Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vu Thấm: "Ai nói chứ, tôi thông minh lắm đấy!"
Dứt lời, không gian tĩnh lặng như chết.
Tại sao trước mặt người đàn ông này cô cứ luôn mất mặt như vậy chứ.
Cô lúng túng chân tay luống cuống: "Anh đừng hiểu lầm, ý của tôi là..."
"Vu Thấm, anh muốn theo đuổi em."
Mấy ngày tiếp theo, ngày nào cô cũng nhận được đủ loại quà tặng, đồng nghiệp nhìn mà ngứa mắt: "Vu Thấm, chẳng phải cô có bạn trai rồi sao? Đây là người theo đuổi à?"
Biết giải thích thế nào đây.
May mà hôm nay bộ phận phải chuyển khu vực làm việc nên đồng nghiệp mới bỏ qua chủ đề này.
Đồ đạc của Vu Thấm không nhiều, cô ôm một thùng giấy xuống lầu.
Môi trường làm việc mới, chỗ ngồi lại cách xa Lưu Lâm, cuối cùng cũng không có ai chọc ngoáy cô nữa.
Điện thoại bỗng báo tin nhắn đến.
Chu Lục Cảnh: Tôi vừa đổi xe
?
Nhìn lên dòng tin nhắn phía trên, cô sững sờ chết lặng.
Vừa nãy lúc bê thùng đồ lỡ tay gõ phím, gửi cho Chu Lục Cảnh một lời mời cùng đi đến bến bờ hạnh phúc: “Làm không?”
!!!
Vu Thấm siết chặt ngón tay, bắt đầu tìm đường lui cho mình, xóa đi sửa lại mãi mà chẳng biết cứu vãn thế nào.
Đột nhiên tổ trưởng thông báo họp, cô bị điểm danh vì vấn đề trong bản kế hoạch.
Tâm trạng ủ dột, ra đến cửa công ty còn đụng phải Lưu Lâm.
"Trời sắp mưa rồi này, bạn trai cô không làm tròn trách nhiệm nhỉ."
Vu Thấm liếc xéo cô ta một cái, lâu rồi không nói chuyện với người này, giờ cũng chẳng cần nể nang gì nữa: "Lo thân cô trước đi."
Lưu Lâm bị nói cho nghẹn họng, tắt nụ cười: "Cũng đúng, chắc anh bảo vệ kia vẫn đang phải đi làm."
Vốn định mặc kệ, nhưng từng câu từng chữ mỉa mai nghề nghiệp của Chu Lục Cảnh khiến cô không nhịn được: "Bảo vệ thì sao? Đẹp trai sức khỏe tốt, niềm vui của tôi cô có hiểu được không mà nói hả?"
Y hệt một con mèo đang xù lông.
Chu Lục Cảnh đang dựa vào thân xe hút thuốc, trực tiếp bị sặc khói ho sù sụ.
Cũng thu hút sự chú ý của người ở cửa, cái đuôi nhỏ đắc thắng vì cãi nhau thắng của Vu Thấm còn chưa kịp vểnh lên thì ánh mắt đã cứng đờ.
Chu Lục Cảnh cười bước lại gần: "Có thích quà không?"
Một câu nói phủ định toàn bộ những lời châm chọc khiêu khích của người kia lúc trước.
Dưới ánh mắt thẳng thắn của anh, Vu Thấm nhớ lại lời anh nói muốn theo đuổi cô trong điện thoại hôm nọ, chẳng hiểu sao lại buột miệng "ừm" một tiếng.
"Đi thôi."
"Được."
Từ đầu đến cuối coi Lưu Lâm như người dưng vô hình.
Dưới lầu, Vu Thấm tháo dây an toàn. Những lời cô nói hùng hồn ở cửa công ty lúc nãy chắc chắn anh đã nghe thấy hết rồi, cộng thêm lời mời "gửi nhầm" trên điện thoại nữa, từng phút từng giây đều khiến cô xấu hổ muốn chết: "Anh đi về từ từ nhé."
"Hỏi em chuyện này." Chu Lục Cảnh chống tay lên cửa kính xe, khóe miệng nhếch lên nụ cười lười biếng đầy ẩn ý: "Muốn trải nghiệm niềm vui kiểu nào?"
???
Vu Thấm nhất thời chưa phản ứng kịp, sau đó mặt đỏ bừng như lửa đốt: "Thì... thì là..."
"Đẹp trai thì anh thừa nhận, còn sức khỏe tốt hay không thì phải thử mới biết được."
Ngón tay Vu Thấm co lại, tim đập thình thịch: "Ai thử cơ?"
"Biết đâu đấy, anh đây vẫn là nụ hoa chưa hé đâu."
"..."
Đồ mặt dày vô sỉ!
Chu Lục Cảnh thấy mặt cô đỏ bừng, không nỡ trêu cô nữa: "Lên đi."
Vu Thấm vẫn đang chìm đắm trong câu nói của anh, nghe không rõ: "Lên cái gì?"
"Lên anh."
"..."
Cô không thể ở lại thêm giây phút nào nữa, mở cửa xe bỏ chạy. Người đàn ông này nhìn thì ngây thơ mà bên trong đen tối quá đi!
Chu Lục Cảnh nhìn bộ dạng hoảng loạn bấm thang máy của cô, không nhịn được bật cười thành tiếng.
Bộ phận vận hành bận rộn kéo theo bộ phận kế hoạch cũng bận tối mắt tối mũi, hôm nay tăng ca đến tận tối mịt.
Thanh chắn cổng khu chung cư nâng lên, cô theo thói quen nhìn về phía phòng bảo vệ nhưng không thấy Chu Lục Cảnh đâu.
Mọi lần tan làm, người này đều sẽ đứng ở cửa lơ đãng trêu chọc cô vài câu, hỏi tiến độ theo đuổi cô đến đâu rồi.
Cô chưa từng yêu đương, đột nhiên có người như vậy, vốn định quan sát thêm vài ngày.
Hôm nay anh lại không có ở đó.
Chẳng lẽ bỏ cuộc rồi à?
Đúng lúc đội trưởng bảo vệ đang đứng gần đó, Vu Thấm do dự một lát rồi bước tới: "Chu Lục Cảnh hôm nay nghỉ ạ?"
"Cậu Tiểu Chu ấy hả, hôm nay nghỉ việc rồi, hình như công ty bận quá, không kiêm nhiệm nổi."
Trái tim Vu Thấm hơi chùng xuống, quả nhiên là bỏ cuộc rồi.
Đồ cả thèm chóng chán.
Đồ đàn ông tồi quất ngựa truy phong!
Càng nghĩ càng thấy ấm ức trong lòng, cô lại thở dài, thừa nhận đi, mày có tình cảm với người ta rồi.
Bỗng điện thoại đổ chuông.
Vu Thấm nhìn người gọi, không muốn nghe, nhưng rồi lại không nhịn được bắt máy, giọng điệu chẳng vui vẻ gì: "Làm gì."
"Tâm trạng không tốt à?"
"Ừ, thất tình rồi."
?