Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
9.
Ai ngờ, Lục Trầm Chu cũng đi theo tôi vào thang máy.
"Bác sĩ Lục, anh định theo dõi tôi đấy à, giờ định vào nhà tôi luôn sao?"
"Muộn lắm rồi, anh mau về đi."
Tôi có chút bất lực đuổi anh đi.
Lục Trầm Chu của hiện tại so với năm năm trước thực sự thay đổi quá nhiều.
Trước kia anh vốn cao ngạo lạnh lùng, lúc yêu tôi thì dịu dàng quấn quýt, bây giờ lại trở nên lạnh nhạt và độc miệng.
Từ lúc ở quán KTV ban nãy, anh cứ liên tục châm chọc mỉa mai tôi.
Anh đang trả thù chuyện năm xưa tôi đá anh sao?
Rất nhanh, thang máy đã dừng ở cửa phòng 502, tôi lấy chìa khóa chuẩn bị mở cửa.
Lục Trầm Chu cũng đi tới.
"Lục..."
Lục Trầm Chu bất ngờ cúi đầu hôn xuống.
Nụ hôn của anh vương chút men rượu, y hệt đêm đẹp trời năm nào.
Khác chăng là, nụ hôn năm đó mang theo sự dịu dàng và ngọt ngào, còn nụ hôn bây giờ lại như đang trút giận, gấp gáp, tàn nhẫn và thô bạo.
Tôi dùng sức đẩy anh ra, nhưng vì chênh lệch sức lực nên chẳng ăn thua gì.
Tôi càng đẩy, anh hôn càng dữ dội, dường như muốn trút hết thảy sự phẫn nộ, không cam lòng của mấy năm qua vào nụ hôn này.
Cửa mở ra rồi đóng lại thế nào, rồi hai chúng tôi lên giường ra sao, tôi cũng chẳng rõ nữa.
Dù sao thì, đợi đến khi tôi hoàn hồn, tôi đã bị Lục Trầm Chu đè dưới thân.
Những nụ hôn của Lục Trầm Chu dày đặc rơi xuống, cơ thể anh cũng nóng hầm hập.
Năm năm không gặp, cơ bụng của Lục Trầm Chu dường như rắn chắc hơn trước, rũ bỏ sự ngây ngô thời niên thiếu, thêm vài phần quyến rũ của người đàn ông trưởng thành.
Lục Trầm Chu như vậy càng mê người hơn.
Tôi đẩy cơ thể đang đè nặng của anh: "Lục Trầm Chu, dừng lại..."
Chúng tôi không nên như vậy, quá nhanh rồi.
Chia xa năm năm, chúng tôi sớm đã chẳng còn là dáng vẻ của ngày xưa.
Huống hồ, Lục Trầm Chu bây giờ đã có bạn gái.
Tuy nhiên, Lục Trầm Chu phớt lờ sự cự tuyệt của tôi, những nụ hôn chi chít rơi xuống lông mày, cổ, rồi trượt dài xuống dưới.
Tôi từ sự chống cự yếu ớt ban đầu, dần dần buông xuôi.
Ban nãy khi Chu Chí An hôn tôi, tôi cảm thấy cả người cứng đờ khó chịu.
Bây giờ Lục Trầm Chu hôn tôi, tôi lại cảm thấy an tâm và run rẩy.
Hóa ra, tôi vẫn luôn khao khát anh đến thế.
Đối mặt với một Lục Trầm Chu như vậy, tôi căn bản không có sức chống đỡ, tôi không thể từ chối Lục Trầm Chu.
Từ quá khứ đến hiện tại, vẫn luôn là như vậy.
Gân xanh trên trán Lục Trầm Chu nổi lên, anh cố giữ chút lý trí cuối cùng, nghiến răng nói: "Cố Miểu Miểu, em còn cơ hội cuối cùng, chỉ cần em nói không, anh sẽ dừng lại."
Không, em muốn.
Tôi biết rất rõ, tôi nhớ Lục Trầm Chu, cũng nhớ tất cả những gì anh mang lại cho tôi.
Đây là cảnh tượng tôi đã mơ thấy vô số lần trong giấc mộng.
Lục Trầm Chu nhìn thấu ánh mắt tôi, trong nháy mắt lý trí hoàn toàn bay biến.
……
10.
"Tóm lại là, cuối cùng cậu với anh ta rốt cuộc có ngủ với nhau không?"
Dương Dung cắn thìa cà phê latte đá, vẻ mặt tò mò hỏi tôi.
Dương Dung là bạn thân "cốt cán" của tôi.
Lúc tôi quen cô ấy, tôi đã đường ai nấy đi với Lục Trầm Chu rồi.
Mà khi đó cô ấy cũng vừa hay dứt ra khỏi một mối tình sâu đậm.
Thế là, hai kẻ thất tình cứ thế trở thành bạn bè thân thiết không giấu nhau chuyện gì.
Mấy năm nay, bạn trai cô ấy đổi hết người này đến người khác.
Còn tôi thì vẫn độc thân, cho đến khi gặp Chu Chí An.
"Không phải chứ, vào cái lúc nước sôi lửa bỏng đó mà anh ta có thể dừng lại được á? Chẳng lẽ mấy năm không bên nhau, anh ta có vấn đề về phương diện đó rồi?"
"Phụt!"
Ngụm cà phê vừa uống vào cứ thế phun ra một cách hoa lệ, sặc đến nỗi nước mắt tôi chảy ròng ròng.
Điều tôi chưa nói với cô bạn thân là, Lục Trầm Chu "được" lắm đấy nhé.
Tuy cuối cùng chúng tôi không làm tới bước cuối, nhưng tôi biết thừa.
"Anh ấy có bạn gái rồi."
Đêm qua tôi và Lục Trầm Chu quả thực suýt chút nữa thì cướp cò, nhưng cuối cùng tôi vẫn dùng chút lý trí ít ỏi còn sót lại để đẩy anh ra.
"Lục Trầm Chu, chúng ta không thể như thế này."
Có lẽ do vẻ mặt tôi quá lạnh lùng, anh đã dừng lại.
Đôi mắt thâm sâu ấy nhìn tôi chằm chằm.
"Tại sao?"
"Vì gã bạn trai kia của em à?"
"Em yêu hắn, đúng không?"
Tôi có thể nói gì đây?
Nói rằng thực ra người em yêu vẫn luôn chỉ có mình anh.
Tôi không thể, anh đã có Quý Tâm Nhu rồi, huống hồ tình trạng của tôi...
Thế là, tôi nén nỗi chua xót tận đáy lòng, cắn môi: "Phải, em yêu anh ấy."
Khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy nhiệt độ trong phòng tụt xuống mấy độ.
Nói xong câu này, căn phòng im lặng đến đáng sợ.
Mọi bầu không khí mờ ám tan biến trong nháy mắt.
Một lúc lâu sau, Lục Trầm Chu đứng dậy, lẳng lặng mặc quần áo.
Lúc đi, anh nói: "Cố Miểu Miểu, tôi đúng là thằng ngu mới bị em xoay như chong chóng mãi như vậy."
Lục Trầm Chu đi rồi, trái tim tôi cũng như bị khoét mất một mảng.
Căn phòng vốn đã yên tĩnh đến đáng sợ giờ lại càng thêm lạnh lẽo và tịch mịch.
Nghe tôi kể xong, Dương Dung thở dài đầy tiếc nuối: "Ây da, ngủ một giấc cũng có gì to tát đâu, trai chưa vợ gái chưa chồng mà."
Tôi nhìn cô ấy với vẻ không thể tin nổi.
"Không phải chứ, là ai dạo trước còn than vãn với tôi suốt hai tiếng đồng hồ vì đồng nghiệp ngoại tình hả, nhân phẩm của bà đâu rồi, bà chị?"
Dương Dung trưng ra bộ mặt đương nhiên: "Nhân phẩm với tam quan cũng phải tùy người chứ? Bà là bạn thân tui, sao mà giống mấy đứa đồng nghiệp 'plastic' kia được?"
Tôi: ...
Tôi sao không phát hiện ra cô bạn thân lại tiêu chuẩn kép đến thế chứ.
"Vậy bây giờ bà tính sao? Bà còn muốn quay lại với anh ta không? Có cần tôi giúp không?"
Lời của Dương Dung khiến tôi sững sờ.
Phải ha, tôi và Lục Trầm Chu bây giờ rốt cuộc là gì?
Người yêu cũ? Bác sĩ và bệnh nhân?
Tôi cười khổ một tiếng, tôi và anh bây giờ cùng lắm chỉ được tính là quan hệ bác sĩ và bệnh nhân thôi.
Hai tuần sau, tôi đến tái khám theo lịch hẹn.
Bác sĩ tiếp nhận lần này vẫn là nữ bác sĩ nọ.
Cô ấy xem kết quả của tôi, bảo ca phẫu thuật lấy mẫu bệnh phẩm được sắp xếp vào chiều mai.