Người Yêu Cũ Là Bác Sĩ Phụ Khoa - Chương 7

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

"Cố Miểu Miểu, em để anh như một thằng ngốc nhớ thương em bao năm qua, em không nên cho anh một lời giải thích sao?"


Vì quá mạnh tay, chiếc cốc thủy tinh trên bàn trà bị anh gạt bay, mảnh thủy tinh vỡ cứa vào mu bàn tay anh, máu lập tức chảy ròng ròng.


Tôi nhìn những hồ sơ bệnh án rơi vãi trên bàn trà, lại nhìn bàn tay đầy máu của anh.


Cuối cùng đành run rẩy tìm hộp y tế dưới gầm bàn trà.


"Tay anh chảy máu rồi, để em băng bó cho anh trước đã."


Nào ngờ, Lục Trầm Chu lạnh lùng hất tay tôi ra.


"Em quan tâm anh?"


"Không phải em chán ghét anh sao? Tại sao lại còn lo anh sống chết thế nào?"


Tôi bị anh làm cho nghẹn lời, đành nói: "Anh là bác sĩ, đôi tay của bác sĩ quý giá lắm, em không muốn các bệnh nhân mất đi một bác sĩ giỏi."


Tôi vừa nói, vừa kéo tay anh qua sát trùng cầm máu, nước mắt lại cứ thế tí tách rơi xuống.


13.


Trước đây còn quá trẻ, cứ tưởng yêu một người là phải âm thầm chịu đựng mọi khó khăn và đau khổ.


Cho nên, một người lại tự quyết định tương lai của cả hai.


Nhưng giờ lớn rồi, nhiều suy nghĩ đã thay đổi.


Tôi mới nhận ra, tình yêu nên là thẳng thắn với nhau, cùng nhau đối mặt khó khăn.


Tôi không cho Lục Trầm Chu quyền lựa chọn, tự mình quyết định tương lai của chúng tôi, như thế là không công bằng với anh.


Một tiếng thở dài khẽ vang lên bên tai, tiếp đó tôi cảm thấy cằm mình được một bàn tay to lớn ấm áp đỡ lấy.


"Đời này của anh, coi như trồng cây si trong tay em rồi."


Tôi và Lục Trầm Chu đã nói rõ chuyện năm xưa.


Cứ ngỡ chúng tôi nói rõ ràng rồi, cũng coi như mây tan trăng sáng.


Nào ngờ, Lục Trầm Chu bị một cuộc điện thoại của Quý Tâm Nhu gọi đi mất.


Tôi đã tưởng tượng vô số lần phản ứng của anh sau khi biết chân tướng.


Có thể sẽ mắng tôi ngu ngốc.


Có thể sẽ giận tôi đã lừa dối anh như vậy.


Hoặc là sẽ ôm lấy tôi, bảo tôi không sao rồi, mọi chuyện đã qua, chúng ta bắt đầu lại.


Nhưng vạn lần không ngờ tới là, anh lại chẳng nói câu nào, cứ thế bỏ đi.


"Tóm lại là, bà với Lục Trầm Chu vẫn chưa ngủ được với nhau?"


Cô bạn thân trưng ra cái vẻ mặt "hai người rốt cuộc có được việc hay không thế".


Tôi: ...


"Tôi với Lục Trầm Chu ở bên nhau, cũng, cũng đâu phải để ngủ với anh ấy."


Mặt tôi hơi nóng lên.


"Bà đừng có bảo với tôi là mấy năm nay bà không nhớ 'hàng' của anh ta nhé?"


Mặt già tôi đỏ bừng, vội đưa tay bịt miệng nó lại.


Tôi nhận ra, nếu còn nói tiếp, chắc cảnh sát sẽ đến mời chúng tôi về đồn uống trà mất.


Tôi xách túi, kéo nó chuồn khỏi quán cà phê.


Còn Lục Trầm Chu, từ sau đêm nhận điện thoại của Quý Tâm Nhu rồi rời đi, anh cũng chưa từng đến tìm tôi lần nào.


Một tuần trôi qua, tôi đến bệnh viện tái khám.


Vẫn là nữ bác sĩ phẫu thuật cho tôi lần trước.


Cô ấy xem kết quả, bảo tôi viêm nhiễm đã hết rồi.


Lúc ra về, cô ấy còn dặn dò tôi sau này về chú ý nghỉ ngơi, tăng cường rèn luyện, hạn chế đi tắm suối nước nóng ở những nơi chất lượng nước không đạt chuẩn.


Tôi cảm ơn rồi ra về.


Lúc đang kéo cửa ra, có một cô y tá nhỏ gọi vọng vào từ bên ngoài: "Bác sĩ Trương, tuần sau bác sĩ Quý kết hôn, chị có đi không?"


Tôi sững sờ, theo bản năng hỏi lại một câu: "Bác sĩ Quý?"


Cô y tá đáp: "Vâng, bác sĩ Quý, hai người quen nhau ạ?"


"Cô nói là Quý Tâm Nhu, bác sĩ Quý ấy hả?"


Cô y tá gật đầu: "Vâng, là bác sĩ Quý Tâm Nhu."


Họ sắp kết hôn rồi?


Hèn gì, đêm đó Lục Trầm Chu vội vã rời đi như vậy.


Hóa ra là sắp kết hôn rồi!


Tại sao tôi lại ngạc nhiên đến thế?


Họ là người yêu của nhau, kết hôn chẳng phải là chuyện tất yếu sao?


Tôi cười khổ một tiếng.


Người ngẩn ngơ ra khỏi bệnh viện.


Điện thoại trong túi vang lên, là Lục Trầm Chu gọi.


Anh sắp kết hôn rồi, giờ còn gọi cho tôi làm gì, rốt cuộc là có ý gì?


"Alo, bác sĩ Lục."


"Miểu Miểu, chuyện lần trước còn chưa xong, em đang ở đâu? Chúng ta nói chuyện."


Giọng Lục Trầm Chu nghe có vẻ như đã uống say.


Trong lòng tôi dâng lên nỗi chua xót, có phải vì sắp kết hôn nên vui quá, mới uống nhiều thế không?


Trong lòng tôi bỗng nổi giận, muốn chất vấn anh sắp cưới rồi sao còn tìm tôi.


Nhưng, nghe thấy giọng nói gần như van xin của anh, chút lửa giận trong lòng lại tan biến.


Đối mặt với Lục Trầm Chu, lần chia tay tàn nhẫn năm xưa đã là lần cứng rắn nhất đời này của tôi rồi.


14.


"Anh đang ở đâu?" Tôi hỏi.


"Anh đang ở Thanh Nhã, em còn nhớ chứ?"


Sao có thể không nhớ.


Học kỳ một năm hai đại học, sinh nhật tôi, tôi và Lục Trầm Chu đã tổ chức ở Thanh Nhã.


Tôi nhớ, đêm đó chúng tôi chơi đến rất muộn, lúc về thì dì quản lý ký túc xá đã khóa cửa rồi.


Hết cách, tôi và Lục Trầm Chu đành tìm một khách sạn gần đó ở tạm.


Đêm đó, là đêm đầu tiên của tôi và Lục Trầm Chu.


Chúng tôi từ ngây ngô, dần dần nếm trải hương vị của tình yêu.


Lục Trầm Chu đêm ấy, vừa nhẫn nhịn vừa kiềm chế.


Xong việc, anh ôm tôi kích động như một đứa trẻ.


"Miểu Miểu, em là của anh rồi, từ nay về sau không ai có thể cướp em đi nữa."


Đúng vậy, không ai giành tôi với anh, nhưng cuối cùng chính tôi lại đánh mất anh.


Có lẽ vì quá kích động, sau lần đầu tiên tôi cười trêu anh là "quý ngài ba phút".


Bị anh đè xuống giường "bắt nạt" dữ dội thêm mấy lần nữa, cho đến khi tôi đỏ hoe mắt cầu xin tha mạng, anh mới buông tha cho tôi.

 
 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo