Người Yêu Qua Mạng Khuyên Tôi Ngừng Yêu Đi - Chương 15

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Cho đến khi tôi phát hiện anh bắt đầu cố ý tránh ánh mắt của tôi, dùng tấm lưng để đối diện với tôi.


Dù cho những thớ cơ lưng của anh hằn lên dưới lớp áo len trông cũng vô cùng đẹp mắt, nhưng thái độ của người đàn ông này...


Tôi cảm thấy vô cùng bất mãn.


Có lẽ vì không còn ràng buộc bởi mối quan hệ thầy trò trong trường nữa nên giờ đây tôi đã dám xưng hùng xưng bá trong cái nhà này rồi.


Tôi tháo kính của anh ra, bắt anh phải nhìn thẳng vào mắt mình,


"Hôm nay anh mới chỉ nhìn em có ba lần thôi đấy, bình thường vào giờ này, anh phải nhìn em hơn ba mươi lần rồi cơ."


Nói rồi tôi ngồi phịch xuống đùi anh, vòng tay qua cổ,


"Nào, nói em nghe anh đang hờn dỗi chuyện gì thế?"


Anh nhìn sang hướng khác, đôi mắt hơi cụp xuống: "Cậu em khóa dưới là ai vậy."


Tôi ngẩn người: "Cậu em khóa dưới nào cơ?"


"Chính là cái cậu chàng cứ 8 giờ sáng ngày cuối tuần lại nhắn tin cho em, ngày nghỉ cũng tìm em hỏi han đủ thứ, cứ như thể thế giới này không có AI Doubao để hỏi không bằng."


Tôi: ???


Ngoại trừ những lúc giảng bài, tôi chưa bao giờ nghe thấy Thẩm Tu Minh nói một hơi dài đến thế khi ở riêng với mình.


Nghĩ đến việc anh vì chuyện này mà hờn dỗi suốt cả buổi sáng, tôi vừa thấy buồn cười lại vừa thấy thương.


"Bảo bối à, chuyện này nói cho cùng thì vẫn là lỗi của anh đấy thôi."


Thẩm Tu Minh để lộ vẻ mặt đầy kinh ngạc, không thể tin nổi.


Tôi đưa lịch sử trò chuyện cho anh xem.


[Sư tỷ, nghe nói cuối tuần chị về nhà ạ. Chị có gặp giáo sư Thẩm không?]


[Nghe nói giáo sư đang thực hiện một nghiên cứu vô cùng quan trọng, nhờ chị chuyển lời hỏi thăm của bọn em tới thầy nhé. Cảm ơn chị.]


[Giáo sư Thẩm có rảnh không ạ? Bọn em cũng muốn được diện kiến thiên tài trăm năm có một của Đại học K.]


[Nếu thầy không rảnh thì cũng không sao ạ, lúc nào sư tỷ rảnh thì kể cho bọn em nghe về chuyện của giáo sư với nhé~]


...


Thẩm Tu Minh càng đọc xuống dưới, gương mặt càng trở nên đỏ bừng.


"Fan hâm mộ của anh đấy." Tôi thở dài một cái,


"Lần trước em vô tình để cậu ấy nhìn thấy hình nền điện thoại, nên cậu ấy mới biết mối quan hệ của chúng mình."


Tôi nâng lấy gương mặt của người đàn ông vạn người mê kia: "Vậy nên vị đại bận rộn này, khi nào thì anh mới định tổ chức buổi gặp mặt fan đây?"


Thẩm Tu Minh một tay bế bổng tôi lên, vừa đi về phía phòng ngủ vừa cầm lấy điện thoại của tôi.


Anh nhấn giữ nút gửi tin nhắn thoại:


"Xin lỗi nhé, bọn anh đều không rảnh."


Bắt quả tang


"Bảo bối ơi, tớ đang đến tháng đau bụng quá, trăm sự nhờ cậu đấy."


"Người yêu ơi, tối qua tớ thức trắng đêm chạy luận văn, thực sự là không chịu nổi nữa rồi, lần sau tớ sẽ mời cậu đi ăn bù nhé."


"Daring~~"


"Thôi được rồi, được rồi!" Tôi làm dấu tay "ngừng lại", bảo ba cái người ở phòng 403 này tém tém lại giùm cái.


"Chỉ một lần này thôi đấy, không có lần sau đâu nhé!"


Ba người bạn cùng phòng đồng thanh reo hò: "Cục cưng à! Cậu là nhất!"


Tháng này, giáo sư Cao đi công tác ở tỉnh ngoài, tiết của thầy được chuyển thành tự thực hiện thí nghiệm, do các anh chị nghiên cứu sinh năm ba hướng dẫn chúng tôi hoàn thành.


Các anh chị ấy ngày thường cũng bận nên không kiểm tra chuyên cần khắt khe lắm, chỉ cần chúng tôi nộp báo cáo thí nghiệm đúng hạn là được.


Nhưng theo quy định, cứ đến giờ lên lớp là vẫn phải đến phòng học để ký tên điểm danh.


Thế nên ba cái con lợn lười ở phòng tôi đã giao phó trọng trách điểm danh này lên vai tôi.


Chỉ là khi tôi vừa bước vào từ cửa sau của phòng học, nhìn thấy người đang đứng sau bục giảng là ai...


Trong lòng tôi thầm kêu khổ một tiếng.


——Thẩm Tu Minh? Sao anh lại ở đây?


Tôi vội vàng lùi lại hành lang, ngẩng đầu nhìn biển số phòng học.


Đúng rồi, chính là nơi chúng tôi vẫn hay lên lớp mà.


Chỉ thấy người đàn ông diện áo sơ mi trắng, quần tây đen, ống tay áo xắn lên đến khuỷu tay đang cúi đầu lật xem tài liệu gì đó.


Tôi khom người, kéo thấp vành mũ lưỡi trai xuống, tìm một góc hẻo lánh nhất để ngồi vào.


"Các bạn sinh viên, tôi là Thẩm Tu Minh, người sẽ dạy thay ngày hôm nay, các bạn cứ gọi tôi là sư huynh là được rồi.


Trong quá trình làm thí nghiệm nếu gặp vấn đề gì, lát nữa các bạn cứ việc hỏi tôi."


Giọng nói trầm thấp lạnh lùng vang vọng khắp phòng học.


Mấy bạn nữ ngồi cạnh tôi chưa từng gặp Thẩm Tu Minh bắt đầu bàn tán nhỏ to:


"Nghe nói anh ấy là học trò tâm đắc nhất của giáo sư Cao, hình như đã là giáo sư rồi đấy, mà sao nhìn trẻ thế không biết."


"Nghe bảo anh ấy toàn nhảy lớp thôi, lại còn học song bằng nữa."


"Thượng đế chắc quên không đóng cánh cửa nào của anh ấy rồi, vừa thông minh lại vừa đẹp trai đến thế. Không biết đã có bạn gái chưa nhỉ..."


Tôi nghe mà tim đập chân run.


Trong lòng thầm khẩn cầu: Ngàn vạn lần đừng có điểm danh! Ngàn vạn lần đừng—


"Lần đầu tiên gặp mặt, tôi xin phép điểm danh một chút để làm quen với cả lớp nhé."


Định luật Murphy đã bảo chúng ta rồi,


"Cái gì có thể sai, nó sẽ sai."


Hết cách rồi, thôi đành liều một phen vậy.


Tôi nằm bò ra bàn, mở to cuốn sách giáo khoa che kín mặt để tránh ánh nhìn của Thẩm Tu Minh.


"Trương Nhã."


Tôi hắng giọng một cái, hô to: "Có."


"Tống Tiểu Hoa."


"Có ạ~" Giọng điệu này khiến cổ họng tôi muốn bốc khói luôn.


"Trần Phương."


"Có!" Lần này là một câu trả lời tràn đầy khí thế.


"Diệp Sầm Sầm."


"Có..."


Tôi từ từ ngẩng đầu lên thì phát hiện Thẩm Tu Minh đã đứng ngay trước mặt mình từ lúc nào.


"Vậy nên, người bạn này." Đôi bàn tay thon dài cầm cuốn sách của tôi lên.


"Em là Trương Nhã, Tống Tiểu Hoa, Trần Phương, hay là Diệp Sầm Sầm đây?"


Xong rồi.


Hỏng bét hết cả rồi.

 
 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo