là do bản thân mình tạo ra." 


Vu Thấm ngước mắt lên, bị ánh nhìn nghiêm túc của anh làm cho tim đập rộn ràng. 


"Bây giờ anh mới phát hiện ra, sự tự tin là do người thích mình mang lại." 


"Thật ra dù là công việc, khởi nghiệp hay thích ai, đều là tự do của anh." 


"Cho nên, Vu Thấm à, anh cũng giống như em thôi, đừng nghĩ nhiều, ông đây nói thích em chính là thích em." 


Xung quanh yên tĩnh, giọng anh không lớn nhưng trầm ấm dễ nghe, trái tim như được bao bọc bởi một lớp cảm giác an toàn dày đặc. 


"Vậy thì... em chưa no, muốn ra ngoài ăn thêm đồ nướng." 


"..." 


Chu Lục Cảnh đang uống nước, nghe xong suýt sặc, cười nói: "Đi thôi, bà cô của tôi." 


Vừa ra đến cửa, ánh mắt Vu Thấm dừng lại. 


Cách đó không xa Lưu Lâm đang yểu điệu bước tới: "Ái chà, khéo nhỉ, còn gặp được nhau ở chỗ này cơ đấy." 


Chu Lục Cảnh hiếm khi nở nụ cười: "Bạn trai cô tối nay tăng ca à?" 


"Sao anh biết?" 


"Doanh số nát như thế, ông chủ cũng đâu có nuôi người rảnh rỗi." 


Lưu Lâm cười khẩy trong lòng: "Lương một tháng của anh có đủ vào đây gọi một con cua không? Bảo vệ mà cũng bày đặt đi phê bình quản lý cấp cao à, nực cười." 


Chu Lục Cảnh bình thản liếc nhìn cô ta: "Đúng thế, cái lão tổng của họ chiều nay đánh mạt chược với tôi còn chơi xấu quỵt nợ nữa là." 


"Thằng ranh con, ngứa da rồi hả, sợ người khác không biết tao nợ mày hai trăm tệ chắc?" 


Chu Vĩ Lâm cùng vài đối tác đến ăn cơm, vừa vào cửa đã nghe thấy thằng con trời đánh nói năng hàm hồ. 


Chu Lục Cảnh nhìn thấy ông cũng chẳng bất ngờ: "Ngọn gió nào thổi ngài đến đây thế, con vừa nghe tin đồn, quản lý vận hành của Trí Hằng bảo bố định đề bạt anh ta, quay lưng cái là quên luôn, thế này chẳng phải ám chỉ bố bị Alzheimer sao." 


"Phải con là con không nhịn được đâu." 


Vu Thấm nín cười. Câu này đúng là bạn trai Lưu Lâm có nói ở lần trước, nhưng qua cái miệng thêm mắm dặm muối một cách nghiêm túc của anh thì ý nghĩa đã biến chất hoàn toàn. 


Chu Vĩ Lâm chào hỏi đối tác một tiếng: "Tôi xử lý chút việc nhà, phiền mọi người vào phòng riêng trước." 


Việc nhà? 


Đôi mắt Lưu Lâm run lên, sau đó chuyển thành vẻ không thể tin nổi. 


Chu Vĩ Lâm cô ta có biết, Chu Lục Cảnh, Chu. 


Chu?! 


Một ý nghĩ đáng sợ nảy sinh, sắc mặt cô ta không giữ được nữa. 


Trong lòng Vu Thấm sướng rơn, không phải thù người giàu sao, không phải ghen ăn tức ở sao? Sao giờ câm nín thế? 


Ngón tay lành lạnh khẽ gãi vào lòng bàn tay Chu Lục Cảnh, lại bị người đàn ông nắm lấy, nhét vào túi áo. 


"Quản lý vận hành sao? À nhớ ra rồi, doanh số nát bét, tao điên hay sao mà đề bạt nó." 


Chu Lục Cảnh thấy mục đích đã đạt được: "Đi thôi." 


Ông Chu lại không chịu tha: "Người này là bạn gái hả?" 


Vừa mới vả mặt Lưu Lâm một cú giòn giã xong, khóe miệng cô vẫn còn vương nụ cười, vội vàng xua tay: "Không phải đâu, bố ơi." 


Vãi chưởng! Nhục muốn chết! 


Rõ ràng trong lòng nghĩ là bố của Chu Lục Cảnh, đến miệng lại chỉ còn mỗi hai chữ bố ơi. 


"Ý cháu là, chú ơi, chú hiểu lầm rồi." 


Chu Lục Cảnh cười tít mắt: "Gọi cũng gọi rồi, còn sợ hiểu lầm gì nữa?" 


"..." 


Ông Chu nghe mà mát cả ruột gan, trong phòng ăn còn người đang đợi nên ông không tiện ở lại lâu. 


Lưu Lâm vẫn đứng chôn chân tại chỗ, vừa nãy còn kiêu ngạo hống hách, giờ như đóa bạch liên hoa héo úa: "Tôi không biết..." 


Chưa nói hết câu, Chu Lục Cảnh đã ngắt lời: "Trong mắt tôi không chứa được hạt cát nào đâu, còn trêu chọc Vu Thấm nữa thì đừng trách tôi không nể mặt." 


Trong xe -  "Đi quán nướng nào?" 


Vu Thấm từ lúc ra khỏi nhà hàng đến giờ khóe miệng chưa hề hạ xuống: "Không đói nữa, anh có thấy mặt Lưu Lâm lúc xanh lúc đỏ không? Đã quá đi mất!" 


Chu Lục Cảnh chưa nổ máy, cứ thế quay đầu nhìn cô đầy ẩn ý: "Thế là sướng rồi à?" 


"Đúng vậy." Vu Thấm buột miệng trả lời, nhìn vào mắt anh mới phát hiện ánh mắt người đàn ông hơi tối lại. 


Chu Lục Cảnh cười, ghé sát lại gần hơn: "Còn có chuyện sướng hơn thế này nhiều." 


"Có muốn thử không?" 


Người đâu! Có lưu manh! 


Vu Thấm đỏ mặt tránh ánh mắt của anh, nhưng người đàn ông vẫn không chịu buông tha. 


"Chú mà cũng gọi thành bố được, là cố ý đúng không?" 


Cô cuống lên: "Không phải, lỡ mồm thôi!" 


"Thế em lỡ mồm gọi anh một tiếng nghe xem nào." Chu Lục Cảnh nhìn cô, giọng khựng lại một chút rồi tiếp tục: "Thôi, về nhà tắt đèn rồi gọi." 


Hết. 

 
 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo