Người Yêu Cũ Là Bác Sĩ Phụ Khoa - Chương 4

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Người bản địa, làm việc trong một doanh nghiệp nhà nước lớn, ngoại hình trung bình.


Hôm xem mắt, tôi đã nói thẳng với anh ta là gia đình tôi có tiền sử di truyền ung thư vú, anh ta nghe xong tỏ vẻ không bận tâm.


Anh ta bảo bệnh này chỉ là vấn đề xác suất, chưa chắc đã xảy ra trên người tôi, tôi nghe vậy cũng thấy được an ủi phần nào, ấn tượng về anh ta cũng sâu sắc hơn một chút.


Lúc kết thúc buổi gặp, chúng tôi trao đổi phương thức liên lạc, thời gian này thỉnh thoảng anh ta cũng hẹn tôi đi ăn cơm.


Ngay trước hôm đi bệnh viện hai ngày, anh ta gọi điện hỏi tôi cảm thấy anh ta thế nào?


Anh ta nói anh ta cảm thấy tôi khá ổn, hỏi tôi có muốn thử hẹn hò tìm hiểu anh ta không.


Tôi nghĩ đến những lời dặn dò và nỗi lo lắng của bố mỗi lần gọi điện, cuối cùng cũng đồng ý với Chu Chí An.


Tuy nhiên, khi tôi đến nơi thì trong lòng lại hối hận không thôi.


Ánh đèn trong phòng bao mờ ảo, ước chừng có hơn mười người, nhưng toàn là đàn ông.


Khung cảnh như vậy khiến tôi cảm thấy hơi khó chịu và chóng mặt.


Lúc tôi và Chu Chí An bước vào, lập tức thu hút sự chú ý của mọi người trong phòng.


Mọi người nhao nhao trêu chọc, kéo Chu Chí An hỏi tôi là ai?


Chu Chí An cười cười, chỉ vào tôi giới thiệu.


"Bạn gái tôi, Cố Miểu Miểu, cô ấy là một học bá chính hiệu đấy. Tôi nói cho các cậu biết, Miểu Miểu nhà tôi còn là nhà thiết kế lớn nữa cơ."


"Nhà thiết kế? Nghe có vẻ nữ cường nhân nhỉ."


"Cô Cố đúng là tuổi trẻ tài cao, còn trẻ thế này đã là nhà thiết kế lớn rồi."


"Chí An, cậu có phúc đấy nhé, bạn gái là nhà thiết kế lớn, người lại xinh đẹp thế này."


Nghiêm túc mà nói, tôi chẳng thích chút nào cái cảm giác ngồi cùng một đám người không quen biết rồi tâng bốc lẫn nhau thế này.


Tôi lập tức thấy hơi gượng gạo: "Xin lỗi, tôi muốn đi vệ sinh một lát."


Ra khỏi phòng bao, tôi thở hắt ra một hơi thật sâu.


Tôi lề mề trong nhà vệ sinh nửa ngày trời rồi mới quay lại phòng.


8.


Lúc bước vào, Chu Chí An lo lắng hỏi: "Miểu Miểu, em không sao chứ?"


"Không sao, chỉ là dạ dày hơi khó chịu thôi."


Tôi vừa dứt lời, đằng sau bỗng vang lên một giọng nói lạnh lùng: "Cô Cố e rằng không phải đau dạ dày, mà là khó chịu ở chỗ khác đấy chứ?"


Giọng nói này, đã ám ảnh bên tai tôi suốt năm năm, mấy hôm trước vừa mới nghe xong.


Tôi cứng đờ người quay đầu lại, quả nhiên là Lục Trầm Chu.


Lục Trầm Chu lúc này đã cởi bỏ chiếc áo blouse trắng, khoác lên mình bộ đồ da màu đen phối với quần jean màu nhạt, bớt đi một phần nghiêm túc, thêm vài phần tùy hứng, kết hợp với gương mặt lạnh lùng xa cách kia, tạo nên một vẻ đẹp đầy cấm dục.


Phải công nhận, mắt nhìn người của tôi thời trẻ đúng là không tệ chút nào.


