Người Yêu Qua Mạng Khuyên Tôi Ngừng Yêu Đi - Chương 4

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Trong lòng không có đàn ông, múa kiếm tự khắc thần sầu.


Cho đến một ngày, Đào Tử đột nhiên giật lấy cuốn sách trên tay tôi.


"Sầm Sầm! Cậu không thể cứ tiếp tục như thế này được!"


"Tớ chăm chỉ học hành, nghiêm túc chuẩn bị cho kỳ thi, cậu lại bảo tớ không thể tiếp tục như thế này, cậu đúng là đồ tâm địa bất chính!"


Cậu ấy búng vào trán tôi một cái: "Sách của cậu cầm ngược nãy giờ cả tiếng đồng hồ rồi! Tớ chỉ xem bao giờ cậu mới phát hiện ra thôi!"


Tầm mắt tôi quay trở lại trang sách, hình minh họa vũ trụ bị đảo ngược bên trên dường như đang cười nhạo sự cứng miệng của tôi.


"Sầm Sầm, lần trước cậu có nhắc đến người bạn... yêu qua mạng, cô ấy có phải gặp khó khăn gì không? Có thể nói cho tớ nghe, cậu biết tớ là blogger tình cảm mà, người khác lên sóng trò chuyện với tớ đều tính phí theo phút đấy."


Tôi hơi do dự, nhìn vào ánh mắt chân thành của Đào Tử, cuối cùng vẫn thú nhận.


"Thực ra cũng không có gì, chỉ là bạn của tớ phát hiện ra khoảng cách giữa mình và đối phương quá lớn."


"Bạn của cậu... đi gặp mặt rồi bị từ chối à?" Đào Tử xoay mặt tôi qua lại, nhìn trái nhìn phải, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Không thể nào."


"Chưa gặp mặt..."


"Chưa gặp thì cậu nói cái con khỉ gì!"


"Nhưng cô ấy vô tình nghe thấy một vài suy nghĩ thật lòng của đối phương, nên đã kịp thời dừng lại."


Tôi cúi đầu, tránh ánh mắt của Đào Tử.


Một đôi bàn tay ôm tôi vào lòng.


"Tớ không biết bạn của cậu đã nghe thấy điều gì mà lại buồn như thế. Nhưng tớ ôm cậu, cũng coi như là ôm cô ấy rồi."


"Ừm."


Tôi rất biết ơn vì Đào Tử đã không vạch trần tôi.


Dù sao cũng là mối tình đầu, kết thúc như vậy thật là mất mặt quá đi.


Một lúc sau, Đào Tử đột nhiên đứng bật dậy, vỗ vào đầu một cái!


"Ái chà! Sao tớ lại quên mất chuyện này cơ chứ!"


"Sầm Sầm, em trai tớ tối nay có buổi liên hoan hữu nghị với trường chúng ta, bảo tớ đi giúp cho đủ quân số, lấy oai cho nó một chút, chi phí nó bao hết."


Trong lòng dâng lên một nỗi bất an quen thuộc...


"Đào Tử, cậu định làm gì..."


"Cùng đi đi!" Cậu ấy phấn khích kéo tay tôi.


Tôi: "Thôi đi, tớ còn phải ôn bài."


Đào Tử bí mật ghé sát vào tai tôi:


"Cậu có biết em trai tớ năm ngoái đỗ vào trường nào không?"


Tôi: ?


"Trường Thể dục Thể thao! Toàn là nam sinh thể thao cao 1m8 bụng tám múi thôi!"


...


Nếu biết tối nay sẽ xảy ra chuyện như vậy.


Tôi thà ở lại ký túc xá xem cuốn "Lược sử thời gian" cầm ngược còn hơn.


7


Địa điểm liên hoan giữa hai trường thường được chọn ở gần trường của các bạn nữ.


Ví dụ như lần này chọn một quán thịt nướng gần trường chúng tôi.


Chỗ này không lớn, giá cả phải chăng, là "nhà ăn thứ hai" mà mọi người thường dùng để tụ tập ăn mừng.


Khi tôi và Đào Tử đến, chiếc bàn dài chỉ còn lại hai chỗ trống ở hai bên trái phải.


Cái đồ bán đứng đồng đội Đào Tử này, vừa đến đã ngồi phịch xuống cạnh em trai cậu ấy, để lại chỗ trống thu hút sự chú ý nhất toàn trường cho tôi.


Cạnh đội trưởng đội bóng rổ trường Thể thao - Chu Vọng.


Cô bạn thân vừa nhắn tin cho tôi, vừa nháy mắt ra hiệu:


[Tám múi! Cứng đét luôn!]


Tôi chỉ thấy hoa mắt chóng mặt, suýt chút nữa thì đứng không vững.


