Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giáo sư Thẩm tuy chấm điểm chuyên cần rất nghiêm khắc, nhưng giảng bài lại rất thú vị, hóm hỉnh, dẫn chứng phong phú.
Những lý thuyết phức tạp, trừu tượng, anh chỉ cần dùng vài ví dụ là đã giảng giải một cách thấu đáo, dễ hiểu.
Anh coi một môn tự chọn như môn chuyên ngành chính quy để dạy dỗ nghiêm túc, đương nhiên sẽ có người thích, có người ghét.
Mà khi tôi biết được Brand chính là anh, nội tâm tôi đã trải qua một quá trình biến chuyển đầy sóng gió:
Khiếp sợ → Căng thẳng → Sợ hãi → Buông xuôi → Giải tỏa → Phá vỡ luôn cho rồi.
Kể từ lúc tôi đòi chia tay, tin nhắn của Thẩm Tu Minh chưa bao giờ dừng lại.
Cho đến khi anh gửi tấm ảnh thẻ [Học giả thỉnh giảng khoa Vật lý Đại học K: Thẩm Tu Minh] qua, tôi buộc phải đối mặt với một vấn đề:
Đá giáo sư rồi mới bị anh biết mình là sinh viên của anh đáng sợ hơn.
Hay là đang yêu giáo sư rồi bị anh biết mình là sinh viên của anh đáng sợ hơn?
Tôi nghĩ chắc là vế trước rồi.
Vế sau ít nhất... hôn một cái liệu có được anh tha thứ không?
Nghĩ đến khuôn mặt cấm dục, cao quý và thâm trầm của Thẩm Tu Minh, trong tin nhắn thoại lại hết lần này đến lần khác gọi tôi là "bé cưng".
Nghĩ đến đôi bàn tay thon dài, sạch sẽ của anh không chỉ biết xoay quả địa cầu, mà còn có thể chuyển tiền cho tôi một cách cực ngầu...
Vành tai tôi nóng ran, ló đầu ra khỏi chăn, bấm mở lại khung đối thoại với Brand:
[Có thể không chia tay, nhưng em có một điều kiện.]
Phía bên kia trả lời ngay lập tức:
[Bé cưng em nói đi, chỉ cần không chia tay, bắt anh làm gì cũng được.]
Tôi do dự một lát, cuối cùng gõ xuống từng chữ một:
[Anh nói... chuyện bổ túc vật lý cho em, có còn tính không?]
4
Để Thẩm Tu Minh không nhận ra tôi là sinh viên của anh, những vấn đề tôi thỉnh giáo đều là kiến thức trọng tâm của môn vật lý của môn.
Lần đòi chia tay trước chắc hẳn đã để lại bóng ma tâm lý cho anh, thái độ nói chuyện của anh với tôi trở nên vô cùng cẩn trọng.
[Bé cưng nghe không hiểu, chắc chắn là do anh giảng chưa đủ tốt.]
[Câu này làm sai rồi, chắc chắn là do trước đây anh chưa giảng đến điểm kiến thức này.]
[Học mệt rồi thì nghỉ ngơi đi, tối mai chúng ta tiếp tục.]
Một Brand dịu dàng như thế, so với đóa hoa cao lãnh mà tôi thấy trên lớp, quả thực cứ như hai người khác nhau...
Cảm giác vô cùng mâu thuẫn.
Cô bạn thân chạm vào khuỷu tay tôi: "Sầm Sầm, cậu có thấy giáo sư Thẩm dạo này... trở nên dịu dàng hơn không?"
Tôi ngượng ngùng cúi đầu: "Có sao."
"Đương nhiên là có! Hôm nay có người điểm danh hộ bạn cùng phòng, nếu là trước đây thì đúng là 'tội nặng' đấy! Vậy mà giáo sư chỉ bắt họ về viết bản kiểm điểm là xong!"
Tôi từng kể với Brand rằng, chọn tiết học lúc 8 giờ sáng và 2 giờ chiều đúng là những dũng sĩ, vì thức dậy quá khó khăn.
Lúc đó anh chỉ cười trầm thấp một tiếng, tôi còn tưởng người tự giác như anh chắc là không thể đồng cảm được.
"Còn nữa! Bây giờ sau khi tan học thầy ấy đều dành ra 10 phút để giải đáp thắc mắc cho mọi người. Trước đây thầy ấy chỉ liếc nhìn câu hỏi rồi bảo người ta về đọc thêm sách, trên lớp bớt nghịch điện thoại đi."
Tôi sắp không nghe nổi nữa rồi.
Hôm qua anh vừa giải đáp cho tôi một vấn đề đã làm tôi đau đầu bấy lâu.
Anh hỏi, sao không hỏi trực tiếp giảng viên bộ môn.
Tôi nói, sợ hỏi xong sẽ lộ ra chỉ số thông minh của mình, hi hi.
Anh im lặng, rồi giọng nói dịu dàng như nước: "Sẽ không đâu. Em sợ, chắc chắn là vì giảng viên đó bình thường quá lạnh lùng rồi."
Á á á á á!
Sự thay đổi âm thầm như mưa dầm thấm đất này thực sự khiến tôi quá rung động!
Ý định muốn gặp mặt ngoài đời, ngay tại khoảnh khắc này, lại bùng cháy mãnh liệt!
5
Muốn gặp thì gặp, không thành thì thôi!
Dù sao thì học kỳ sau anh cũng quay về Đại học K rồi.
Đến lúc đó, chúng tôi sẽ không còn là mối quan hệ "giai cấp" giữa sinh viên và giảng viên nữa.
Chỉ là tôi không ngờ, ngày này lại đến nhanh hơn tôi tưởng.
Tin tức của cô bạn thân lúc nào cũng nhanh nhạy, cậu ấy nói theo nguồn tin đáng tin cậy, giáo sư thỉnh giảng đẹp trai nhất khoa Vật lý Thẩm Tu Minh sẽ kết thúc buổi dạy thay cuối cùng vào tuần sau để quay về trường.
Các tiết học phía sau sẽ do một giảng viên vật lý khác tiếp nhận.
Những người nhận được tin nội bộ đã bắt đầu lập những "tòa cao ốc" trên diễn đàn của trường.
Đủ loại video, ảnh chụp lén Thẩm Tu Minh bay ngợp trời.
Tôi vừa lưu ảnh, vừa nhanh chóng suy nghĩ xem nên thú nhận với Thẩm Tu Minh như thế nào.
Chuyện không quyết được cứ dùng cơ học lượng tử vậy.
Tôi quyết định đến thư viện để bình tĩnh lại và tìm thêm sự tự tin.
Ôm một đống sách, cuối cùng tôi cũng tìm được một chỗ trống trong góc khuất của khu sách ngoại văn.
Vị trí này nhìn từ bên ngoài không dễ phát hiện, nếu không thì tầm này đã bị đội quân ôn thi cao học chiếm hết rồi.
Tôi lấy điện thoại ra, dán nội dung đã biên tập sẵn trong ghi chú vào khung đối thoại:
[Brand, có lẽ anh đã đoán ra chúng ta ở cùng một trường.]
[Em nghĩ chúng ta có thể gặp mặt nhau.]
[Trước lúc hoàng hôn, em chờ anh ở cổng thư viện khu Bắc.]
...
Ba dòng chữ đơn giản, tôi đọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần, cuối cùng hạ quyết tâm, chuẩn bị nhấn gửi—
Bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng trò chuyện hạ thấp giọng.
Trong đó có một giọng nói cực kỳ quen tai.
"Tu Minh, lần này cậu đi vội vàng quá. Có phải là không chịu nổi sự nhiệt tình của các cô bé trường chúng tôi không?"
"Đừng đùa kiểu đó. Tôi không thể nào có hứng thú với mấy đứa nhóc được."
"Đùa chút thôi mà, tôi biết mắt nhìn của cậu cao. Nghe nói cộng sự nghiên cứu khoa học ở nước ngoài của cậu đã về nước rồi? Lần này cậu đi cũng là vì cô ấy nên mới—"
Rầm!
Chồng sách trước mặt đột ngột đổ sập xuống.
"Ai đó?" Giọng nói bên ngoài tiến lại gần.
Tôi giật nảy mình.
Tay run lên.
Tin nhắn đã gửi đi mất rồi...
Cách một giá sách, tiếng chuông thông báo tin nhắn vang lên.