Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Tu Minh: [Để phòng hờ trường hợp con mèo ham ăn nào đó lại tạt vào mấy hàng quán ven đường để ăn ấy mà.]
Tôi nhìn chằm chằm vào cái bánh kếp ăn dở trên bàn, khẽ cười hì hì.
Tôi: [Giáo sư Thẩm thật đúng là liệu sự như thần.]
Thẩm Tu Minh: [Em có cảm thấy anh là người có tính kiểm soát quá mạnh không?]
Tôi: [Nếu thấy không thoải mái em sẽ chủ động nói với anh. Tương tự như vậy, nếu anh cảm thấy không vui cũng phải bảo em nhé.]
Vì đôi bên đã hiểu thấu lòng nhau, tôi càng muốn có một mối tình mà cả hai đều sẵn sàng chia sẻ, giãi bày mọi chuyện.
Thẩm Tu Minh: [Hôm nay nhìn thấy em đi cùng cậu ta, anh đúng là thấy không vui thật.]
Tôi: [Em biết mà. Đào Tử vẫn chưa biết chuyện của chúng mình nên mới muốn giúp em thoát ế thôi, để lúc nào rảnh em sẽ giải thích với cậu ấy sau.]
Thẩm Tu Minh đột nhiên lo lắng: [Em định giới thiệu anh với bạn bè của em à? Anh có cần chuẩn bị gì không——]
Tôi ngắt lời anh: [Giáo sư Thẩm ơi, sao anh cứ như mấy cậu nhóc lần đầu biết yêu thế... Khoan đã, không lẽ anh…]
Thẩm Tu Minh khẽ ho hai tiếng: [Tại ở nước ngoài bận quá, lúc về nước thì nhiệm vụ lại càng nặng nề hơn, chỉ là không có thời gian thôi mà.]
Tôi chẳng tin một "cực phẩm" như Thẩm Tu Minh lại không có ai theo đuổi, hèn gì giáo sư Trần cứ hay cằn nhằn là mắt nhìn của anh quá cao.
Bỗng dưng tôi thấy thật may mắn vì hai đứa đã yêu qua mạng trước khi gặp mặt ngoài đời, nếu không tôi và anh có lẽ mãi mãi chỉ là hai đường thẳng song song.
Dỗ dành Thẩm Tu Minh xong xuôi, tâm trạng tôi vô cùng phấn chấn, liền đánh một giấc trưa thật ngon lành.
Đến chiều thì tôi bị ai đó lay tỉnh.
Các bạn cùng phòng vây quanh giường tôi, người một câu ta một lời:
"Sầm Sầm! Cậu mau dậy đi! Có người đang muốn tỏ tình với cậu kìa!"
Tỏ tình gì cơ?!
Tôi giật mình tỉnh giấc, dụi dụi mắt: "Ai tỏ tình thế?"
"Một anh chàng da ngăm đẹp trai cực kỳ! Người trường khác đấy! Đang ở dưới lầu rồi!"
"Dậy mau đi! Thay quần áo nữa!"
Hả? Da ngăm? Trường khác?
Lần này thì tôi thực sự tỉnh hẳn cả người vì kinh hãi.
Không thể nào chứ?!
Tôi vơ đại chiếc áo khoác tròng vào người, để nguyên mái tóc rối bù như tổ quạ mà chạy xuống dưới.
Mặt trời đã lặn xuống núi, bóng tối bắt đầu bao trùm khắp không gian.
Chu Vọng đang đứng giữa một vòng nến hình trái tim khổng lồ ngay tại khoảng sân dưới chân ký túc xá nữ, trên tay anh ôm một bó hoa kết từ những chú gấu bông nhỏ, vẻ mặt đầy lo lắng và bồn chồn nhìn về phía lối đi mà tôi vừa bước ra.
Tôi vừa định quay người đi lên thì đã bị đám bạn cùng phòng kéo ngược trở lại.
Nhìn thấy tôi, mắt Chu Vọng sáng rực lên, anh chạy vội tới trước mặt tôi, định đưa bó hoa gấu bông cho tôi:
"Sầm Sầm, tôi thích cậu. Có thể cho tôi một cơ hội được không?"
Tôi còn chưa kịp mở lời thì đám đông xung quanh đã bắt đầu reo hò cổ vũ.
"Đồng ý đi! Đồng ý đi! Đồng ý đi!"
Ngay khi tôi vừa định lên tiếng từ chối thì khóe mắt bỗng bắt gặp một cặp nam nữ đang tiến về phía này.
Chính là Thẩm Tu Minh và Kiều Chi.
Kiều Chi đang ngẩng đầu nói chuyện gì đó với anh, gương mặt rạng rỡ nụ cười.