Khuỷu tay được ai đó nhẹ nhàng đỡ lấy.


"Bạn không sao chứ?" Một giọng nói hào sảng trong trẻo vang lên từ phía sau.


Một chàng trai da hơi ngăm đen đẹp trai đang quan sát tôi, ánh mắt trong veo và sáng ngời.


Cậu ấy bị tôi nhìn đến mức hơi ngượng ngùng, mỉm cười bẽn lẽn: "Nếu bạn không muốn ngồi cạnh tôi, tôi có thể—"


"Không có đâu." Người ta đẹp trai lại chẳng có lỗi gì, tôi không có lý do gì để khiến người ta khó xử, nên cũng thuận thế ngồi xuống.


Chu Vọng nói cậu ấy cũng bị kéo đến cho đủ quân số thôi, anh em trong đội bảo cậu ấy bắt buộc phải có mặt, nếu không sẽ không tha cho cậu ấy.


Tôi đại khái cũng hiểu được, không ít bạn nữ tại hiện trường đang cố ý hoặc vô ý liếc nhìn về phía chúng tôi.


Nhưng chính chủ đang được chú ý lại tỏ ra vô cùng thẹn thùng, lúc đầu tôi thậm chí còn cảm thấy cậu ấy có chút sợ tôi.


Tôi đứng dậy gắp thức ăn, cậu ấy liền nhường hẳn nửa chỗ ngồi sang một bên.


Chẳng lẽ trên người mình có mùi gì sao?


Thế là tôi lên tiếng hỏi: "Bạn Chu này, trên người mình có mùi gì à?"


Thật ra tôi là người rất thẳng tính, chẳng bao giờ thích vòng vo tam quốc.


Chỉ khi đối mặt với người mà mình vô cùng để tâm là anh, tôi mới cứng họng.


Mặt Chu Vọng đỏ bừng ngay tức khắc, vội vàng giải thích không phải thế.


Cậu ấy bảo do mình vận động nhiều, lại thô kệch nên sợ có mùi mồ hôi.


Đồng thời thề thốt rằng mình đã tắm tận hai lần mới dám đến dự buổi hẹn.


Tôi phì cười: "Không cần để ý quá đâu."


Cậu ấy mím môi, ánh mắt tối lại: "Nhưng đúng là bạn có mùi thật."


Tôi: ?! Cậu ấy lảng tránh ánh mắt, đầu ngón tay cọ xát vào đôi đũa: "Rất thơm."


Tôi thở phào: "Vậy bạn có muốn... xin link không?"


Mắt Chu Vọng sáng rực lên: "Được sao?"


Có gì mà không được chứ, chẳng qua chỉ là gửi cái link thôi mà.


Tôi dứt khoát mở Pinduoduo, tạo mã QR chia sẻ rồi đưa sát màn hình qua—— Chu Vọng cũng cùng lúc mở mã QR của WeChat ra.


Tôi xua tay: "Không cần phiền phức thế đâu, bạn cứ quét thẳng cái mã này của mình là được, tiện lắm!"


Cậu ấy lúng túng rụt tay lại, mở sang một ứng dụng khác.


"Oa! Bạn vẫn là thành viên mới này, bạn quét link của mình để đăng ký đi, mình còn được thưởng mời người mới đấy!"


Tôi hớn hở vỗ vai Chu Vọng, còn cậu ấy chỉ để lại cho tôi một gương mặt nhìn nghiêng đầy vẻ khổ sở.


Sau đó tôi tiện miệng kể lại chuyện này với Đào Tử, cậu ấy khựng lại ba giây rồi nhìn tôi như nhìn kẻ ngốc.


"Bảo bối của tớ ơi, người ta cần cái link đó chắc? Thiếu sữa tắm chắc? Trời đất quỷ thần ơi."


"Không phải... sao?"


"Người ta muốn kết bạn WeChat với cậu đấy!"


Tôi: ... 

Lúc đó tôi chẳng nhận ra điều gì bất thường, dàn trai xinh gái đẹp xung quanh cứ thế chuyện trò rôm rả.


Tôi mân mê điện thoại, nhìn sự náo nhiệt của người khác mà lòng thấy trống trải lạ thường.


Đột nhiên, phía cửa quán vang lên một trận xôn xao.


Quán nướng vốn chẳng rộng, hễ có một nhóm người bước vào là cả quán đều nhìn thấy rõ.


Huống hồ là khi một nhóm trai xinh gái đẹp sáng sủa bảnh bao cùng bước vào, ánh mắt của mọi người ngay lập tức bị thu hút về phía đó.


"Giáo sư Thẩm! Khéo quá! Các thầy cũng đến đây uống rượu sao?"


Ly rượu trong tay tôi trượt xuống.

 
 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo