Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
1
Cô bạn thân còn phấn khích hơn cả tôi.
"Sầm Sầm! Chiếc iPhone 17 Pro Max mới cứng của cậu bị rơi đau rồi kìa!"
Tôi chẳng màng tới điện thoại, túm chặt lấy vai Đào Tử, run giọng hỏi:
"Cục cưng, tớ có một người bạn... gặp phải cuộc khủng hoảng nhân sinh, cô ấy không biết phải làm sao!"
Cô bạn thân bị tôi túm đến ngơ ngác, dè dặt hỏi: "Khủng hoảng gì?"
"Giả sử, tớ chỉ nói là giả sử thôi nhé, chính là bạn của tớ, cô ấy hẹn hò qua mạng với một nhân vật rất ghê gớm, đến khi đòi chia tay xong mới biết thân phận của đối phương, thế thì phải làm sao giờ?"
"Ghê gớm đến mức nào? Con trai của người giàu nhất? Hay ngôi sao nổi tiếng?"
"Không phải, chỉ là mối quan hệ hơi vi diệu một chút. Ví dụ như cậu yêu qua mạng với một cao thủ game, lúc mở 'hộp mù' ra lại trúng ngay kẻ thù không đội trời chung của mình?"
Đào Tử lùi lại liên tục: "Phi phi phi, đừng có nói mấy lời xui xẻo như thế!"
"Sao trăng gì nữa, anh ta có biết cậu... bạn cậu là ai không?"
"Chắc là vẫn chưa biết đâu…nhỉ."
"Thế thì được rồi còn gì! Yêu qua mạng rồi chia tay thôi mà, chưa từng gặp mặt, cũng chưa từng hôn môi, anh ta làm gì được cậu chứ?"
"Cậu nói đúng." Tôi thở phào nhẹ nhõm, vỗ vỗ ngực: "Chậc, đúng là tự mình dọa mình."
"Được rồi. Rốt cuộc cậu yêu đương với ai mà sợ đến mức này? Khai mau để được khoan hồng, nếu không thì—"
"Mèo nhà cậu sắp đẻ rồi, tớ phải đi đỡ đẻ đây!"
"Con Vượng Tài nhà tớ thiến được tám trăm năm rồi!"
2
Nhắc mới nhớ, tôi và đối tượng hẹn hò qua mạng Brand quen nhau trong một hội người hâm mộ.
Lúc đó tôi không săn được vé biểu diễn hòa nhạc của ca sĩ A Thần, nên đã vào hội nhóm để xem có ai nhượng lại vé không.
Brand chính là người hâm mộ đã nhượng vé cho tôi lúc ấy.
Phải biết rằng lúc đó vé hàng ghế VIP cực kỳ khó tìm, thậm chí giá còn tăng hơn gấp đôi.
Vậy mà anh lại nhượng lại cho tôi đúng giá gốc.
Lúc đầu tôi còn tưởng gặp phải kẻ lừa đảo, cho đến khi anh gửi chuyển phát nhanh vé cứng đến tận tay, tôi mới xác định mình gặp được người tốt không thiếu tiền.
Anh bảo người hẹn đi cùng ban đầu có việc bận đột xuất không đi được, thấy tôi cầu mua trong nhóm suốt cả tuần nên mới nhượng riêng cho tôi.
Tôi vô cùng xúc động, hôm đi xem buổi hòa nhạc còn mang theo quà để cảm ơn người bạn cùng chí hướng nhiệt tình này.
Kết quả là cả buổi tối, đến tận khi bài hát kết thúc,vị trí trống bên cạnh vẫn không đợi được chủ nhân của nó.
Sau đó Brand nói anh bận việc đột xuất nên không đến được.
Tôi cảm thấy tiếc thay cho anh, nên đã gửi quà lưu niệm của buổi hòa nhạc cho anh qua đường bưu điện.
Anh hơi bất ngờ, còn đề nghị trả tiền cho tôi.
Tôi dở khóc dở cười: "Anh coi tôi là hạng người nào vậy?"
Qua lại vài lần, chúng tôi trở thành những người bạn mạng chuyện gì cũng kể cho nhau nghe.
Cùng chia sẻ về cuộc sống thường ngày, chia sẻ những bài hát của thần tượng, hay những bộ phim vừa xem gần đây.
Thỉnh thoảng anh còn hát vu vơ vài câu hát của A Thần, giọng hát cực kỳ hay, trầm thấp và đầy từ tính.
Hay đến mức tôi không nhịn được mà lén ghi âm lại.
Cuối cùng vào một đêm mất ngủ, tôi không kìm lòng được mà tỏ tình với anh.
Phía đối diện liên tục hiện dòng chữ [Đang nhập văn bản…].
Ngay lúc tôi tưởng anh đang khổ sở suy nghĩ cách từ chối, điện thoại bỗng vang lên một đoạn tin nhắn thoại hơi căng thẳng:
[Xin lỗi, chuyện này lại để em nói trước mất rồi.]
Tôi hỏi: "Anh còn chưa nhìn thấy ảnh của em, đồng ý nhanh như vậy, không sợ em là một cô nàng xấu xí sao?"
Anh cười trầm thấp, giọng nói khơi gợi cảm xúc trong lòng:
"Anh đúng là đã từng tưởng tượng về dáng vẻ của em, nhưng chỉ cần nghĩ đến phía sau lớp vỏ bọc đó là em, dường như những thứ khác đều không còn quan trọng nữa."
Trái tim tôi bỗng hẫng đi một nhịp.
Ở nơi anh không nhìn thấy, mặt tôi nóng bừng lên, lúng túng tìm chủ đề mới:
"Cho nên mới nói... chuyện tỏ tình này cứ phải để người trẻ làm thôi."
Chỉ cần nhắc đến khoảng cách 6 tuổi là anh lại nghiến răng nghiến lợi: "Được được được, anh yêu trẻ."
"Vậy em kính già—"
"Bé cưng, anh nhớ em."
"Em cũng thực sự rất nhớ anh~"
Được rồi, "già" là từ cấm kỵ của anh, tôi ghi nhớ rồi.
Mãi cho đến khi nói lời chia tay ngay trong tiết Vật lý, tôi mới sực nhận ra...
Hèn gì chúng tôi luôn gặp thời tiết giống nhau, lịch sinh hoạt giống nhau, thậm chí là cả kỳ nghỉ đông và nghỉ hè cũng giống nhau.
Bấy lâu nay, tôi cứ ngỡ anh cùng lắm là một nam sinh đại học cùng thành phố.
Không ngờ lại là giáo sư của nam sinh đại học...
— Ôi mẹ ơi, hình như con gây họa lớn rồi.
3
Nói một cách nghiêm túc, Thẩm Tu Minh không phải giáo sư biên chế của trường chúng tôi.
Anh là học giả trẻ xuất sắc được cử đến trường tôi để giao lưu, kiểu nhân tài hàng đầu có vài bài báo đăng trên tạp chí “Nature”.
Vốn dĩ giáo viên dạy môn tự chọn này là sư tỷ của anh, Thẩm Tu Minh tranh thủ lúc rảnh rỗi đã dạy thay trong thời gian chị nghỉ thai sản.
Dạy vật lý cho sinh viên đại học như chúng tôi đúng là dùng dao mổ trâu để giết gà, chỉ là sự giúp đỡ tình nghĩa mà thôi.
Lớp của anh lúc đầu luôn đông nghịt, đến cả lối đi cũng đứng đầy người.
Mọi người truyền tai nhau rằng khoa Vật lý có một cực phẩm soái ca, đứng trên bục giảng mà cứ như đang đóng phim vậy.
Nhưng sau vài buổi học, phong cách dạy học điểm danh ngẫu nhiên, đặt câu hỏi bất cứ lúc nào của giáo sư Thẩm đã trực tiếp đuổi khéo hơn một nửa số người đến chỉ để xem trai đẹp và hóng hớt.
Những người còn lại cơ bản là những sinh viên muốn tích lũy thêm tín chỉ như chúng tôi, dù là môn phụ cũng không dám lơ là.
Do ảnh hưởng của phim ảnh, từ nhỏ tôi đã thích vật lý, đặc biệt là vật lý thiên văn và vũ trụ học.