Vẻ mặt Thẩm Tu Minh lạnh nhạt, dường như anh hoàn toàn chẳng nghe lọt tai những gì Kiều Chi đang nói, mà chỉ dùng ánh mắt lạnh lẽo như băng giá nhìn chằm chằm về phía tôi.
Tim tôi bỗng hẫng đi một nhịp.
"Chu Vọng, cảm ơn cậu. Nhưng tôi đã có bạn trai rồi, thực sự xin lỗi cậu."
Tôi cúi người xin lỗi Chu Vọng một cái rồi quay gót đi thẳng về phía tòa nhà ký túc xá.
Vừa đi tôi vừa vội vàng nhắn tin cho Thẩm Tu Minh: [Em không hề biết có chuyện này đâu, anh không được đổ lỗi lên đầu em đấy nhé.]
Thẩm Tu Minh không trả lời.
Càng nghĩ tôi càng thấy sốt ruột, lại nhớ đến việc anh và Kiều Chi cũng thường xuyên sánh bước bên nhau trong trường, nỗi uất ức và chua xót bỗng chốc dâng trào, phá tan mọi sự kiên định cuối cùng trong lòng tôi.
[Anh không thèm để ý đến em thì em cũng chẳng thèm quan tâm anh nữa!]
Điện thoại rung lên, là cuộc gọi thoại từ Thẩm Tu Minh.
"A lô." Tôi thút thít trả lời.
"Ai mà dám không để ý tới em cơ chứ." Đầu dây bên kia khẽ cười một cách bất lực.
"Còn ai vào đây nữa, người nào đang nói thì chính là người đó chứ ai."
"Sầm Sầm, quay đầu lại đi."
Giọng nói trong điện thoại và giọng nói thực tế vang lên đan xen, chồng lấp vào nhau.
Tôi đột nhiên ngoảnh lại nhìn——
Thẩm Tu Minh đang đứng ngay phía sau, nhìn tôi với ánh mắt đầy vẻ bất lực.
Tôi lao tới, nhào thẳng vào người anh.
Anh vội vàng dang tay ra ôm lấy tôi: "Không sợ bị mọi người nhìn thấy à?"
Tôi vùi đầu vào hõm vai anh: "Nhìn thấy thì cứ bảo là do giáo sư Thẩm dụ dỗ em là được."
Khuôn ngực vững chãi của anh khẽ rung lên vì tiếng cười trầm thấp.
"Được thôi. Thế thì anh phải biến cái tội danh này thành sự thật mới được, nếu không thì lỗ quá." Anh mở rộng tà áo khoác, bọc chặt lấy tôi bên trong một cách vô cùng kín đáo.
Một tay anh đỡ lấy tôi, tay kia xách đôi dép lông của tôi, cứ thế sải bước đi về phía bãi đậu xe.
"Đi đâu thế anh?"
"Về nhà nấu cơm."
Tôi: ?!
14
Thẩm Tu Minh lái xe đưa tôi ghé qua siêu thị để mua đồ ăn cho bữa tối.
Lúc thanh toán, tôi nhìn thấy những chiếc hộp nhỏ xếp ngay cạnh quầy thu ngân, hai má bỗng thấy nóng bừng.
Tôi khẽ chạm vào người Thẩm Tu Minh, nhưng anh đang mải thanh toán nên chẳng để ý.
Lẽ nào ở nhà anh đã có sẵn thứ này rồi?
Nhưng mà anh đã bảo đây là lần đầu anh biết yêu, chắc là không có đâu.
Nếu không mua, lát nữa cơm no rượu say, cảm xúc dâng trào mà đến lúc cấp bách mới phát hiện không có, chẳng phải còn ngượng ngùng hơn sao?
Thế là tôi đánh liều vớ lấy mấy hộp rồi quẳng thẳng vào giỏ đồ của anh.
Sau đó tôi hùng hồn tuyên bố: "Thanh toán cả cái này luôn!"
Thẩm Tu Minh cứ ngỡ tôi vừa vứt mấy phong kẹo cao su vào, anh định lấy ra xem tôi thích vị gì để lần sau tự đi mua cho tôi——
Cho đến khi anh nhìn rõ đó là thứ gì, khuôn mặt trắng trẻo của anh bỗng chốc đỏ lựng lên.
"Sầm Sầm, em..." Anh mím môi, nhặt mấy cái hộp nhỏ ấy ra rồi xếp trả lại lên kệ.
"Sao lại không mua nữa? Nhà anh có rồi à?" Tôi thắc mắc.
Anh đứng đó với gương mặt đỏ rực như sắp nhỏ máu, đến cả mí mắt cũng đỏ hoe, yết hầu không ngừng chuyển động:
"Không phải. Anh không có."
"Thế sao anh lại trả lại chỗ cũ?"
"Em lấy nhầm size nhỏ rồi."
Tôi: ......