Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
11.
Ngày hôm sau, tôi đến bệnh viện lấy máu làm chuẩn bị từ sớm.
Vốn dĩ Dương Dung định đi cùng tôi, nhưng cấp trên của cô ấy đột xuất có dự án quan trọng cần cô ấy theo dõi, tôi bảo cô ấy cứ yên tâm đi làm.
Chỉ là một tiểu phẫu lấy sinh thiết, đâu phải chuyện gì to tát, một mình tôi cũng lo được.
Ca phẫu thuật diễn ra rất nhanh, nửa tiếng là xong, chỉ là bụng hơi đau âm ỉ.
Tôi nghỉ ngơi ở cửa phòng phẫu thuật một lát rồi đứng dậy rời khỏi bệnh viện.
Tôi đặt xe qua mạng.
Xe mãi không thấy đến, nhưng từng cơn đau ở bụng dưới khiến tôi không kìm được phải khom người xuống.
Cứ tưởng chỉ là tiểu phẫu lấy mẫu đơn giản, chắc chẳng sao đâu, ai ngờ bụng lại đau đến thế.
Ngay lúc tôi đang đau đớn chờ đợi, trên đỉnh đầu truyền đến giọng nói có phần lành lạnh.
"Cô vẫn ổn chứ?"
Tôi ngước lên nhìn, Lục Trầm Chu mặc một bộ đồ bình thường đang đứng trước mặt tôi, lông mày hơi nhíu lại.
"Tôi không sao, cảm ơn bác sĩ Lục."
"Cô đi một mình à? Bạn trai cô sao không đi cùng?"
Nghĩ đến đêm hôm đó, tôi ép bản thân phải bình tĩnh lại.
"Anh ấy bận công việc, loại tiểu phẫu này, tôi đi một mình là được rồi."
Tôi nghe thấy anh cười khẩy một tiếng: "Hừ! Đúng là cô bạn gái hiểu chuyện nhỉ!"
Tiếp đó lại lạnh lùng nói: "Quả nhiên tôi không nên lo chuyện bao đồng."
Nói xong, anh sải bước bỏ đi.
Tôi nhớ lại hồi còn yêu Lục Trầm Chu.
Mỗi lần tôi đến tháng đều đau chết đi sống lại, Lục Trầm Chu lúc thì nấu nước đường đỏ, lúc thì dán miếng giữ nhiệt cho tôi.
Làm xong những việc đó, anh lại khẽ thở dài: "Bảo em bình thường bớt ăn đồ lạnh đi, em cứ không nghe, sau này phải làm sao? Đúng là không nghe lời."
Tôi cười nịnh nọt, kéo tay anh làm nũng: "Đừng giận nữa mà Lục Trầm Chu, lần sau em không ăn nữa, với lại, sau này chẳng phải còn có anh sao."
Chỉ là, tôi đâu biết rằng, tôi và Lục Trầm Chu làm gì có sau này.
Nước mắt tôi lặng lẽ rơi xuống.
Đau bụng, cả người đều đau.
Ngay lúc tôi đang âm thầm rơi lệ, tôi nghe thấy một tiếng thở dài khe khẽ.
"Em luôn có cách khiến tôi đau lòng, rốt cuộc tôi phải làm sao với em đây?"
"Anh, sao anh chưa đi?"
Tôi có chút ngạc nhiên.
Tuy nhiên, Lục Trầm Chu không nói gì, chỉ cầm lấy điện thoại trong tay tôi, hủy chuyến xe tôi đã đặt.
Sau đó, bế ngang tôi lên.
Tôi đẩy anh, muốn anh thả tôi xuống.
"Lục Trầm Chu, em, em tự đi được."
Tuy nhiên, người đàn ông chỉ cúi xuống nhìn tôi một cái, trong mắt là sự lạnh rắn không cho phép từ chối.
Trên đường đi gặp rất nhiều nhân viên y tế.
Thấy tôi trong lòng Lục Trầm Chu, ai nấy đều lộ vẻ kinh ngạc.
Có người hỏi: "Bác sĩ Lục, đây là bạn gái anh sao?"
Cũng có người xì xào bàn tán: "Bạn gái bác sĩ Lục không phải là bác sĩ Quý à?"
"Đừng nói lung tung, cũng chưa nghe người trong cuộc thừa nhận bao giờ mà."
Tôi có chút bối rối: "Lục Trầm Chu, mau thả em xuống, thế này người ta hiểu lầm đấy."
"Hiểu lầm?"
"Em là sợ bạn trai em hiểu lầm chứ gì?"
Giọng người đàn ông lạnh xuống, mang theo chút rét buốt.
Tôi đành phải cắn răng chịu đựng ánh mắt tò mò thắc mắc của mọi người, ngồi vào trong xe của Lục Trầm Chu.
12.
Đến dưới nhà tôi, tôi vốn định tự đi.
Nhưng Lục Trầm Chu rõ ràng không cho tôi cơ hội này.
Nhìn góc nghiêng lạnh lùng của anh, lời phản bác cứ thế nghẹn lại ở cổ họng.
Vào nhà, Lục Trầm Chu đặt tôi lên ghế sofa, rót cho tôi cốc nước nóng rồi chui vào bếp.
Nhìn dáng vẻ của anh, người không biết còn tưởng anh đã sống ở đây mấy năm rồi.
Vì bụng đau dữ dội, cộng thêm tác dụng của thuốc tê, lúc này dựa vào sofa, tôi chỉ thấy buồn ngủ rũ rượi, chẳng mấy chốc đã thiếp đi.
Mơ màng, tôi nghe thấy có người gọi mình.
"Miểu Miểu, dậy ăn chút gì rồi hẵng ngủ."
Mở mắt ra, gương mặt tuấn tú điển trai của Lục Trầm Chu hiện ngay trước mắt.
Trên tay anh bưng một bát trứng gà đường đỏ: "Ăn chút gì rồi ngủ, lát nữa dạ dày lại khó chịu đấy."
Ăn xong, Lục Trầm Chu nhận lấy bát mang đi rửa.
Lúc đi ra, anh hỏi tôi: "Cần anh mua băng vệ sinh giúp em không? Làm sinh thiết xong có thể sẽ ra chút máu."
Mặt tôi bỗng dưng nóng lên.
"Không, không cần đâu, nhà em có. Em không sao rồi, anh đi làm việc của anh đi."
"Lát nữa anh đi ngay, em nghỉ ngơi cho khỏe."
Có thể do tác dụng của thuốc mê, cũng có thể vì đã ăn no, nằm xuống chưa bao lâu tôi lại cảm thấy buồn ngủ ập đến.
Lúc tôi tỉnh dậy, trời bên ngoài đã tối đen, trong phòng yên ắng.
Lục Trầm Chu chắc đã đi rồi.
Tôi cười tự giễu, Cố Miểu Miểu à Cố Miểu Miểu, mày rốt cuộc đang mong chờ điều gì?
Hai người đã chia tay rồi, anh ấy với mày bây giờ cùng lắm chỉ là quan hệ bác sĩ và bệnh nhân.
Anh ấy không có nghĩa vụ phải ở lại chăm sóc mày, huống hồ, người ta đã làm những việc vượt quá phạm vi bác sĩ rồi, mày còn mong đợi gì nữa?
Anh ấy có bạn gái rồi, chẳng phải mày đã nhìn thấy ảnh bọn họ ở bên nhau rồi sao.
Tôi lắc đầu, định đứng dậy đi uống chút nước.
Bật đèn lên, tôi lại bị người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa làm cho giật mình.
"Anh, sao anh vẫn chưa đi?"
Lục Trầm Chu ngồi trên sofa, không trả lời câu hỏi của tôi, ngược lại nói: "Em dậy rồi, vậy chúng ta nói chuyện đi."
Tôi và Lục Trầm Chu có gì để nói chứ?
Nói chuyện cũ rích năm xưa?
Hay nói chuyện xấu hổ xảy ra giữa hai người đêm hôm đó?
Tôi ôm một chiếc gối ôm hình con sâu màu xanh ngồi xuống đầu kia của ghế sofa.
"Em không định nói gì với anh sao?"
Tôi thấy hơi khó hiểu: "Nói gì cơ?"
"Năm đó tại sao lại chia tay?"
"Em chán rồi, chẳng phải đã nói từ sớm rồi sao?"
"Em coi anh là thằng đần à? Năm xưa rõ ràng là em mặt dày mày dạn theo đuổi anh hai năm trời, lúc ở bên anh, rõ ràng em vui vẻ đến thế."
"Cũng tại em năm đó còn quá trẻ, mới dễ dàng tin vào mấy lời ma quỷ của anh, anh nghĩ bây giờ em còn ngốc thế sao? Em nói rồi, em chính là chán rồi, không thích anh nữa, chuyện gì anh cũng muốn quản em, ăn cơm cũng quản, uống nước cũng quản."
"Đủ rồi! Cố Miểu Miểu, rốt cuộc em còn muốn lừa anh đến bao giờ? Em cảm thấy xoay anh như chong chóng thế này vui lắm sao?"
Nói rồi, anh ném xấp hồ sơ bệnh án trong tay lên bàn trà.