Giữa một phòng toàn đàn ông thế này, Lục Trầm Chu là người nổi bật nhất, cũng là người đẹp trai nhất.


Chu Chí An nghe Lục Trầm Chu nói vậy thì lập tức căng thẳng.


"Miểu Miểu, em khó chịu ở đâu? Sao không bảo anh, anh đưa em đi bệnh viện."


"Anh đừng nghe anh ta nói linh tinh, em thật sự không sao, em không quen anh ta."


Tôi vừa dứt lời, đối diện liền truyền đến một tiếng cười lạnh.


Lục Trầm Chu đứng dậy rời khỏi phòng bao, sau đó cho đến lúc tàn cuộc, anh cũng không xuất hiện lại nữa.


Tôi ngồi trên đống lửa cố gắng cầm cự suốt bốn tiếng đồng hồ.


Lúc kết thúc, Chu Chí An đề nghị đưa tôi về.


Đêm hôm khuya khoắt thế này, tôi cũng không từ chối nữa.


Đến dưới lầu nhà tôi, tôi tháo dây an toàn, đang định xuống xe thì tay bị Chu Chí An nắm lấy.


"Miểu Miểu, đợi đã."


Tôi có chút khó hiểu, đồng thời trong lòng cũng dấy lên sự hoảng hốt mơ hồ.


Tôi cố tỏ ra bình tĩnh.


"Sao thế? Có chuyện gì không? Tôi..."


Thế nhưng, chưa đợi tôi nói hết câu, Chu Chí An đã sáp lại hôn lên má tôi một cái.


Khoảnh khắc đó, toàn thân tôi cứng đờ, chỉ cảm thấy như bị thứ gì đó không sạch sẽ bám vào người.


Tôi sa sầm mặt mày: "Chu Chí An, chúng ta không hợp nhau, dừng lại ở đây đi."


Nói xong, tôi không thèm nhìn vẻ mặt dữ tợn giận dữ của Chu Chí An nữa, tháo dây an toàn bước xuống xe.


Tôi không biết mình đã đi đến cửa thang máy bằng cách nào, chỉ mơ hồ nhìn thấy gương mặt tái mét của Chu Chí An khi lái xe rời đi.


Tôi nghĩ, là do tôi không thích Chu Chí An lấy công việc của tôi làm vốn liếng để khoe khoang trước mặt bạn bè.


Càng không thích việc anh ta chưa được sự đồng ý của tôi đã hôn tôi.


Cuối cùng tôi mới nhận ra, là do tôi căn bản không thích anh ta, nên mới nảy sinh cảm giác chán ghét khi anh ta chạm vào.


Cũng tốt, như vậy đỡ làm lỡ dở người ta.


Trong lúc suy nghĩ hỗn loạn, đang định đưa tay ấn thang máy, bỗng nghe thấy sau lưng vang lên tiếng chất vấn lạnh lùng.


"Hắn ta chính là tình mới của em?"


"Bác sĩ Lục, ăn nói cho cẩn thận."


Cái gì gọi là tình mới của tôi chứ, nói cứ như tôi là người phụ nữ tùy tiện lắm vậy.


Anh nhíu mày: "Gã đàn ông này không hợp với em đâu, em chia tay sớm đi."


Tôi buồn cười, quay phắt lại, chạm phải ánh mắt có phần băng giá của Lục Trầm Chu.


Nghe anh dùng giọng điệu đó nói chuyện với mình, trong lòng tôi bỗng dưng bực bội vô cớ, cũng chẳng buồn giải thích chuyện tôi và Chu Chí An vừa mới chia tay.


"Bác sĩ Lục, anh là gì của tôi chứ? Dựa vào đâu mà anh bảo không hợp là không hợp."


Chỉ có anh và Quý Tâm Nhu là hợp chắc?


Một người yêu cũ đạt chuẩn thì nên giống như đã chết rồi ấy, không xuất hiện, không làm phiền.


Lục Trầm Chu rốt cuộc muốn làm cái gì?


Huống hồ, anh đã có bạn gái rồi.


Tôi lười để ý đến anh, tự mình bước vào thang máy.

 
 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo