Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
23.
Còn một chuyện nữa, đó là Lục Trầm Chu đã cầu hôn tôi ngay trong phòng bệnh vào ngày bố tôi xuất viện.
Tôi cũng chẳng biết lúc đó mình nghĩ thế nào, tóm lại là mơ mơ màng màng đồng ý anh.
Người đàn ông đó vui đến mức đi phát kẹo hỷ khắp các khoa trong bệnh viện huyện, tôi lúc ấy chỉ muốn tìm cái lỗ mà chui xuống.
Tôi nghĩ, sau này chắc tôi chẳng còn mặt mũi nào bước chân vào cổng bệnh viện huyện nhà nữa.
Ngay hôm về thành phố, Lục Trầm Chu đã vội vã kéo tôi đi đăng ký kết hôn, người không biết còn tưởng Cục Dân Chính ngày mai đóng cửa không bằng.
Sau đó, anh còn đóng gói hành lý của tôi, khuân tất cả về nhà anh.
Ngày chúng tôi kết hôn, có một vị khách không ngờ tới đã xuất hiện.
Lần trước vì chuyện bố tôi nằm viện, tôi và Lục Trầm Chu đều không tham dự đám cưới của Quý Tâm Nhu.
Tôi vốn tưởng Quý Tâm Nhu sẽ để bụng chuyện này, nhưng thực tế chứng minh, tôi đã suy nghĩ quá nông cạn rồi.
Trong phòng chờ trang điểm, tôi nhìn Quý Tâm Nhu ngồi đối diện.
"Bác sĩ Quý muốn nói chuyện gì với tôi? Giờ không có ai ở đây, cô có thể nói rồi."
Quý Tâm Nhu nhìn tôi với ánh mắt đầy vẻ kiêu ngạo và chán ghét.
"Cố Miểu Miểu, Quý Tâm Nhu tôi đời này muốn gió được gió, muốn mưa được mưa, trước giờ chỉ có người khác ghen tị với tôi, nhưng duy chỉ có cô, tôi rất ngưỡng mộ cô, cũng rất ghen tị với cô."
"Dựa vào đâu mà cô khiến anh ấy một lòng một dạ như thế, rõ ràng cô đã không cần anh ấy nữa, nhưng anh ấy thì hay rồi, vẫn cứ nhớ mãi không quên cô."
Quý Tâm Nhu đã kể cho tôi nghe rất nhiều chuyện về Lục Trầm Chu.
Cô ấy nói, năm đó Lục Trầm Chu không phải cố ý không liên lạc với tôi, mà là bị mẹ anh tịch thu điện thoại, nhốt trong nhà.
Để đi tìm tôi, anh đã trèo cửa sổ từ tầng ba biệt thự nhà mình xuống, còn bị ngã gãy chân.
Anh trải qua bao gian nan vất vả mới gặp được tôi, nhưng nhận lại chỉ là tin tôi muốn chia tay.
Anh bị thương, lại dầm mưa cả đêm, sau đó sốt cao không hạ phải nằm viện hai tuần.
Sau này, nửa năm anh cầu xin tôi quay lại ấy, ngoài giờ lên lớp, thời gian còn lại anh đều trốn trong căn hộ uống rượu giải sầu.
Sau khi ra nước ngoài, Quý Tâm Nhu tưởng rằng anh sẽ dần quên tôi và yêu cô ấy.
Nào ngờ, Lục Trầm Chu ngoài việc vùi đầu trong phòng thí nghiệm, thời gian còn lại chỉ biết uống rượu say khướt.
Dạ dày của anh chính là bị anh hủy hoại vào lúc đó.
Ở nước ngoài anh đã bị xuất huyết dạ dày hai lần rồi.
Tôi nghĩ, thảo nào bác sĩ lại hỏi tôi Lục Trầm Chu có tiền sử xuất huyết dạ dày không.
"Cố Miểu Miểu, cô biết không, lúc ở nước ngoài, có lần chúng tôi đi quán bar chơi, cái ví rỗng của anh ấy vô tình bị rơi, một gã da trắng nhặt được, gã thấy chúng tôi là người châu Á nên cố tình không trả, còn ném ví xuống đất dẫm đạp vài cái, anh ấy như phát điên lao vào đánh nhau với gã da trắng đó."
"Hôm sau, gã da trắng gọi đồng bọn đợi ở cổng trường trả thù anh ấy, anh ấy bị người ta đâm hai nhát dao."
"Hai nhát dao đấy, anh ấy suýt thì mất mạng."
"Bọn tôi đều nghĩ anh ấy điên rồi, vì một cái ví rỗng mà đắc tội với đám người Mỹ đó, mãi sau này tôi mới biết, cái ví đó là quà sinh nhật cô tặng anh ấy."
"Khoảnh khắc đó, tôi biết mình đã thua triệt để rồi, anh ấy coi cái ví cũ nát cô tặng còn quan trọng hơn cả mạng sống, vậy thì, vì cô, tôi không thể tưởng tượng nổi anh ấy còn có thể làm ra chuyện điên rồ gì nữa."
"Tình yêu sâu nặng như vậy, sao tôi có thể chen chân vào được?"
"Được rồi, cái gì cần nói tôi đã nói rồi, chúc hai người hạnh phúc, còn nữa, mong cô sau này hãy trân trọng anh ấy, đừng đánh mất người đàn ông yêu cô nhiều như thế nữa."
Quý Tâm Nhu đi rồi, để lại một mình tôi trong phòng trang điểm, nước mắt đầm đìa.
24.
Lúc Lục Trầm Chu bước vào, anh giật mình khi thấy đôi mắt đỏ hoe của tôi.
"Vợ ơi, sao em khóc? Có phải nhớ mẹ và dì út không?"
"Đừng buồn, đợi mấy hôm nữa anh cùng em đi thăm họ nhé?"
Tôi nhìn người đàn ông mặc bộ vest màu xám bạc, đẹp trai đến lóa mắt trước mặt, nhưng nước mắt cứ tuôn rơi không ngừng.
Tôi ôm lấy anh: "Lục Trầm Chu, xin lỗi anh, xin lỗi anh."
Anh có chút khó hiểu, nhưng vẫn vỗ nhẹ lưng tôi: "Ngoan, đừng khóc nữa, hôm nay em là cô dâu, khóc nữa trôi mất lớp trang điểm thì làm sao?"
Tôi khóc đứt cả ruột gan, vừa nấc vừa hỏi: "Anh sợ lát nữa em làm anh mất mặt à?"
Lục Trầm Chu tỏ vẻ oan ức: "Oan quá đi, vợ anh dù để mặt mộc cũng là đẹp nhất, sao anh dám chê, anh sợ sau này em lôi video đám cưới cho con trai con gái xem, nó lại không nhận ra em thôi."
"Được lắm, Lục Trầm Chu, anh dám trêu chọc em."
Lục Trầm Chu cười khẽ hai tiếng, nắm lấy tay tôi: "Được rồi, không đùa nữa."
Nói rồi, anh nhẹ nhàng nâng cằm tôi lên, một nụ hôn nóng bỏng và thành kính đặt lên môi tôi.
Đám cưới kết thúc, khách khứa ra về hết, tôi đã mệt rã rời như một chú cún con.
Tôi thậm chí không biết mình về khách sạn bằng cách nào.
Tóm lại khi tôi tỉnh lại, tôi đã nằm trên chiếc giường lớn trong khách sạn rồi.
25.
Lục Trầm Chu vì chuẩn bị đám cưới mà bận rộn suốt hơn hai tuần, vậy mà lúc này vẫn tinh thần phấn chấn như thế.
Giờ phút này, tôi buộc phải thừa nhận sự chênh lệch thể lực giữa nam và nữ.
Anh sáp lại ngậm lấy dái tai tôi, giọng khàn khàn: "Vợ ơi, mình cùng đi tắm nhé, anh đặt phòng tổng thống đấy, bồn tắm to thế kia không dùng thì phí quá."
Tôi mệt đến mức không muốn mở mắt: "Lục Trầm Chu, em muốn ngủ, buồn ngủ lắm."
"Vợ à, không sao đâu, em không cần động đậy, anh tắm cho em."
Nói rồi, không đợi tôi trả lời, anh bế thốc tôi đi về phía phòng tắm.
Thực tế chứng minh, đàn ông bị bỏ đói năm năm đúng là đáng sợ vô cùng.
Đêm nay, tôi hét đến khản cả cổ, mấy lần định bò ra khỏi bồn tắm nhưng chẳng còn chút sức lực nào, cuối cùng lại bị Lục Trầm Chu kéo lại "bắt nạt" một trận tơi bời.
Một đêm cuồng nhiệt.
Đêm qua trong lúc mơ màng, tôi hỏi Lục Trầm Chu, lần đến bệnh viện khám đó, anh hỏi em lần quan hệ cuối cùng là khi nào, em bảo hai tháng trước, lúc đó trong lòng anh nghĩ gì?
Anh bảo, anh hận không thể giết chết Chu Chí An, nhưng nghĩ lại thì, so với những chuyện đó, chỉ cần tôi vẫn còn ở bên anh là đủ rồi.
Tôi nghe xong thấy chua xót và đau lòng, đồng thời cũng thấy may mắn, may mắn là tôi vẫn luôn chỉ thuộc về Lục Trầm Chu của tôi.
Tôi lén nói với Lục Trầm Chu, năm năm qua, ngoài anh ra, em chưa từng có người đàn ông nào khác.
Còn Chu Chí An, em và anh ta đến tay còn chưa nắm.
Còn chuyện đời sống tình dục em nói, thực ra là dùng đồ chơi.
Anh nghe xong, vành mắt đỏ lên, sự cuồng nhiệt trong đáy mắt không sao giấu được.
Anh nói: "Thực ra anh đoán được từ sớm rồi."
"Sao anh biết được?"
Lục Trầm Chu nhìn vẻ mặt ngơ ngác của tôi, ghé sát tai tôi nói: "Bảo bối, anh là bác sĩ phụ khoa, chỗ đó của em dùng rồi hay chưa, anh còn không biết sao?"
Ngay lúc tôi xấu hổ suýt tìm cái lỗ chui xuống, giọng nói trầm thấp khàn khàn của Lục Trầm Chu lại vang lên: "Vợ ơi, thử của chồng rồi, sau này mấy cái đồ trẻ con kia vứt hết đi cho anh."
Sau đó là một màn triền miên đỏ mặt tía tai, một phút trước khi thiếp đi, tôi chỉ tay vào người đàn ông nào đó trên giường.
"Bác sĩ Lục, chuyện chăn gối phải biết tiết chế, câu này là anh nói đấy nhé, từ giờ trở đi, một tuần không được động vào em."
Tôi nghĩ, thật tốt quá.
Chàng trai tôi yêu sâu đậm thời thanh xuân, anh ấy đã vượt ngàn dặm xa xôi lại tìm thấy tôi rồi.
Hết!