Người Yêu Cũ Là Bác Sĩ Phụ Khoa - Chương 9

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Tôi khóc òa lên, dường như muốn trút hết mọi tủi thân và nỗi nhớ nhung mấy năm qua cho anh nghe.


Tôi khóc càng lúc càng to, khóc rồi lại không kìm được mà hôn anh.


Anh giận dỗi đẩy tôi ra.


"Cố Miểu Miểu, em rốt cuộc coi anh là cái gì? Tình nhân của em sao?"


Tôi lắc đầu: "Không phải, em không có, em và Chu Chí An chia tay từ lâu rồi, em và anh ta chỉ ăn hai bữa cơm, ngoài ra không làm gì cả."


"Đêm đó anh ta nhân lúc em không để ý hôn trộm lên má em, về nhà em rửa sạch rồi, em dùng sữa rửa mặt rửa những năm lần, thật đấy, em không lừa anh đâu." Tôi vội vàng giải thích với anh.


"Hừ! Thế á? Em dựa vào đâu mà cho rằng Lục Trầm Chu anh rẻ mạt thế, em không cần thì đá một cái bay xa, em muốn thì vẫy tay cái là anh ngoan ngoãn quay về?"


18.


Tôi cuống quýt hôn lên môi anh: "Không phải đâu, không phải thế đâu mà, anh trừng phạt em đi, chỉ cần anh đừng bỏ rơi em, anh muốn phạt thế nào cũng được."


Đáp lại tôi là tiếng thở dài bất lực và nụ hôn mạnh mẽ của anh.


Nụ hôn của Lục Trầm Chu mang theo ý vị trừng phạt, bá đạo thô bạo nhưng lại ẩn chứa sự yếu đuối.


Chẳng mấy chốc, quần áo trên người tôi trượt xuống, chưa đợi tôi phản ứng lại, nụ hôn nóng ẩm đã rơi trên vai.


Tôi thở hổn hển đẩy anh, thì thầm cầu xin: "Đừng, Lục Trầm Chu..."


Lục Trầm Chu nhìn tôi, đuôi mắt ửng đỏ kìm nén, lời nói ra lại mang theo chút đau buồn: "Lại muốn từ chối anh, phải không?"


Trong lòng tôi nhói đau, đưa tay ôm lấy anh, vùi đầu vào hõm cổ anh.


"Không phải, em chỉ là không muốn ở đây."


Bao năm qua, tôi đã vô số lần mơ thấy anh, tưởng tượng cảnh người yêu ôm tôi vào lòng.


Đêm nay, giấc mơ của tôi cuối cùng cũng thành hiện thực.


Lục Trầm Chu thể hiện sự cuồng nhiệt khác thường.


Tôi vừa khóc vừa liên tục xin tha: "Lục Trầm Chu, tha cho em đi."


Đổi lại là anh hôn lên những giọt nước mắt nơi khóe mắt tôi, xin lỗi hết lần này đến lần khác.


Mồ hôi lăn dài trên trán anh, anh thì thầm vào tai tôi: "Miểu Miểu, ngoan, sắp xong rồi, nghe lời nào."


Cái gọi là "sắp xong" của Lục Trầm Chu kéo dài cả một đêm, mãi đến khi chân trời hửng sáng, anh mới ôm tôi chìm vào giấc ngủ.


19.


Thế nhưng, tôi vừa chợp mắt thì nhận được một cuộc gọi từ số lạ.


"Alo, xin hỏi có phải là người nhà của ông Cố Vân Tường không ạ?"


Tim tôi thót lên một cái.


"Vâng, tôi là con gái ông ấy."


"Chào cô, tôi là bác sĩ khoa chấn thương chỉnh hình số 3 bệnh viện huyện Lê Vân, bố cô bị ngã gãy chân, tình hình nguy cấp, phiền người nhà đến bệnh viện một chuyến."


Đầu óc tôi trống rỗng, bàn tay cầm điện thoại run lên bần bật.


"Vâng, tôi đến ngay đây."


Lúc vội vàng xuống giường, tôi suýt chút nữa thì ngã, làm Lục Trầm Chu đang ngủ say giật mình tỉnh giấc.


Anh nắm lấy tay tôi: "Sao thế?"


"Bố em nhập viện rồi, bác sĩ nói tình hình nguy cấp."


Vừa nói dứt lời, nước mắt cũng không kìm được mà rơi xuống.


"Ngoan, đừng vội, anh về cùng em, anh là bác sĩ, tin anh."


Vốn dĩ tôi định đi tàu hỏa về.


Nhưng Lục Trầm Chu bảo đi tàu hỏa phiền phức lắm, lái xe thẳng về luôn.


Quê tôi là một thị trấn nhỏ chất phác.


Bố mẹ tôi rất yêu thương nhau, khác với đa số các gia đình ở nông thôn, bố mẹ chỉ có mình tôi là con.


Họ chưa bao giờ coi thường tôi vì tôi là con gái, cũng chưa bao giờ nghĩ đến việc kiếm thêm một cậu con trai, ngược lại còn nâng niu tôi như báu vật trong lòng bàn tay mà nuôi lớn.


Có lẽ chính vì vậy mà đã tạo nên tính cách không tự ti, dám theo đuổi tình yêu của tôi.


Tôi từng nghĩ đến việc đón bố lên thành phố sống cùng, như vậy tiện cho tôi chăm sóc ông.


Nhưng bố lại bảo, ông sống ở quê cả đời quen rồi, ở thành phố không quen, kiên quyết không đi.


Tôi hết cách, hai năm nay đành cố gắng gửi nhiều tiền về cho ông một chút, để ông cơm áo không lo, rảnh rỗi thì về thăm ông.


Lần này xảy ra chuyện như vậy, trong lòng tôi hối hận không thôi.


Biết trước thế này, dù thế nào tôi cũng sẽ đón ông lên ở cùng.


Lúc đến bệnh viện thì trời đã khuya.


Hỏi ra mới biết, bố đi ra ngoài lúc trời mưa nên bị ngã, dẫn đến gãy nát xương mắt cá chân phải, mặt xương bị tổn thương nghiêm trọng, phẫu thuật rất khó khăn.


Nhìn bố đau đến toát mồ hôi trên giường bệnh, đau lòng, tự trách, áy náy ùa về trong lòng, nước mắt cứ thế tuôn rơi.


Lục Trầm Chu vỗ vỗ tay tôi, bảo tôi đừng lo, anh đã trao đổi với bác sĩ bên này rồi, cũng giúp tôi liên hệ với chuyên gia về lĩnh vực này, có chuyên gia ở đây, phẫu thuật nhất định sẽ thuận lợi.


Tôi nghĩ, may mà có Lục Trầm Chu, nếu không tôi chẳng biết phải làm sao nữa.


Sau khi trao đổi với bác sĩ, anh lại giảng giải từng chút một cho tôi về những lưu ý khi phẫu thuật và các rủi ro liên quan.


Giọng Lục Trầm Chu trầm ấm bình tĩnh, nói rất dễ hiểu, tôi nhanh chóng nắm rõ tình hình.


Làm xong những việc đó, anh chạy đôn chạy đáo giúp làm thủ tục nhập viện, còn đích thân ra sân bay đón vị giáo sư già sẽ mổ chính, tiếp đó lại cùng các bác sĩ ở đây và giáo sư thảo luận phương án phẫu thuật.


Bận rộn suốt một ngày một đêm, cuối cùng, ca phẫu thuật của bố tôi cũng kết thúc thuận lợi vào lúc tám giờ tối hôm sau.

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo