Người Yêu Cũ Là Bác Sĩ Phụ Khoa - Chương 10

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

20.


Vì thời gian chờ thuốc mê tan là hai tiếng, nên Lục Trầm Chu cùng tôi đợi ở cửa phòng phẫu thuật.


Ngoảnh lại nhìn, tôi thấy sắc mặt anh trắng bệch bất thường, trong lòng không khỏi lo lắng.


"Anh sao thế? Có phải thấy khó chịu ở đâu không?"


Ai ngờ Lục Trầm Chu chỉ xua tay: "Anh không sao, chắc là mấy hôm nay không nghỉ ngơi tốt."


"Vậy anh đi nghỉ một lát đi, sắc mặt anh kém lắm, em ở đây trông là được rồi."


Anh nắm tay tôi, lắc đầu: "Anh ở cùng em, chúng ta cùng đợi chú."


Thế nhưng, vừa dứt lời, cả người anh đã trượt khỏi ghế ngã xuống đất.


Tôi kinh hãi, vội lớn tiếng kêu cứu.


Rất nhanh có nhân viên y tế đẩy cáng đến, đưa Lục Trầm Chu vào phòng cấp cứu.


Tôi lảo đảo đứng dậy định đi theo.


Vị giáo sư già bên cạnh giữ tôi lại.


"Cháu đi chăm sóc bố cháu đi, Tiểu Lục ở đây có bác rồi."


Tim tôi hoảng loạn, gần như đứng không vững.


Chỉ có thể thầm cầu nguyện trong lòng.


Lục Trầm Chu, anh nhất định không được xảy ra chuyện gì, em khó khăn lắm mới tìm lại được anh, em không muốn mất anh lần nữa đâu.


Nghĩ đến đây, nước mắt lại không kìm được mà rơi xuống.


Hình như dạo này tôi cứ khóc suốt.


May mà sau khi cấp cứu, tình trạng của Lục Trầm Chu cuối cùng cũng ổn định lại.


Bác sĩ nói anh bị xuất huyết dạ dày, chắc là do uống rượu và làm việc quá sức gây ra.


Hỏi tôi có biết trước đây anh từng có tiền sử xuất huyết không?


Tôi buồn bã lắc đầu, trong lòng đau xót.


Tôi không biết năm năm qua, Lục Trầm Chu rốt cuộc đã trải qua những gì?


Phải rồi, đêm trước khi đến bệnh viện, lúc tôi gặp anh, anh đã uống rất nhiều rượu, sau đó lại buông thả cả một đêm.


Đến bệnh viện rồi, lại chạy ngược chạy xuôi giúp tôi làm thủ tục nhập viện cho bố, lại ra sân bay đón giáo sư, sau đó còn thức cả đêm thảo luận phương án phẫu thuật với họ.


Bác sĩ lắc đầu, nói giọng thấm thía: "Giới trẻ các cô cậu bây giờ chẳng chịu chú ý gì cả, không biết quý trọng sức khỏe bản thân, cứ ra sức mà giày vò."


"Còn nữa, làm người nhà thì cũng nên quan tâm người thân nhiều hơn, đừng để mất đi rồi mới hối hận."


Tôi bị bác sĩ nói cho không ngẩng đầu lên được, trong lòng chỉ còn lại sự áy náy và tự trách.


Rõ ràng tôi đã nhận ra anh không ổn, vậy mà vì hiểu lầm anh sắp cưới Quý Tâm Nhu nên đã phớt lờ.


Lúc này, nhìn Lục Trầm Chu nằm bất động trên giường, sắc mặt trắng bệch đang phải truyền máu, nước mắt tôi lại thi nhau chảy xuống.


"Xin lỗi anh, em không biết, đều tại em không tốt, em luôn khiến anh phải lo lắng, còn bản thân lại chẳng làm được gì cho anh cả."


"Hu hu hu hu."


"Cái đồ ngốc này, bác sĩ bảo chắc chắn mấy hôm trước dạ dày anh đã khó chịu rồi, sao anh không nói, cũng không đi khám?"


"Có phải em chọc anh giận nên anh mới cố ý làm em thấy áy náy, làm em buồn lòng không? Hu hu hu."


21.


"Em chẳng phải cũng thế sao, cái gì cũng không nói với anh, còn đòi chia tay, khiến anh đau lòng buồn bã suốt bao năm."


"Lần này nếu không phải anh tình cờ có mặt, có phải em lại muốn giống như năm năm trước, lẳng lặng trốn tránh anh, tự mình gánh chịu tất cả không?"


Người đàn ông trên giường không biết đã tỉnh từ lúc nào, đang mở đôi mắt đẹp đẽ nhìn tôi.


Lần này, tôi không trốn tránh nữa mà nhìn thẳng vào mắt anh.


"Xin lỗi anh, năm đó chuyện mẹ và dì út quá đột ngột, lúc bố gọi điện, em thậm chí không kịp báo cho anh biết."


"Đợi lúc em chạy về, nhìn thấy mẹ và dì út trên giường bệnh, cả tâm trí em đều dồn hết vào họ."


"Căn bản không còn tâm trí lo chuyện khác."


"Sau này, khi an táng họ xong, em lại ở nhà với bố một thời gian."


"Trong lúc đó, anh cũng không gọi điện cho em."


"Nhớ đến lời bác sĩ nói loại ung thư vú này tỷ lệ di truyền rất cao, em nghĩ, như vậy cũng tốt, em không nên ích kỷ như thế."


"Em đã thấy bố em bạc đầu chỉ sau một đêm, em không muốn người em yêu thương sâu sắc sau này cũng phải chịu đựng nỗi đau như vậy."


"Em nghĩ, Quý Tâm Nhu và anh xứng đôi như thế, hai người lại cùng học y, anh ở bên cô ấy, thà rằng tốt hơn là ở bên em để rồi sau này chuốc thêm đau khổ."


"Cho nên, em quay lại liền đòi chia tay với anh?"


Giọng Lục Trầm Chu lành lạnh, còn mang theo chút nghiến răng nghiến lợi.


Tôi rụt cổ lại, chỉ đành lí nhí: "Xin lỗi anh."


Tôi nghe thấy Lục Trầm Chu trên giường khẽ thở dài bất lực.


"Cố Miểu Miểu, em lúc nào cũng tự quyết định như vậy, sao em biết anh muốn điều gì?"


"Xin lỗi, xin lỗi anh."


Lồng ngực tôi nóng lên, tôi khẽ hỏi: "Vậy anh muốn gì?"


22.


"Thứ anh muốn từ đầu đến cuối chỉ có mình em thôi, Cố Miểu Miểu, năm xưa là em mặt dày đeo bám, bất chấp sự phản đối của anh mà cứ xông vào cuộc đời anh, làm rối loạn trái tim anh, sau đó tại sao em lại bỏ cuộc giữa chừng?"


"Cố Miểu Miểu, em thấy bác sĩ phẫu thuật nào đang mổ dở lại vứt bệnh nhân bỏ chạy chưa hả?"


"Em rốt cuộc có chút tinh thần trách nhiệm nào không vậy?"


Tôi bị Lục Trầm Chu chất vấn liên hồi làm cho vừa buồn vừa áy náy.


Nước mắt lại không kìm được mà rơi xuống.


Em cũng đâu có muốn, anh bạn trai vừa đẹp trai dịu dàng, kỹ năng giường chiếu lại tốt như thế, em cũng đâu nỡ buông tay, chẳng phải vì sợ làm khổ anh sao.


Tôi càng nghĩ càng buồn.


Lục Trầm Chu kéo tay tôi, nhẹ nhàng ôm tôi vào lòng.


Tôi nghe anh khẽ than: "Cố Miểu Miểu, đời này anh coi như chết trong tay em rồi."


Đúng vậy, dù đã qua bao nhiêu năm, dù ban đầu là tôi đề nghị chia tay trước, anh cũng đã thầm thề độc trong lòng rất nhiều lần rằng nếu gặp lại, anh nhất định sẽ không tha thứ cho tôi nữa.


Nhưng khoảnh khắc nhìn thấy tôi, anh liền hiểu ra, thề độc cái quái gì, tự trọng với thể diện cái gì chứ, trước mặt tôi, anh chẳng cần gì cả, chỉ cần tôi thôi.


Lục Trầm Chu nằm viện một thời gian rồi xuất viện.


Còn bố tôi, bác sĩ bảo cần về nhà tĩnh dưỡng nửa năm.


Vì tôi và Lục Trầm Chu đều phải đi làm, mà chúng tôi lại không yên tâm để bố tôi ở nhà một mình.


Nên dưới sự ra sức thuyết phục của Lục Trầm Chu, bố tôi đã đồng ý chuyển lên thành phố sống cùng tôi.


Một là để tiện chăm sóc, hai là vì bạn bè trong ngành y của Lục Trầm Chu đều ở thành phố, tiện cho bố tôi tái khám.

 
 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo