Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sao mà lại đen đủi thế này, đi điểm danh hộ mà lại đụng đúng người nhà mình?
Tôi mà chỉ cần "hé răng" một cái là anh biết ngay tôi đang định giở trò gì rồi.
Các bạn cùng phòng ơi, tớ xin lỗi nhé QAQ.
Ngay khi tôi đang nghĩ lần này thế là xong đời, thì anh cuộn cuốn sách lại, khẽ gõ nhẹ vào đầu tôi một cái.
"Không có lần sau đâu đấy. Về bảo các bạn viết bản kiểm điểm 1000 chữ, gửi vào email của giáo sư Cao nhé."
"Tuân lệnh..."
Cuối tuần, tại căn hộ.
Tôi ngồi ở đầu kia của ghế sofa, cố thoát khỏi vòng tay của Thẩm Tu Minh.
"Bảo bối, em sao thế."
Tôi ném cái gối ôm xuống đất, đứng bật dậy để đòi lại công lý,
"Giáo sư Thẩm! Thẩm sư huynh! Đó chỉ là tiết thí nghiệm thôi mà, anh không thể nhắm mắt cho qua một lần được sao!"
Dù biết rõ là mình đang vô lý, nhưng khi đối diện với anh, tôi không thể nào giữ được sự công tâm.
Lúc nào cũng chỉ mong muốn mình được anh thiên vị hơn một chút.
Thẩm Tu Minh chỉ mỉm cười, thuận thế nắm lấy cổ tay tôi, kéo tôi vào lòng.
"Em biết đấy, anh không thể nào bỏ qua cho em được." Giọng nói trầm thấp quyến rũ vương vấn bên tai.
Dù biết rõ lời "không bỏ qua" của anh là ám chỉ việc anh sẽ không vi phạm nguyên tắc công việc, đúng là đúng, sai là sai, thưởng phạt phân minh.
Nhưng với tư thế của hai chúng tôi lúc này, khi nghe thấy lời đó, tôi bỗng cảm thấy có chút không trụ vững.
Tôi đột ngột lật người lại, ấn anh ngã xuống ghế sofa.
"Vậy Thẩm sư huynh định xử phạt em thế nào đây?"
Đầu gối tôi tì lên hai bên hông anh, lòng bàn tay áp vào lồng ngực anh.
Tôi ở trên cao nhìn xuống người đàn ông đang mặc tôi tùy ý điều khiển kia.
Ánh mắt anh tối sầm lại, yết hầu khẽ chuyển động, bàn tay lớn ôm lấy thắt lưng tôi.
"Bảo bối à, giờ anh nghe theo em hết."
——Đáng ghét thật. Lại dùng chiêu này rồi.
Chỉ cần anh hơi xuống nước một chút là tôi lại bị cuốn vào cái vòng xoáy đầy mê hoặc của anh ngay.
"Được thôi."
Anh cứ đinh ninh là tôi nhát gan, nhưng anh quên mất rằng khả năng học hỏi của tôi cũng không hề kém đâu...
Tôi cầm lấy chiếc cà vạt anh đeo ban ngày, buộc chặt hai tay của Thẩm Tu Minh lại rồi cố định lên đỉnh đầu anh,
"Tối nay khi chưa được em cho phép, anh không được phép hô 'có' đâu nhé, nghe chưa?"
Người đàn ông bỗng chốc bật cười, tiếng cười trầm thấp đầy ẩn ý.
"Tuân lệnh."
Giấc mộng
Những buổi hẹn hò của tôi và Thẩm Tu Minh lúc nào cũng mang hơi hướm của mấy đôi "vợ chồng già".
Tôi thích cái cảm giác được lười biếng ở bên cạnh người mình yêu suốt cả buổi chiều, dù chẳng làm gì cả cũng thấy vô cùng hạnh phúc.
Anh lại thích những nơi yên tĩnh như bảo tàng, thư viện hay vùng ngoại ô.
Thế nên cuối tuần chúng tôi thường lái xe tới rạp chiếu phim ngoài trời ở ngoại ô để cùng xem lại bộ phim nằm trong top 3 cuộc đời của cả hai - "Interstellar".
Trời chiều lòng người, bầu trời đêm lấp lánh ngàn sao.
Thẩm Tu Minh điều chỉnh lại ghế ngồi, để tôi tựa vào lòng anh, rồi lấy ra tấm chăn mỏng đã chuẩn bị sẵn để đắp chung cho cả hai.
Màn hình lớn đang chiếu những tình tiết mà tôi đã xem không biết bao nhiêu lần, dù quen thuộc đến mức thuộc lòng cả lời thoại tiếp theo, nhưng cảm giác khi xem cùng Thẩm Tu Minh vẫn thật khác lạ.
Anh chia sẻ với tôi về những kiến thức vật lý thiên văn trong phim, giải thích cách nam chính truyền đạt thông tin thông qua trọng lực, vân vân.
Giọng nói ấm áp nhẹ nhàng như dòng suối nhỏ chảy trôi khiến tôi nhanh chóng...
Chìm vào giấc ngủ ngay trong lòng anh.
Tôi đã mơ một giấc mơ vô cùng chân thực.
Trong mơ, tôi đã đến một đất nước xa xôi ở bên kia đại dương.
Giữa mùa đông gió lạnh thấu xương, tôi nhìn thấy Thẩm Tu Minh năm đó mới ngoài 20 tuổi đang bước đi đơn độc trên những con phố nơi đất khách quê người.
Khi ấy anh gầy gò như một nhành trúc, bộ quần áo mặc trên người trông có vẻ lùng bùng, sắc mặt cũng không tốt, gò má hóp lại và đôi mắt vằn lên những tia máu.
Có vẻ như quãng thời gian du học anh đã sống không được tốt lắm, ăn uống thất thường.
Có lẽ căn bệnh đau dạ dày của anh cũng bắt nguồn từ chính giai đoạn này.
"Linh hồn" của tôi đi theo bên cạnh Thẩm Tu Minh, nhưng chẳng thể nào giao tiếp được với anh của những năm tháng ấy.
Chỉ có thể trơ mắt nhìn anh bị chủ nhà bắt nạt, bị bạn học kỳ thị, cuộc sống vô cùng thiếu thốn.
Vì nghiên cứu gặp bế tắc nên anh bắt đầu hút thuốc rất nhiều, gương mặt điển trai ấy suýt chút nữa thì bị tàn phá thành một ông chú luộm thuộm, đầu tóc rối bời.
Ngay vào lúc cuộc sống và nghiên cứu của anh gặp nhiều khó khăn nhất, anh bỗng nhận được một cuộc điện thoại từ một số máy đã lâu không liên lạc.
Là mẹ anh.
"Bà muốn bao nhiêu." Người đàn ông tựa lưng vào tường, dưới chân đầy rẫy những mẩu thuốc lá.
"Tôi chỉ có bấy nhiêu thôi, bà có ép tôi cũng vô ích."
"Về nước? Tại sao? Bà định tìm việc cho tôi sao?"
"Tôi ra nước ngoài không phải là để kiếm tiền."
"Được rồi. Tôi có bao nhiêu sẽ chuyển hết cho bà."
Thẩm Tu Minh cúp máy, suy nghĩ một lát rồi lần lượt gọi điện cho hai người bạn thân là Kiều Chi và Trần Húc.
Ngay sau khi hai cuộc điện thoại đó kết thúc, hai khoản tiền vay mới đã được chuyển vào tài khoản của anh.
Anh vô cảm chuyển số tiền đó vào cái hố đen không đáy kia, còn chính mình thì cũng lún sâu vào một cái hố đen khác.
Trái tim tôi bỗng thắt lại đau đớn.