Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mấy cái hộp nhỏ size lớn nhất, đã mua xong.
Về nhà Thẩm Tu Minh nấu cơm, đã nấu xong.
Ôm Thẩm Tu Minh trong bộ dạng đang đeo tạp dề từ phía sau, đã hôn xong.
Cùng nhau cuộn tròn trên ghế sofa xem phim, đã xem xong.
Cuối cùng, anh bảo tôi ngủ trong phòng của anh, còn anh ra ghế sofa ngoài phòng khách nằm.
Tôi: "Ơ kìa Thẩm Tu Minh, anh có ý gì thế hả!"
Anh khẽ xoa đầu tôi: "Cho đến trước khi em tốt nghiệp, chúng mình vẫn nên duy trì một mối quan hệ yêu đương trong sáng. Chẳng phải chính em đã nói 'một ngày làm thầy, cả đời làm...' đó sao?"
Tôi bịt miệng anh lại: "Được rồi được rồi. Em biết rồi mà."
Ở Thẩm Tu Minh vừa có sự quyết đoán và tò mò của một người trẻ tuổi, đồng thời lại cũng có nét cổ hủ, tự kiềm chế của một người trưởng thành hơn.
Giống như việc anh có thể bắt đầu một mối tình qua mạng khiến ai nấy đều phải kinh ngạc, nhưng đồng thời một khi đã yêu là sẽ yêu cả đời.
Đó chính là lý do vì sao tôi lại yêu anh đến phát điên như thế.
Đêm ấy, tôi có một giấc ngủ ngon không mộng mị.
Sáng sớm hôm sau, Thẩm Tu Minh đánh thức tôi dậy để cùng đi chạy bộ.
Kể từ khi ở bên Thẩm Tu Minh, tôi ít thức khuya hẳn đi, sức khỏe cũng vì thế mà tốt lên trông thấy.
Chúng tôi cùng nhau chạy dọc theo bờ sông, rồi cuối cùng dừng chân tại một tiệm bánh ăn sáng gần nhà anh.
Thẩm Tu Minh kể rằng anh đã ăn ở tiệm này suốt mấy chục năm qua, từ khi còn là một đứa trẻ, mẹ anh đã dẫn anh tới đây ăn rồi.
Đây là lần đầu tôi nghe Thẩm Tu Minh nhắc tới cha mẹ mình, đang định hỏi thêm đôi chút để hiểu rõ hơn.
Đột nhiên có một người đàn ông tầm năm mươi, sáu mươi tuổi lao vào trong tiệm, vừa thấy Thẩm Tu Minh là ông ta hùng hổ xông tới ngay.
"Thằng ranh con, nếu mày không chịu cứu em gái mày thì..."
Người đàn ông ấy liếc mắt nhìn tôi một cái, rồi bất ngờ rút điện thoại ra, cứ thế chĩa thẳng vào mặt tôi mà chụp ảnh liên tục.
"Tao sẽ tung hê chuyện mày quan hệ bất chính với sinh viên của mình lên, để cho mày không còn mặt mũi nào mà ở lại trường nữa!"
15
Người đàn ông đó chính là chồng sau của mẹ Thẩm Tu Minh.
Nghe đâu ông ta đã đeo bám, làm phiền Thẩm Tu Minh suốt mấy ngày nay rồi.
Đến lúc này tôi mới biết, cha mẹ Thẩm Tu Minh đã ly dị từ khi anh còn nhỏ, mẹ anh đã bỏ rơi anh từ hồi đó.
Đến khi gặp lại, anh bỗng nhiên có thêm một cô em gái cùng mẹ khác cha tên là Hòa Hòa.
Hòa Hòa kém Thẩm Tu Minh mười mấy tuổi, nhưng cô bé vô cùng ngưỡng mộ người anh trai này, lần nào gặp mặt cũng bám dính lấy anh như hình với bóng.
Cô bé luôn lấy làm tự hào vì có một người anh trai xuất sắc đến thế.
Đúng vào ngày sinh nhật 15 tuổi, Hòa Hòa đột ngột ngất xỉu, sau đó được chẩn đoán mắc bệnh bạch cầu cấp tính.
Mẹ của Thẩm Tu Minh vô cùng đau đớn, bà đã van xin con trai mình đi làm xét nghiệm tương thích tủy xương.
Thẩm Tu Minh đã đồng ý.
Thời gian trước do yêu cầu công việc nên anh phải nộp lại điện thoại, vì thế khi có kết quả xét nghiệm, Thẩm Tu Minh vẫn đang trong tình trạng không thể liên lạc được.
Dù cho vừa mới kết thúc công việc anh đã hỏi ngay về kết quả, nhưng chồng sau của mẹ anh - cũng chính là cha của Hòa Hòa - vẫn luôn lo sợ anh sẽ đổi ý.
Nghe Thẩm Tu Minh kể lại quá khứ của mình bằng một giọng điệu bình thản như đang kể chuyện của người khác, tôi xót xa nắm lấy tay anh, muốn mang tới cho một Thẩm Tu Minh đã từng cô đơn trong quá trình trưởng thành chút hơi ấm dẫu có muộn màng.
"Xin lỗi, hôm nay làm em sợ rồi." Thẩm Tu Minh cụp mắt xuống, trông anh có vẻ hơi mệt mỏi.
Tôi đứng dậy ôm lấy anh, khẽ cọ má vào chiếc cằm hơi lún phún râu có chút lởm chởm của anh.
"Không sao đâu mà. Ngày mai em sẽ cùng anh tới bệnh viện."
"Được." Anh siết chặt vòng tay ôm tôi vào lòng, một cảm giác ấm áp và vô cùng an tâm.
Ngày hôm sau, tôi và Thẩm Tu Minh mua một giỏ trái cây cùng mấy con thú nhồi bông mà các bé gái thường thích để tới bệnh viện Nhi.
Một cô bé gầy gò đang nằm co quắp trên giường bệnh, trên đầu giường bày biện đủ thứ đồ vật mà tôi thấy vô cùng quen mắt.
Đó là... thú nhồi bông cổ vũ của ca sĩ A Thần sao?
Trên cổ tay mảnh khảnh của cô bé vẫn còn đeo một chiếc vòng tay mang màu sắc đặc trưng của fandom.
"Anh ơi, đây là chị dâu tương lai của em ạ? Chị ấy xinh quá đi mất." Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé lọt thỏm giữa gối, nhìn tôi nở một nụ cười rạng rỡ như chú nai con. Nếu không vì sắc mặt tái nhợt và đôi môi khô khốc kia, chắc chẳng ai nhận ra đây là một đứa trẻ đang mang bệnh nặng trong người.
"Cứ gọi chị là Sầm Sầm được rồi."
"Chị ơi, em nghe nói chị cũng thích anh A Thần, em cũng thế!" Cô bé hào hứng chỉ cho tôi xem những tấm áp phích dán ngay đầu giường bệnh.
"Anh trai đã đặc biệt mua cho em đấy ạ." Nói rồi cô bé buồn bã cúi đầu: "Tiếc là em lại bị ốm nên đã lỡ mất buổi biểu diễn của anh A Thần ở Bắc Thành rồi."
Tôi ngoảnh lại nhìn Thẩm Tu Minh một cái, trong lòng bỗng chốc hiểu ra mọi chuyện.
Những mảnh ghép vụn vặt từ thuở mới quen nhau giờ đây cuối cùng đã tạo nên một bức tranh hoàn chỉnh.
Tôi nắm lấy tay Hòa Hòa: "Không sao đâu mà. Đợi khi nào em khỏe lại, chị sẽ dẫn em đi nhé."
"Vâng ạ! Thế thì chốt thế nhé! Phải dắt cả anh trai đi cùng nữa!" Cô bé vui mừng khôn xiết.
"Này này, nhóc định không thèm rủ anh đi cùng đấy à?" Thẩm Tu Minh khẽ cười.
......
Bước ra khỏi phòng bệnh, tôi thở phào nhẹ nhõm một cái thật dài.
"Vậy nên cái người đã hẹn đi xem concert cùng anh nhưng cuối cùng lại không tới được chính là em gái anh sao?"
Thẩm Tu Minh gật đầu xác nhận.
"Anh và nó cách nhau nhiều tuổi quá nên thực sự ban đầu chẳng biết phải nói chuyện hay chơi với nó thế nào. Sau này biết nó thích một ca sĩ tên là 'A Thần', anh mới tìm cách gia nhập nhóm người hâm mộ, học cách săn vé, cuối cùng cũng giành được hai tấm vé xem biểu diễn. Thế nhưng trước khi buổi diễn bắt đầu một tháng... nó đã phải nhập viện rồi."